MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 2: Ngày đầu làm thủ tục: Hàng dài vô tận và chiếc bút hết mực

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 2: Ngày đầu làm thủ tục: Hàng dài vô tận và chiếc bút hết mực

1,523 từ · ~8 phút đọc

Cái nắng của vùng ven thành phố không giống với cái nóng hầm hập giữa những bức tường bê tông nội đô. Ở đây, nó là một thứ nhiệt lượng khô khốc, nhuốm màu cát bụi và mùi cỏ cháy, hất thẳng vào mặt bất cứ kẻ nào dám đặt chân đến. Trước mắt bốn đứa chúng tôi là cổng chào của "Cơ sở 2 - Đại học Global", một khối bê tông xám xịt, loang lổ rêu phong, trông giống một nhà kho cũ kỹ hơn là một thiên đường tri thức.

“Tao thề, nếu có cái máy quay ở đây, người ta sẽ tưởng tụi mình đang đi đóng phim tị nạn chứ không phải đi nhập học,” Khánh Linh than vãn, một tay cầm chiếc quạt giấy múa may liên tục, tay kia che chắn cẩn thận cho lớp kem chống nắng đắt tiền đang có dấu hiệu tan chảy.

Mùi xăng xe từ những chiếc xe buýt cũ kỹ đổ quân trước cổng trường nồng nặc, hòa quyện với mùi mồ hôi của hàng trăm tân sinh viên đang rồng rắn lên mây. Tiếng loa phát thanh rè rè, chốc chốc lại rít lên một hồi chói tai như tiếng kim loại kéo lê trên mặt đường nhựa, khiến lỗ tai người nghe tê dại.

“Theo tính toán dựa trên mật độ dòng người và tốc độ xử lý của ba bàn thủ tục phía trước,” Gia Thành vừa nói vừa đẩy gọng kính đã bắt đầu trượt xuống vì mồ hôi mũi, “chúng ta sẽ mất khoảng 4 tiếng 22 phút để chạm tay vào bộ hồ sơ. Đó là chưa tính đến các biến số về lỗi kỹ thuật hoặc… Nhật Minh.”

Nhật Minh nghe nhắc tên mình thì giật thót, nó đang đứng gồng mình ôm khư khư xấp giấy tờ trong một chiếc bìa sơ mi nhựa. “Này, tao đã kiểm tra ba lần rồi! Chứng minh nhân dân, học bạ, giấy khai sinh… đủ cả. Hôm nay tao sẽ phá dớp!”

Vừa dứt lời, một cơn gió quái ác từ đâu thổi thốc qua sân trường, mang theo một nắm cát bụi mù mịt. Minh loay hoay che mắt, và như một định mệnh nghiệt ngã, chiếc bìa sơ mi nhựa trơn tuột khỏi bàn tay đầy mồ hôi của nó. Những tờ giấy trắng tinh khôi bay lả tả như những cánh bướm bị trúng độc, rơi vãi khắp mặt sân đầy dấu chân bùn đất.

“Mẹ ơi, học bạ của tôi!” Minh hét lên, lao vào dòng người để nhặt lại đống tàn dư. Tiếng giày va chạm xuống nền gạch nghe chát chúa, xen lẫn tiếng chửi thề khe khẽ của những người bị nó vô tình giẫm trúng.

Trong khi đó, Thiên An vẫn duy trì một trạng thái tồn tại kỳ lạ. Nó đứng tựa lưng vào một cột cờ, đôi mắt lờ đờ như người mất hồn, cái đầu gật gù theo một nhịp điệu chỉ mình nó nghe thấy. Dù xung quanh có ồn ào như vỡ trận, An vẫn có thể "ngủ đứng" một cách hiên ngang.

Sau hơn hai tiếng đồng hồ nhích từng xăng-ti-mét dưới cái nắng cháy da, cuối cùng cả nhóm cũng lết được vào bên trong sảnh lớn. Không khí ở đây thậm chí còn tệ hơn: nó đặc quánh mùi giấy cũ, mùi mực in và mùi nồng nặc của những chiếc máy quạt công nghiệp đang chạy hết công suất nhưng chỉ tổ thổi hơi nóng đi vòng quanh.

“Tiếp theo! Số 1404!” tiếng bà cô văn phòng có khuôn mặt hình sự vang lên, sắc lẹm như tiếng kéo cắt vải.

Cả bốn đứa lúi húi tiến lại gần. Bà cô nhìn đống giấy tờ lấm lem bùn đất của Nhật Minh với ánh mắt ghẻ lạnh như nhìn một bãi rác. “Khai vào đây. Mỗi đứa một tờ. Nhanh lên, còn hàng nghìn người phía sau!” bà hất hàm về phía xấp giấy khai báo thông tin sinh viên.

Nhật Minh run rẩy cầm tờ giấy đầu tiên. Nó rút trong túi áo ra chiếc bút bi "may mắn" màu đỏ của mình. Nó nhấn ngòi. Cạch. Cạch. Chiếc bút không ra mực. Nó cầm bút vẩy thật mạnh, hy vọng chút mực cuối cùng sẽ chảy xuống. Văng! Một vệt mực đen sì, đậm đặc bắn thẳng từ ngòi bút ra ngoài, nhưng không rơi vào giấy, mà hạ cánh chính xác lên chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của Gia Thành và… một phần gò má đang trang điểm kỹ lưỡng của Khánh Linh.

Không gian bỗng chốc đông cứng lại. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của Nhật Minh và tiếng thở dốc đầy phẫn nộ của Linh.

“NHẬT… MINH!” Linh gằn giọng, tiếng hét của nó đủ sức làm rung chuyển mấy tấm trần thạch cao cũ kỹ. “Mày có biết cái áo này tao mới mua để đi chụp ảnh thẻ không hả? Mày có biết tao tốn bao nhiêu thời gian để dặm phấn không?”

“Tớ xin lỗi! Tớ không cố ý, tại cái bút…” Minh lắp bắp, luống cuống lấy tay quẹt vết mực trên mặt Linh, nhưng đôi bàn tay nhầy nhụa mồ hôi và mực của nó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Mặt Linh giờ đây trông không khác gì một nhân vật trong phim kinh dị vừa bước ra từ đầm lầy.

Gia Thành cúi xuống nhìn vết mực trên áo mình, rồi lại nhìn bảng thông số trên tờ khai. Nó thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bất lực của một kẻ hiểu thấu mọi quy luật vật lý nhưng không thể ngăn cản được sự ngu ngốc của con người. “Về mặt lý thuyết, mực bút bi là hỗn hợp dung môi hữu cơ, rất khó tẩy nếu không có cồn. Về mặt thực tế… chúng ta sắp bị bà cô kia đuổi ra khỏi hàng nếu không viết xong trong 30 giây tới.”

Thành rút từ trong túi quần ra một cây bút chì kỹ thuật dự phòng, lẳng lặng đưa cho Minh. “Dùng cái này đi. Và làm ơn, đừng thở mạnh quá, tôi sợ cái chì này cũng sẽ gãy vì vận xui của cậu mất.”

Cả nhóm cắm cúi viết như điên. Thiên An lúc này mới thực sự bừng tỉnh sau khi bị tiếng hét của Linh dội vào tai. Nó cầm bút viết nguệch ngoạc, chữ nghĩa bay bổng như rồng bay phượng múa, hay đúng hơn là như những đường kẽ của máy đo nhịp tim.

Khi tờ khai cuối cùng được đẩy về phía bà cô văn phòng, bà ta liếc nhìn vết mực trên mặt Linh, nhìn cái áo lấm lem của Thành, rồi thở hắt ra một hơi đầy khinh bỉ. Bà đóng cái "cộp" lên đống hồ sơ, âm thanh khô khốc ấy vang lên như tiếng búa của thẩm phán tuyên án tử hình.

“Phòng 404, khu Ký túc xá phía sau cánh rừng cao su. Chìa khóa đây. Nhớ là 5 giờ chiều nay phải có mặt ở sân vận động để kiểm tra thể lực. Đứa nào đến muộn hoặc thiếu giấy tờ này…” bà chỉ vào một mảnh giấy nhỏ màu xanh vừa kẹp thêm vào hồ sơ, “… thì coi như tự ý thôi học.”

Nhật Minh cầm chìa khóa, tay vẫn còn run. Cả nhóm lếch thếch kéo vali ra phía sau trường. Con đường dẫn vào ký túc xá không phải lát gạch, mà là đường mòn đầy sỏi đá, hai bên là những hàng cao su già cỗi, tán lá rậm rạp che khuất cả ánh nắng, tạo nên một bầu không khí âm u, tịch mịch đến gai người.

Mùi mủ cao su nồng hắc, ngai ngái xộc vào mũi, khác hẳn với mùi nước hoa sang chảnh ở trung tâm. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân mỗi bước đi khiến lòng tôi nặng trĩu.

“Này… tụi mày có thấy cái khu này giống bối cảnh phim ‘Ngôi nhà ma ám’ không?” Linh thì thầm, bám chặt lấy cánh tay của Thành.

Chưa kịp ai trả lời, từ phía bụi rậm bên đường, một tiếng động lớn vang lên. Rào rào! Một bóng đen to lớn lao vút ra, đâm sầm vào đống vali của cả nhóm. Nhật Minh giật mình ngã ngửa ra sau, kéo theo cả Thiên An đang ngái ngủ. Trong bóng tối lờ mờ của rừng cao su, chúng tôi chỉ kịp nhìn thấy một sinh vật lông lá, đôi mắt đỏ rực đang gầm gừ ngay trước mũi.

Nhật Minh run rẩy, hơi thở nó nghẹn lại ở cổ họng. Dưới chân nó, mảnh giấy màu xanh "lệnh bài" để nhập học vừa rơi ra, nằm ngay dưới cái móng sắc lẹm của sinh vật kia. Chỉ cần một cú đạp, tương lai đại học của cả bốn đứa sẽ chính thức tan thành mây khói trước khi kịp bắt đầu.

Cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng lan tỏa ra toàn bộ cơ thể. Tôi nghe thấy tiếng Thành nuốt nước bọt ực một cái rõ to giữa không gian lặng ngắt như tờ.