MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 4: Buổi học đầu tiên: Giảng đường không như là mơ

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 4: Buổi học đầu tiên: Giảng đường không như là mơ

1,765 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng sớm mai của vùng ven không dịu dàng như người ta tưởng. Nó gắt gỏng xuyên qua lớp cửa sổ bám bụi của phòng 404, chiếu thẳng vào mặt Thiên An khiến cậu nheo mắt, lầm bầm một câu chửi thề vô thưởng vô phạt rồi vùi đầu sâu hơn vào chiếc gối có mùi nước xả vải hoa hồng nồng nặc — di chứng từ vụ đổ vỡ vali của Nhật Minh hôm qua.

Bầu không khí trong phòng vẫn còn vương lại chút mùi khét lẹt từ vụ cháy "giả" do chập điện ở phòng đối diện tối qua. May mắn là đám cháy chỉ dừng lại ở mức khói nghi ngút, đủ để cả đám một phen hú vía nhưng cũng kịp lúc tống khứ cái "lệnh bài" màu hồng sũng nước của Minh đi nộp.

"Dậy! Dậy ngay cho tôi!" Khánh Linh thét lên, tay cầm chiếc lược tròn gõ liên tục vào thành giường sắt. Tiếng kim loại va chạm "keng keng" nhức óc vang dội khắp căn phòng hẹp. "Hôm nay là buổi học đầu tiên! Tao không muốn ngày đầu đại học mà phải đứng ngoài hành lang vì đi trễ đâu!"

Gia Thành đã dậy từ bao giờ. Cậu ngồi chỉnh tề bên chiếc bàn đá mấp mô, đôi kính cận dày cộp lấp loáng dưới nắng. Thành đang cẩn thận dùng thước kẻ vạch những dòng đầu tiên vào cuốn sổ tay mới tinh.

"Theo quy định của nhà trường, giảng đường B1 nằm cách đây 800 mét. Nếu tính cả thời gian chờ thang máy vốn dĩ đang hỏng và mật độ sinh viên lưu thông trên hành lang, chúng ta chỉ còn chính xác 12 phút 40 giây để có mặt tại chỗ ngồi," Thành nói, giọng bình thản nhưng tay chân lại cuống cuồng nhét đống bút thước vào balo.

Cả nhóm lếch thếch kéo nhau ra khỏi ký túc xá. Con đường rừng cao su buổi sáng mang một mùi vị rất khác: mùi lá mục ẩm ướt trộn lẫn với mùi sương sớm còn đọng lại trên cỏ xanh. Nhật Minh bước đi trong trạng thái lo âu tột độ, mắt láo liên nhìn xung quanh như thể sợ một cành cây nào đó sẽ đột ngột gãy xuống đầu mình.

Giảng đường B1 hiện ra trước mắt. Đó không phải là một khán phòng lộng lẫy với ghế nệm và điều hòa trung tâm như trong các bộ phim thanh xuân vườn trường. Thực tế, nó là một căn phòng rộng thênh thang với những dãy bàn gỗ dài đã lên nước bóng loáng vì mồ hôi của bao thế hệ sinh viên. Tiếng quạt trần quay vù vù, chém vào không khí tạo nên những luồng gió nóng hầm hập.

Mùi của giảng đường là một hỗn hợp khó tả: mùi phấn bảng, mùi giấy mới, mùi người và cả mùi gỗ cũ bị ẩm. Nó ngai ngái nhưng cũng đầy kích thích.

"Trời ơi, nóng thế này thì trôi sạch lớp nền của tao mất!" Khánh Linh vừa rên rỉ vừa rút tờ khăn giấy thấm nhẹ lên trán. Nó chọn ngay dãy bàn thứ ba, vị trí "vàng" để vừa có thể quan sát giảng viên, vừa dễ dàng quay sang tám chuyện với hội chị em mới quen.

Thiên An lẳng lặng chọn góc khuất nhất ở cuối lớp, nơi có một cột bê tông che chắn hoàn hảo. Cậu gục đầu xuống bàn, cảm nhận mặt gỗ mát lạnh dưới má, và chỉ trong vòng 30 giây, hơi thở của An đã trở nên đều đặn. Đối với An, giảng đường chính là "thánh địa" ngủ gật lý tưởng nhất thế gian.

Nhật Minh ngồi cạnh Thành ở dãy giữa. Minh loay hoay lôi cuốn vở ra, nhưng vừa mở nắp bút thì ngòi bút bỗng nhiên thụt hẳn vào trong. Cậu thở dài, mồ hôi rịn ra trên lòng bàn tay. "Lại nữa rồi..."

"Ổn định chỗ ngồi! Tôi không có thói quen chờ đợi bất cứ ai," một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía cửa.

Cả giảng đường đang ồn ào bỗng chốc im bặt như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt mọi âm thanh. Thầy Nghiêm — đúng như cái tên của thầy — bước vào với một xấp tài liệu dày cộp. Thầy có mái tóc muối tiêu chải ngược ra sau, đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen nhìn lướt qua một lượt khiến ai nấy đều rùng mình.

Thầy không dùng micro. Giọng thầy sang sảng, dội vào bốn bức tường đá vôi: "Chào mừng các em đến với khoa Quản trị rủi ro. Ở đây, tôi không dạy các em cách làm giàu. Tôi dạy các em cách để không chết trước khi kịp giàu."

Gia Thành mắt sáng rực, cậu bắt đầu ghi chép lia lịa. Những thuật ngữ chuyên môn về xác suất, thống kê và quản trị dòng tiền bắt đầu bay lượn trong không trung. Thành nuốt từng lời của thầy như người khát gặp nước.

Thế nhưng, "rủi ro" thực sự bắt đầu ập đến ngay giữa tiết học. Nhật Minh, trong một nỗ lực tìm kiếm chiếc bút chì trong balo, đã vô tình móc phải sợi dây sạc laptop của một bạn phía trước.

Xoảng!

Chiếc laptop đời mới của cậu bạn tội nghiệp trượt khỏi bàn, rơi tự do xuống nền gạch đá hoa cương. Âm thanh khô khốc của nhựa vỡ vang lên giữa không gian đang yên tĩnh. Thầy Nghiêm dừng lại, viên phấn trong tay thầy gãy đôi.

"Em kia, tên gì?" Thầy chỉ thẳng về phía Nhật Minh.

"Dạ... dạ em là Nhật Minh ạ," Minh đứng dậy, chân tay lóng ngóng va vào cạnh bàn, làm đổ luôn chai nước khoáng đang mở nắp. Nước chảy lênh láng trên sàn, thấm vào chân những người xung quanh.

Khánh Linh ngồi phía trên nhìn xuống, mặt tái mét. Nó biết thừa tính thầy Nghiêm, thầy cực kỳ ghét sự bừa bãi. Linh định lên tiếng giải vây cho bạn: "Thưa thầy, bạn Minh không cố ý đâu ạ, tại cái dây sạc nó..."

"Tôi cho phép em nói chưa, em sinh viên có hàng lông mày kẻ quá đậm kia?" Thầy Nghiêm lạnh lùng ngắt lời Linh.

Linh sững sờ, tay đưa lên chạm vào lông mày mình, mặt đỏ bừng vì vừa thẹn vừa giận. Trong khi đó, ở góc lớp, Thiên An vẫn đang... ngáy khò khò. Tiếng ngáy của An tuy nhỏ nhưng trong không gian im phăng phắc lúc này, nó lại vang lên như tiếng động cơ máy cày.

Gia Thành đổ mồ hôi hột. Cậu nhanh trí dùng khuỷu tay thúc mạnh vào sườn Minh, thì thầm: "Minh, dùng định luật bù trừ đi! Xin lỗi thầy và đề nghị khắc phục hậu quả dựa trên giá trị khấu hao của thiết bị!"

Nhật Minh lắp bắp: "Thầy... thầy ơi, em... em sẽ đền ạ. Để em lau nước..." Cậu vội vàng cúi xuống dùng chiếc áo khoác của mình để thấm nước trên sàn, nhưng trong cơn hoảng loạn, Minh lại trượt chân vào vũng nước chính mình vừa làm đổ.

Rầm!

Minh ngã sõng soài, kéo theo cả chiếc bàn gỗ vốn dĩ đã lỏng lẻo vít ốc. Chiếc bàn đổ nghiêng, đè lên đống sách vở của Thành. Cả một dãy bàn náo loạn. Thầy Nghiêm thở dài một hơi thật sâu, thầy tháo kính ra, lau chậm rãi.

"Một nhóm bạn rất thú vị," thầy nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ. "Một người lý thuyết suông, một người ưa drama, một người là nam châm hút rủi ro, và một người... coi giảng đường của tôi là phòng ngủ."

Thầy Nghiêm tiến lại gần chỗ Thiên An. Cả lớp nín thở. Thầy không quát mắng, thầy chỉ nhẹ nhàng lấy viên phấn gãy lúc nãy, búng một phát chính xác vào giữa trán An.

An giật mình bật dậy, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh: "Hết hiệp chưa? Đánh boss à?"

Cả giảng đường cười ồ lên. Nhưng nụ cười tắt ngấm ngay khi thầy Nghiêm quay lại bảng, viết một dòng chữ lớn: "BÀI TẬP NHÓM SỐ 1: KHẢO SÁT HỆ THỐNG THOÁT NƯỚC KÝ TÚC XÁ. NHÓM 4 NGƯỜI: THÀNH, LINH, MINH, AN."

"Các em có một tuần," thầy Nghiêm nói, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười kỳ lạ. "Nếu báo cáo không đạt, cả bốn em sẽ là những người đầu tiên nhận điểm F của học phần này."

Chúng tôi nhìn nhau. Mùi của giảng đường lúc này không còn là mùi giấy mới nữa, mà là mùi của sự bế tắc. Dưới chân tôi, mặt sàn vẫn còn ẩm ướt nước khoáng, và phía sau lưng, tiếng quạt trần vẫn quay đều như đang đếm ngược thời gian tồn tại của chúng tôi ở ngôi trường này.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, cả nhóm lủi thủi thu dọn đồ đạc. Nhật Minh nhìn cái áo khoác sũng nước của mình, buồn bã: "Tao xin lỗi, lại là tại tao..."

"Không đâu Minh," Gia Thành đẩy kính, mắt nhìn đăm đăm vào dòng chữ trên bảng. "Thầy Nghiêm không đơn giản là phạt chúng ta. Thầy đang đẩy chúng ta vào một tình huống rủi ro thực tế mà lý thuyết của tớ chưa bao giờ đề cập đến."

Khánh Linh soi gương, dặm lại lớp phấn bị mồ hôi làm loang lổ, thở dài: "Khảo sát hệ thống thoát nước? Có nghĩa là tụi mình phải chui xuống mấy cái cống hôi hám đó hả? Ôi trời ơi, thanh xuân của tôi!"

Thiên An lững thững đi phía sau, nó bỗng dừng lại, mũi hít hà một mùi hương lạ. "Tụi mày có nghe thấy mùi gì không? Mùi này... không phải mùi cống."

Chúng tôi dừng lại giữa hành lang vắng. Một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết như hoa bưởi nhưng lại xen lẫn vị tanh nồng của kim loại bắt đầu lan tỏa từ phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm của giảng đường.

Cánh cửa tầng hầm vốn luôn khóa kín, nay lại hé mở một khe nhỏ, để lộ một luồng ánh sáng xanh loe loét phát ra từ bên trong. Một tiếng động lạ, giống như tiếng nước chảy xiết dưới lòng đất, vang lên trầm đục.

Nhật Minh run rẩy, chiếc bút chì trong túi áo cậu bỗng nhiên gãy đôi một lần nữa. Có vẻ như, hệ thống thoát nước mà thầy Nghiêm bắt chúng tôi khảo sát, ẩn chứa một bí mật vượt xa tầm hiểu biết của những tân sinh viên năm nhất.