Cái bóng đen to lớn đang gầm gừ giữa rừng cao su bỗng nhiên sủa lên một tiếng "Gâu!" chói tai, rồi hăng hái vẫy cái đuôi ngắn ngủn. Hóa ra đó không phải là quái vật rừng xanh, mà là một con chó Becgie già của bác bảo vệ, có vẻ như nó vừa thoát khỏi xích và đang đi tìm sự chú ý. Nhật Minh nằm bệt dưới đất, tim vẫn đập như gõ trống trận, tay run rẩy nhặt lại tấm giấy xanh "lệnh bài" vừa thoát khỏi bộ móng vuốt của "quái thú".
Chúng tôi lếch thếch kéo vali qua nốt đoạn đường mòn để đứng trước dãy nhà ký túc xá khu K. Gọi là "nhà" có lẽ hơi quá lời, vì nhìn từ xa, nó giống như một khối rubik khổng lồ đã bị bỏ quên ngoài mưa nắng nhiều thập kỷ. Những mảng sơn vàng nhạt bong tróc, rơi rụng từng mảng lớn để lộ lớp gạch đỏ bên trong như những vết thương chưa lành. Gió thổi qua những khe cửa sổ bằng gỗ mục, tạo nên những tiếng rít u buồn.
"Phòng 404... Theo quy luật đánh số, nó nằm ở tầng cao nhất," Gia Thành vừa nói vừa thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, làm mờ cả cặp kính cận. "Độ cao mỗi bậc thang trung bình 18cm, nhân với bốn tầng, cộng với trọng lượng vali 20kg... Khả năng chúng ta bị suy hô hấp trước khi thấy giường là 85%."
Hành lang ký túc xá nồng nặc mùi của sự cũ kỹ. Đó là sự pha trộn giữa mùi gỗ mục, mùi nước lau sàn rẻ tiền có hương chanh nồng nặc và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng thiếu nắng. Tiếng bước chân của bốn đứa nện lên cầu thang xi măng vang vọng, khô khốc. Cánh cửa phòng 404 nằm ở cuối hành lang, lớp sơn màu xanh lá đã xỉn màu, trên cửa có một vài vết cào xước không rõ nguyên do.
Cạch.
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ nghe rợn người. Khi cánh cửa mở ra, một luồng không khí nóng và bụi bặm ùa vào mặt. Ánh nắng ban chiều xuyên qua lớp cửa sổ bám đầy mạng nhện, rọi lên bốn chiếc giường tầng bằng sắt rỉ sét. Một lớp bụi mỏng phủ lên mặt bàn đá, nhìn kỹ thấy cả những dấu chân tí hon của lũ thạch sùng.
"Đây là chỗ chúng ta sẽ sống sao?" Khánh Linh thốt lên, giọng nó nghẹn lại. Nó khẽ chạm tay vào thành giường sắt, tiếng "kít" sắc lẹm vang lên làm nó rụt tay lại ngay lập tức. Cảm giác nhám sần của lớp rỉ sét bám trên đầu ngón tay khiến nó kinh hãi. "Tao cần máy lọc không khí, tao cần giấy dán tường, và tao cần một phép màu ngay bây giờ!"
Thiên An, trái ngược với sự hoảng loạn của Linh, nó lững thững đi về phía chiếc giường tầng nằm góc cửa sổ. Nó dùng tay phủi sơ lớp bụi, rồi không nói không rằng, nằm vật xuống cái nệm lò xo đã lún hẳn một bên. "Giường hơi cứng... nhưng hướng này đón gió, ngủ ngon đấy," An lầm bầm rồi nhắm nghiền mắt, như thể môi trường xung quanh dù có là bãi rác thì cũng không ngăn được cơn buồn ngủ kinh niên của nó.
Nhật Minh loay hoay sắp xếp đồ đạc. "Thôi mà Linh, tụi mình tự dọn dẹp là đẹp ngay. Tao có mang theo cây lau nhà với bình xịt đa năng đây." Vừa dứt lời, Minh mở vali ra, nhưng thay vì thấy quần áo, một dòng chất lỏng màu hồng sền sệt chảy tràn ra ngoài. "Ôi không... chai nước xả vải bị vỡ rồi!"
Mùi nước hoa hồng nhân tạo nồng nặc ngay lập tức chiếm lĩnh cả căn phòng. Quần áo của Minh nhuộm một màu hồng thắm thiết, dính bết vào nhau. Gia Thành nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu ngao ngán: "Căn cứ vào áp suất và cách sắp xếp vali của cậu, việc chai nhựa bị ép vỡ là một tất yếu vật lý. Tớ đã bảo cậu phải bọc màng co rồi cơ mà?"
Trong khi Minh và Thành đang đánh vật với "thảm họa màu hồng", Khánh Linh bỗng nhiên đứng sững lại trước cửa sổ. Nó nhìn thấy một cái gì đó dán trên kính, bị lớp bụi che khuất. Linh lấy khăn giấy lau sạch một khoảng, lộ ra những dòng chữ nhỏ được khắc bằng vật sắc nhọn: "Gửi những người đến sau... Hãy cẩn thận với tiếng động dưới gầm giường số 3."
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Chiếc giường số 3 chính là chiếc giường mà Nhật Minh đang ngồi để lau nước xả vải.
Cộc. Cộc.
Một tiếng động khô khốc vang lên ngay phía dưới giường của Minh. Nó đông cứng người, mặt trắng bệch như tờ giấy. "Thành... mày vừa gõ bàn à?" Minh hỏi, giọng run bần bật.
"Không, tớ đang phân loại sách," Thành đáp, mắt nó cũng bắt đầu nheo lại nhìn xuống phía dưới gầm giường của Minh.
Thiên An lúc này bỗng bật dậy, đôi mắt nó không còn lờ đờ nữa mà sáng quắc lên. Nó hít hà một hơi, rồi bò toài xuống sàn nhà, thọc tay vào bóng tối sâu thẳm dưới gầm giường số 3. "Có cái gì đó... lông xù," An thì thầm.
Linh hét lên một tiếng thất thanh, nhảy tót lên giường của Thành. Minh thì ngã nhào ra khỏi giường, làm đống quần áo ướt nhẹp văng tung tóe. An từ từ kéo "sinh vật" đó ra. Đó là một chiếc máy chơi game cũ kỹ, bị bọc trong một tấm khăn lông bám đầy bụi. Tiếng "cộc cộc" hóa ra là do chiếc máy bị chập mạch, con quay bên trong vẫn đang cố gắng khởi động trong vô vọng.
"Hết hồn hà!" Linh vuốt ngực, thở hắt ra. "Cái trường này từ trên xuống dưới toàn những thứ quái đản."
Chiều muộn dần, bốn đứa bắt đầu cùng nhau lau dọn. Tiếng giẻ lau sột soạt trên mặt bàn, tiếng nước đổ vào xô nhựa, và cả tiếng cãi cọ chí choét của Linh và Minh làm căn phòng 404 bớt đi vẻ u ám. Khi những tia nắng cuối cùng tắt hẳn, căn phòng đã trở nên gọn gàng hơn, dù vẫn còn sặc mùi nước xả vải hồng rực rỡ.
Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn nhà đã sạch bóng, mệt nhoài. Thành lôi từ trong balo ra bốn ổ bánh mì đã bị ép dẹp lép từ lúc nào. "Bữa tối đầu tiên tại đại học. Thành phần gồm carbohydrate, một ít protein từ pate rẻ tiền, và rất nhiều tình bạn."
Cả nhóm vừa ăn vừa nhìn ra cửa sổ. Từ tầng 4, chúng tôi có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vườn cao su đang chìm dần vào bóng tối. Những ngọn đèn cao áp trong sân trường bắt đầu bật sáng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo.
"Này," Nhật Minh bỗng nói, giọng nó trầm hẳn xuống, "Dù cái nhầm lẫn này có tệ hại đến đâu, tao cũng thấy vui vì có tụi mày ở đây."
Linh khẽ tựa đầu vào vai Thành, An thì đã lại bắt đầu ngủ gật khi miệng vẫn còn đang nhai bánh mì. Một cảm giác gắn kết ấm áp nhen nhóm giữa không gian xa lạ này. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được lâu.
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông báo động chói tai vang dội khắp hành lang, đi kèm với tiếng loa phát thanh gấp gáp: "Yêu cầu tất cả tân sinh viên hệ thực hành có mặt tại sân vận động ngay lập tức để thực hiện bài kiểm tra thể lực khởi động. Nhắc lại, ngay lập tức! Ai đến muộn quá 5 phút sẽ bị hủy tư cách nhập học!"
Chúng tôi nhìn đồng hồ. 4 giờ 58 phút. Sân vận động cách đây ít nhất là 500 mét qua con đường rừng cao su lúc nãy.
"Chết rồi! Cái mảnh giấy xanh!" Nhật Minh hét lên khi thấy tấm giấy xanh quan trọng nhất đang nằm... trong thau nước giặt đầy xà phòng màu hồng của nó.
Cả bốn đứa cuống cuồng lao ra khỏi phòng, bỏ lại bữa tối dang dở. Khi chúng tôi vừa chạy đến đầu hành lang, Thiên An bỗng dừng lại, mũi nó khịt khịt. "Mùi gì... như mùi khét?"
Từ căn phòng đối diện - phòng 405 - một làn khói đen kịt bắt đầu lách qua khe cửa, bốc lên nghi ngút. Tiếng la hét từ tầng dưới vọng lên. Ngày nhập học đầu tiên vẫn chưa chịu buông tha cho chúng tôi.
Mọi thứ dường như đang cháy, và cơ hội duy nhất để ở lại trường của chúng tôi cũng đang dần tan rã trong tay Nhật Minh.