MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 10: ĐÊM TRẮNG QUÁN NET: MINH TÚ VÀ NHỮNG TRIẾT LÝ VỀ SỰ THẤT BẠI

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 10: ĐÊM TRẮNG QUÁN NET: MINH TÚ VÀ NHỮNG TRIẾT LÝ VỀ SỰ THẤT BẠI

1,370 từ

Hai giờ sáng. Không gian quán net "Cyber Cùi Bắp" đặc quánh mùi khói thuốc, mùi mì tôm bốc hơi và tiếng lạch cạch của những bàn phím cơ đã liệt vài nút. Minh Tú ngồi sau quầy thu ngân, gương mặt hốc hác hiện rõ dưới ánh sáng xanh lét của màn hình máy chủ. Gã đang đọc dở cuốn Cấu trúc của các cuộc cách mạng khoa học của Thomas Kuhn, nhưng tâm trí gã lại đang bận rộn thực hiện một cuộc cách mạng... chống lại cơn buồn ngủ.

"Ê anh Tú Triết! Nạp cho em mười nghìn vào tài khoản 'ThanhXuanNợMon' cái!" Một giọng nói trẻ măng vang lên cắt ngang dòng tư duy về sự dịch chuyển hệ hình của gã.

Tú lờ đờ ngước mắt lên, thở dài: "Này thiếu niên, em có biết 'Thanh xuân' là một khái niệm trừu tượng không thể nạp bằng tiền polymer được không? Và tại sao em lại đặt tên tài khoản là 'Nợ Môn'? Đó là sự ám thị tâm lý tiêu cực vào tương lai của chính mình đấy."

Thằng bé gãi đầu: "Thôi anh ơi, nạp lẹ đi cho em leo rank. Nói đạo lý hoài, bảo sao trượt môn Triết hoài không ra được trường."

Tú khựng lại. Nhát dao chí mạng này gã đã nhận quá nhiều trong suốt bốn năm qua, nhưng mỗi lần bị một đứa nhóc 2k10 đâm, vết thương vẫn âm ỉ đau. Gã lầm lũi thực hiện thao tác nạp tiền, miệng lẩm bẩm: "Schopenhauer từng nói cuộc đời là một chuỗi đau khổ và buồn chán. Em đang chọn đau khổ trong thế giới ảo để trốn tránh sự buồn chán của việc học tập, đúng là một vòng lặp nhị nguyên đầy bế tắc."

Đêm nay là ca trực cuối cùng của Tú trước khi quán net sang chủ mới. Ông chủ cũ đã quyết định thanh lý toàn bộ để về quê nuôi cá, để lại cho Tú một khoản tiền công ít ỏi và một túi bánh mì gối đã hết hạn sử dụng từ hôm kia.

Ngồi trong bóng tối của quầy thu ngân, Tú nhìn quanh quán. Hơn hai mươi chiếc máy đang chạy hết công suất, nhưng chỉ có ba, bốn người ngồi. Một gã trung niên ngủ gục bên bàn phím, một thanh niên khác đang vừa khóc vừa nhắn tin cho người yêu cũ, và góc trong cùng là Hoàng Long đang "cày thuê" cật lực để kiếm nốt mấy đồng bạc lẻ cuối tháng.

"Tú ơi... có mì không?" Long Lươn bước lại gần, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. "Tao sắp gục rồi. Cái acc này khách đòi lên kim cương trước sáng nay, mà đồng đội tao nó cứ như những thực thể vô tri vậy."

Tú với tay lấy gói mì cuối cùng, lẳng lặng đi pha nước sôi. "Long này, mày có bao giờ tự hỏi về bản chất của sự thất bại không?"

Long vừa húp nước mì nóng hổi vừa đáp: "Thất bại là khi mày không có tiền đóng tiền trọ và bị bà Sư Tử Hà Đông đuổi ra đường. Đơn giản mà."

"Không," Tú lắc đầu, ánh mắt xa xăm. "Thất bại không phải là việc ta không đạt được mục đích. Thất bại thực sự là khi ta biến sự dang dở thành một lối sống. Tụi mình... tụi mình đang sống như những ký sinh trùng bám vào cái vỏ bọc 'sinh viên' để trốn tránh việc thực sự bước ra đời. Tao nợ môn Triết không phải vì tao không học được, mà vì tao sợ nếu tao qua môn đó, tao sẽ chẳng còn lý do gì để ở lại cái trường này, và tao sẽ phải đối mặt với một thế giới mà tao không biết mình là ai."

Long dừng đũa, nhìn bạn mình. Đây là lần đầu tiên gã thấy "Tú Triết" nói chuyện mà không dùng quá nhiều thuật ngữ hàn lâm để che đậy cảm xúc.

"Mày nghĩ sâu xa quá Tú ạ," Long thở dài, ném vỏ gói mì vào thùng rác. "Tao thì đơn giản hơn. Tao ngủ gật ở chỗ thực tập vì tao thấy công việc đó không dành cho tao. Tao cày game thuê vì tao giỏi nó. Nhưng tao biết, tụi mình không thể thức trắng ở quán net này mãi được. Sáng mai chủ mới tới rồi, tụi mình đi đâu?"

Câu hỏi của Long rơi vào thinh lặng. Ngoài kia, sương mù Sài Gòn đang bắt đầu tan đi, nhường chỗ cho những tia nắng sớm đầu tiên của một ngày mới.

Bỗng nhiên, cửa quán net bật mở. Gia Bách bước vào, người sũng mồ hôi, tay cầm một tập hồ sơ nhăn nhúm nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ kỳ. Theo sau là Bảo Nhi, cô nàng dù mệt phờ nhưng vẫn cố dặm lại chút son môi cho "có khí chất".

"Tụi bây ơi! Có biến!" Bách đập tập hồ sơ xuống bàn thu ngân. "Tao vừa đi 'vi hành' đêm qua với mấy anh em shipper. Tao nghe lỏm được một tin cực hot từ một ông anh làm ở Sở Kế hoạch. Có một gói thầu hỗ trợ khởi nghiệp cho sinh viên 'lỡ cỡ' của thành phố, chỉ cần có một đề án sáng tạo và một đơn vị pháp nhân thực tập xác nhận."

Tú cười khổ: "Lại 'làm giàu không khó' à Bách? Bài học đa cấp chưa đủ sao?"

"Không! Lần này là thật!" Nhi cắt lời, giọng hào hứng. "Tao đã dùng 'mối quan hệ' mẫu ảnh của tao để tìm hiểu. Có một công ty truyền thông cũ đang cần thanh lý pháp nhân vì nợ thuế. Nếu tụi mình gom tiền công hôm nay của Tú, tiền cày thuê của Long và tiền ship của Bách, tụi mình có thể 'thuê' lại cái danh nghĩa đó trong một tháng để làm hồ sơ tốt nghiệp và xin vốn khởi nghiệp."

Minh Tú nhìn ba người bạn. Một shipper hướng nội luôn mộng mơ, một gã lươn lẹo sống bằng thế giới ảo, và một cô nàng phù hoa nhưng thực chất đang trống rỗng. Họ là những kẻ thất bại theo tiêu chuẩn của xã hội: nợ bằng, nợ tiền, nợ cả tương lai.

Nhưng nhìn cái cách Bách nắm chặt tập hồ sơ, cái cách Long sẵn sàng bỏ dở ván game dang dở, và cái cách Nhi gạt bỏ vẻ kiêu kỳ để cùng bàn chuyện đại sự, Tú bỗng thấy một "biện chứng pháp" mới.

"Được rồi," Tú đứng dậy, dõng dạc như một vị triết gia đang tuyên ngôn trước quảng trường. "Nếu cuộc đời đã đẩy chúng ta vào ngõ cụt của sự thất bại, thì chúng ta sẽ dùng chính sự thất bại đó để làm nền móng cho một đế chế mới. Chúng ta không chỉ đi 'vét' bằng, chúng ta sẽ làm một cuộc cách mạng."

Gã quay sang máy chủ, nhấn nút "Shutdown All". Toàn bộ màn hình trong quán net đồng loạt vụt tắt. Bóng tối bao trùm trong giây lát trước khi ánh sáng mặt trời tràn qua khe cửa.

"Kể từ giây phút này," Tú tuyên bố, "Biệt đội nợ bằng chính thức giải thể để trở thành... Tập đoàn Nợ Đời. Bước đầu tiên: Chúng ta đi ăn bánh mì hết hạn của tao để lấy sức đi 'mua' lại cái tương lai chết tiệt kia!"

Tiếng cười vang lên trong quán net vắng lặng. Họ bước ra khỏi quán, bốn cái bóng dài đổ trên mặt đường nhựa còn hơi sương. Phần một của cuộc hành trình "Những huyền thoại sống dai" khép lại tại đây, nhường chỗ cho một thực tế nghiệt ngã hơn nhưng cũng đầy hy vọng hơn đang chờ đón ở Phần hai.

Họ không còn là những sinh viên nợ môn đi trốn đời nữa. Họ bắt đầu chấp nhận cái nợ của mình như một phần của sự trưởng thành. Bởi vì, như Minh Tú đã kịp ghi lại vào trang cuối cuốn sổ tay trước khi rời đi: "Thất bại không phải là điểm rơi, nó là bàn đạp cho những kẻ dám bật dậy từ vũng bùn."