MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 5: Gia Thành và công thức tính toán... độ dày mặt của cả nhóm

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 5: Gia Thành và công thức tính toán... độ dày mặt của cả nhóm

1,591 từ · ~8 phút đọc

Buổi sáng ngày thứ ba tại "vùng đất hứa" ven đô bắt đầu bằng một thứ âm thanh không thể tồi tệ hơn: tiếng rít kèn kẹt của chiếc quạt trần phòng 404. Sau sự kiện "chạm trán rủi ro" với thầy Nghiêm ở giảng đường ngày hôm qua, cả căn phòng chìm trong một bầu không khí ảm đạm lạ thường. Mùi nước xả vải hồng của Nhật Minh vẫn chưa tan hết, nay lại trộn lẫn với mùi dầu gió nồng nặc mà Khánh Linh dùng để xoa thái dương sau khi bị thầy chê... lông mày quá đậm.

"Nếu xét theo biến số về lòng tự trọng," Gia Thành đột ngột lên tiếng, giọng nói khô khốc vang lên từ góc bàn học đang chất đống sách kỹ thuật, "thì độ dày da mặt của nhóm chúng ta đang tỷ lệ nghịch với khả năng sống sót trong học phần Quản trị rủi ro này."

Thành đẩy gọng kính, đôi mắt cận nặng sau lớp tròng dày cộp nheo lại khi nhìn vào tờ giấy A4 chằng chịt các sơ đồ. Cậu đang cầm một chiếc thước kẹp kim loại, thứ công cụ lạnh lẽo và chính xác, khẽ gõ nhịp lên mặt gỗ bàn.

"Mày lại bắt đầu rồi đấy Thành," Nhật Minh rên rỉ, tay đang cố gắng dùng máy sấy tóc để làm khô đống sách vở bị dính nước khoáng hôm qua. Tiếng máy sấy u u hòa cùng mùi giấy ẩm bốc hơi tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. "Tao đã đủ xui xẻo rồi, đừng có dùng toán học để sỉ nhục tao nữa."

Gia Thành không dừng lại. Cậu đứng dậy, bước đến giữa phòng với dáng vẻ của một nhà khoa học đang chuẩn bị công bố định luật mới. Thành dùng một mẩu phấn trắng (không rõ cậu "mượn" từ giảng đường lúc nào) vẽ một trục tọa độ thẳng đứng ngay lên cánh cửa gỗ màu xanh xỉn của phòng ký túc xá.

"Nhìn đây," Thành chỉ vào điểm thấp nhất của trục tung. "Đây là Nhật Minh. Vận xui của cậu là một hằng số. Nhưng sự kiên trì trong việc gây họa lại là một biến số đang tăng trưởng theo hàm mũ. Độ dày mặt của cậu? Tớ tính toán nó tương đương với lớp vỏ của tàu vũ trụ để có thể chịu được áp lực từ những ánh mắt khinh bỉ của cả giảng đường hôm qua."

Khánh Linh đang soi gương, cẩn thận dùng tăm bông chỉnh lại đường kẻ mắt, nghe vậy liền quay ngoắt lại: "Thế còn tao? Tao xinh đẹp thế này, da mặt tao phải mỏng manh như cánh hoa chứ?"

Thành điều chỉnh kính, nhìn Linh bằng ánh mắt phân tích: "Cậu là một trường hợp đặc biệt, Linh ạ. Độ dày mặt của cậu không nằm ở sinh học, mà nằm ở tâm lý. Việc cậu có thể thản nhiên hỏi xin số điện thoại anh chàng khóa trên ngay sau khi bị thầy Nghiêm mắng sa sả vào mặt là một minh chứng cho thấy... cậu đã đạt đến ngưỡng 'vô cực' của sự chai lỳ xã hội."

Thiên An, nãy giờ vẫn nằm bẹp trên giường số 4, bỗng nhiên hé mắt. Một lọn tóc rối che ngang trán, trông cậu như vừa bước ra từ một hang động nào đó. An hít một hơi, mùi dầu gió và mùi giấy ẩm bay vào mũi khiến cậu hắt hơi một cái rõ to. "Thành ơi... tính cho tớ nữa. Tớ ngủ suốt thế có gọi là mặt dày không?"

"Cậu không dày mặt, An," Thành gật gù, ghi một ký hiệu lạ lên cánh cửa. "Cậu chỉ là đang thực hiện chế độ bảo toàn năng lượng tối đa. Nhưng việc cậu có thể ngáy giữa tiết của thầy Nghiêm thì đó là... sự xúc phạm đối với các định luật vật lý về âm thanh."

Cả nhóm bỗng im lặng. Tiếng cười đùa gượng gạo tan biến khi ánh mắt cả bốn đứa chạm vào dòng chữ đỏ thầy Nghiêm viết hôm qua, giờ vẫn còn in đậm trong trí nhớ: Khảo sát hệ thống thoát nước.

Bối cảnh thực tế lúc này là một buổi trưa nắng đổ lửa. Qua ô cửa sổ phòng 404, chúng tôi có thể thấy những nắp cống bằng gang đen sì, nằm rải rác giữa những thảm cỏ úa màu và những hàng cao su u ám. Mặt đất dường như đang bốc hơi, tạo nên những làn sóng nhiệt méo mó. Sờ tay vào thành cửa sổ, cảm giác nóng rát như chạm vào một chiếc chảo vừa bắc khỏi bếp khiến ai cũng rụt lại.

"Nghe này," Thành bỗng hạ thấp giọng, bàn tay cậu siết chặt chiếc thước kẹp. "Tớ đã tính toán xong sơ đồ kỹ thuật của khu này dựa trên bản đồ cũ ở thư viện. Có một điểm bất thường. Hệ thống thoát nước của trường không đổ ra suối như quy hoạch ban đầu. Nó dẫn về một hầm chứa trung tâm nằm ngay dưới... giảng đường B1. Chính là nơi chúng ta thấy luồng sáng xanh hôm qua."

Khánh Linh rùng mình, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng dù không khí đang nóng hầm hập. Cô nhớ lại mùi hương hoa bưởi thanh khiết trộn lẫn vị kim loại tối qua — một thứ mùi không thể tồn tại dưới những đường ống chất thải hôi hám.

"Vậy... công thức độ dày mặt của mày là để chuẩn bị cho chuyện này hả Thành?" Nhật Minh hỏi, giọng run run.

"Đúng vậy," Thành nhìn thẳng vào ba đứa bạn. "Để khảo sát cái hệ thống quái đản đó mà không bị bảo vệ bắt, không bị thầy Nghiêm đánh trượt, và không bị... sợ chết khiếp bởi những thứ bên dưới, chúng ta cần một thứ duy nhất: Sự mặt dày tuyệt đối để phớt lờ mọi quy tắc."

Cả nhóm đứng dậy. Thành đưa cho mỗi đứa một chiếc đèn pin cũ mà cậu mượn được từ bác bảo vệ (sau khi dùng "lý thuyết quản trị lòng tin" để thuyết phục bác). Khi tay tôi chạm vào lớp vỏ nhựa sần sùi của chiếc đèn, cảm giác thực tế của một cuộc phiêu lưu thực sự bắt đầu hiện hữu. Nó không còn là những con số trên trang giấy nữa.

Chúng tôi lén lút rời phòng 404, đi dọc hành lang vắng lặng. Tiếng bước chân nện lên nền gạch nghe rỗng tuếch. Khi bước xuống tầng trệt, mùi cỏ cháy và mùi nhựa đường nóng chảy lại xộc vào mũi, gay gắt và ngột ngạt.

Nhật Minh dẫn đầu, nhưng vừa đi được ba bước, cậu bỗng khựng lại. "Tụi mày nghe thấy không?"

Một tiếng động lạ phát ra từ phía bụi cây rậm rạp cạnh nắp cống trung tâm. Sột soạt. Sột soạt. Không phải tiếng gió. Nó giống như tiếng một vật gì đó rất lớn đang trườn đi trên lớp lá khô.

Khánh Linh lập tức giơ điện thoại lên, định bật livestream theo thói quen nhưng Gia Thành kịp thời chặn lại. Thành ra hiệu cho cả nhóm cúi thấp người, len lỏi qua những gốc cao su xù xì, vỏ cây bong tróc chạm vào vai đau rát.

Trước mắt chúng tôi, nắp cống gang nặng nề đang... từ từ dịch chuyển. Một bàn tay gầy guộc, tái nhợt với những móng tay dài kỳ lạ đang bám chặt vào mép cống, cố sức đẩy khối kim loại lên.

Nhật Minh định hét lên nhưng Thiên An đã nhanh tay bịt miệng cậu lại. Chúng tôi nín thở, nép sau một gốc cây lớn. Mùi mủ cao su nồng hặc hòa quyện với một thứ mùi hôi thối vừa xộc lên từ dưới lòng đất khiến ai nấy đều muốn nôn mửa.

Nhưng điều kinh dị nhất không phải là cái xác hay quái vật. Khi nắp cống mở hẳn sang một bên, một bóng người mặc chiếc áo blouse trắng cáu bẩn bước lên. Dưới ánh nắng gắt, chúng tôi nhận ra khuôn mặt đó.

Đó là thầy Nghiêm. Nhưng thay vì vẻ nghiêm nghị thường ngày, đôi mắt thầy đỏ rực, và trên tay thầy đang cầm một chiếc lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu xanh loe loét giống hệt luồng sáng ở giảng đường đêm qua. Thầy lẩm bẩm một dãy số mà chỉ có Gia Thành mới tái mặt khi nghe thấy.

Thầy Nghiêm nhìn dáo dác xung quanh, rồi bất thần nhìn về phía gốc cây nơi chúng tôi đang trốn. Thầy nở một nụ cười kỳ quái, một nụ cười không có chút hơi ấm nào của con người.

"Đã đến lúc kiểm tra... độ dày da mặt của các em rồi," thầy nói nhỏ, nhưng giọng nói ấy vang vọng bên tai chúng tôi như thể thầy đang đứng ngay sát cạnh.

Ngay lập tức, nắp cống sập mạnh lại. RẦM! Tiếng động khiến cả khu rừng cao su rung chuyển. Và khi chúng tôi hoàn hồn nhìn lại, thầy Nghiêm đã biến mất như một bóng ma, chỉ còn lại một làn khói màu xanh nhạt bốc lên từ khe cống, mang theo mùi hoa bưởi ngọt lịm đến gai người.

Dưới chân Nhật Minh, mặt đất bỗng nhiên rung nhẹ. Tiếng nước chảy xiết dưới lòng đất lúc này không còn là tiếng nước bình thường. Nó là tiếng thét gào của hàng ngàn thứ gì đó đang va đập vào thành ống cống ngay dưới chỗ chúng tôi đứng.