Bầu trời thành phố vào những ngày cuối tháng Tám oi nồng như một lò bánh mì khổng lồ. Cái nắng gắt gỏng xuyên qua lớp bụi mờ đục, đổ xuống mặt đường nhựa mùi nhựa đường nóng chảy nồng nặc. Trong căn phòng khách nhỏ hẹp của nhà Nhật Minh, tiếng quạt trần quay lạch cạch như tiếng xương khớp của một ông già đang cố sức bình sinh, nhưng chẳng thể xua đi cái không khí đặc quánh sự hồi hộp.
Bốn đứa chúng tôi — Gia Thành, Khánh Linh, Nhật Minh và Thiên An — đang ngồi vây quanh cái bàn kính thấp lè tè, mắt dán chặt vào bốn phong bì chuyển phát nhanh màu trắng còn thơm mùi mực in và hồ dán. Đây là thời khắc quyết định. Sau mười hai năm đèn sách, sau những đêm thức trắng cày cuốc đến mờ cả mắt, cuối cùng tấm vé thông hành vào đời cũng đã nằm trên bàn.
“Tao đếm đến ba nhé,” Nhật Minh run run nói, bàn tay nó mồ hôi nhễ nhại khiến mép phong bì hơi ẩm đi. Vận xui của Minh vốn dĩ đã thành huyền thoại từ thời cấp ba: đi thi thì bút tắc mực, đi chơi thì xe thủng lốp, thậm chí đứng trú mưa cũng bị vũng nước xe tạt cho ướt sũng. Nó sợ cái dớp ấy sẽ vận vào cả tờ giấy này.
“Một… hai… ba! Xé!”
Tiếng giấy xoẹt một đường sắc lẹm vang lên đồng thanh. Mùi giấy mới thanh thanh, hơi hắc nhẹ xộc vào mũi. Tôi thấy Gia Thành bình thản nhất, nó đẩy gọng kính cận dày cộp, dùng chiếc thước kẻ mang theo sẵn để rạch bao thư một cách chuẩn xác đến từng milimet.
“Đỗ rồi!” Khánh Linh là đứa hét lên đầu tiên. Tiếng hét của nó chói tai đến mức con mèo mướp đang ngủ trên nóc tủ giật mình rơi bịch xuống đất. “Đại học Global! Tao đỗ khoa Marketing rồi! Ôi trời ơi, thế giới drama ơi, chị đến đây!”
“Tớ cũng đỗ rồi,” Gia Thành gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm nhưng ngón tay trỏ đang gõ nhịp liên tục lên mặt bàn đã tố cáo sự phấn khích của nó. “Đúng nguyện vọng 1. Khoa Logistics và Quản lý chuỗi cung ứng. Mọi thứ đều nằm trong tính toán.”
Thiên An, đứa vốn dĩ nãy giờ vẫn lim dim như sắp đi vào cõi mộng, cũng uể oải giơ tờ giấy lên: “Tớ cũng thế. Khoa Công nghệ thông tin. Chắc vào đấy ngủ cũng không ai biết đâu nhỉ?”
Nhật Minh là đứa cuối cùng. Nó nhìn trân trân vào tờ giấy, đôi môi lắp bắp không thành lời. “Tao… tao cũng đỗ Global. Khoa Quản trị kinh doanh.”
Cả nhóm vỡ òa. Chúng tôi nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy nhau giữa cái nóng hầm hập của phòng khách. Cảm giác lúc đó như thể cả thế giới này đều nằm dưới chân mình. Bốn đứa bạn thân nhất, cùng học chung một ngôi trường danh giá nhất nhì thành phố, cùng dắt tay nhau bước vào cánh cổng đại học trong mơ. Hào quang của những doanh nhân thành đạt, những chuyên gia logistics hay những lập trình viên triệu đô dường như đang lấp lánh ngay trước mắt.
Nhưng, cuộc đời chưa bao giờ là một đường thẳng tắp, nhất là khi có sự góp mặt của Nhật Minh “Xui Xẻo” và sự lơ đễnh của Thiên An.
“Khoan đã…” Gia Thành bỗng lên tiếng, giọng nó đột ngột trầm xuống, đầy vẻ nghi hoặc. Nó giật lấy tờ giấy báo của Nhật Minh, rồi của cả bốn đứa, trải rộng ra mặt bàn.
Gia Thành dùng ngón tay thon dài, sạch sẽ của mình chỉ vào một dòng chữ in nhỏ xíu nằm khuất sau logo bóng bẩy của trường. “Đại học Global… Phân hiệu Đào tạo Nghề và Ứng dụng Thực hành.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ đột ngột vang lên inh ỏi như tiếng cười nhạo.
“Có gì sai sao?” Khánh Linh chớp mắt, vẫn chưa hiểu chuyện gì.
“Sai… sai quá rồi,” Thành tháo kính ra, lau vội vã vào vạt áo, giọng run lên vì sốc. “Thay vì đăng ký vào Hệ đào tạo Chính quy chất lượng cao, không hiểu đứa nào đã tích nhầm vào Hệ đào tạo Nghề Thực hành ứng dụng. Và thay vì học ở cơ sở trung tâm thành phố, chúng ta được phân về… Cơ sở 2 ở vùng ven.”
Tôi cảm thấy như có một gáo nước đá dội thẳng vào đầu giữa trưa hè. Nhật Minh mặt cắt không còn giọt máu, nó lật lại tờ phiếu đăng ký nguyện vọng photo mà cả nhóm đã cùng làm chung vào cái đêm sát nút hạn chót.
“Hôm đó… hình như là Thiên An cầm máy tính để nộp cho cả nhóm đúng không?” Minh quay sang nhìn An.
An lúc này đã tỉnh ngủ hẳn, nó gãi đầu, cười gượng gạo: “Thì… tớ thấy cái mã ngành nó giống giống nhau. Với lại lúc đó là 2 giờ sáng, mắt tớ cứ díp lại, tớ thấy chữ ‘Thực hành’ cứ ngỡ là ‘Thực tế’ nên nhấn chọn luôn một loạt cho nhanh…”
“Trời ơi là trời!” Khánh Linh ôm đầu rên rỉ. “Cơ sở vùng ven? Tao đã chuẩn bị cả một tủ đồ hiệu để đi catwalk ở quận 1, giờ mày bắt tao về vùng ven để ngắm ruộng lúa à?”
Gia Thành bắt đầu lẩm bẩm như tụng kinh: “Xét về mặt logic, chúng ta không thể đổi nguyện vọng sau khi đã có giấy báo nhập học. Tỉ lệ chuyển hệ là 0,01%. Về mặt thực tế, chúng ta chính thức trở thành những ‘sinh viên thực hành’. Nghĩa là thay vì ngồi phòng máy lạnh nghiên cứu chiến lược, chúng ta sẽ phải cầm kìm, cầm búa, hoặc đi thực địa giữa trời nắng…”
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Nhật Minh. Nó đang run rẩy cầm tờ giấy báo nhập học, vô tình làm đổ cốc nước cam trên bàn. Nước cam loang lổ, thấm đẫm vào tờ giấy báo danh giá, biến dòng chữ “Quản trị kinh doanh” thành một vệt vàng khè, nham nhở.
Cái mùi cam ngọt lịm giờ đây nghe thật chua chát. Bốn đứa chúng tôi, những kẻ tự cao tự đại là “biệt đội phá lưới” của trường cấp ba, giờ đây chính thức khởi đầu hành trình đại học bằng một cú ngã không thể nào đau đớn hơn. Không có thảm đỏ, không có những tòa nhà chọc trời. Trước mắt chúng tôi là một ngôi trường mà theo lời đồn trên mạng là “nơi thử thách lòng kiên nhẫn của con người”.
“Thôi thì…” Nhật Minh yếu ớt lên tiếng, cố gắng vớt vát chút không khí. “Dù sao cũng là chung một trường. Có chết cũng chết chung một lỗ mà.”
“Mày im đi Minh!” Ba đứa còn lại đồng thanh quát lớn.
Ngày hôm đó, nắng vẫn gắt, nhưng lòng người thì lạnh ngắt. Chúng tôi không hề biết rằng, cái nhầm lẫn tai hại này lại chính là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện "kinh thiên động địa" mà sau này, cả ngôi trường đó sẽ phải ghi nhớ tên bốn đứa tôi như những kẻ hủy diệt thực thụ.
Lúc chuẩn bị đứng dậy ra về, Gia Thành bỗng dừng lại ở cửa, mắt nó nheo lại nhìn vào mặt sau của tờ giấy báo nhập học vừa bị dính nước cam của Minh. Có một dòng chữ lưu ý màu đỏ nhỏ đến mức phải dùng kính hiển vi mới thấy rõ, bắt đầu lộ ra khi lớp giấy bị ướt đi.
“Mọi người… xem cái này đi,” Thành nói bằng giọng thảng thốt.
Cả nhóm chụm đầu lại. Dòng chữ viết: “Lưu ý: Sinh viên trúng tuyển hệ thực hành bắt buộc phải tham gia kỳ kiểm tra thể lực và kỹ năng sinh tồn tại cơ sở vùng ven ngay trong ngày đầu tiên làm thủ tục. Những trường hợp không đạt sẽ bị…”
Dòng chữ bị nhòe mất đoạn cuối do nước cam, nhưng cái từ "bị" treo lơ lửng đó khiến cả bốn đứa rùng mình. Một linh cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng tôi, lạnh lẽo như thể có ai đó vừa đặt một viên đá lạnh vào sau gáy giữa cái nắng 40 độ C.
Ngày mai là ngày nhập học. Và dường như, những gì chờ đợi chúng tôi ở cái cơ sở vùng ven ấy không chỉ đơn giản là những bài giảng khô khan.
Mùi giấy báo nhập học dính nước cam chua loét vẫn quẩn quanh đâu đây, báo hiệu một tương lai... bốc mùi không kém.