Sau cái bóng ma quái của thầy Nghiêm biến mất dưới nắp cống vào buổi trưa hôm ấy, bầu không khí tại phòng 404 trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Nhưng cái "đáng sợ" nhất đối với một sinh viên không phải là những bí ẩn tâm linh, mà là những thủ tục hành chính khô khan. Sáng nay, loa phát thanh ký túc xá rít lên một hồi chói tai, thông báo tất cả tân sinh viên phải mang thẻ sinh viên đến phòng đào tạo để kích hoạt tài khoản thư viện và suất ăn công nghiệp.
Nhật Minh, vốn dĩ đã là một chiếc "nam châm" hút rủi ro, đang cuống cuồng lục tung mọi ngóc ngách trong căn phòng. Tiếng kéo khóa balo xoẹt xoẹt nghe như tiếng kim loại mài vào đá. Cậu hất tung đống quần áo còn vương mùi nước xả vải hoa hồng, quăng cả đôi giày thể thao mòn gót ra giữa sàn.
"Mất rồi... Mất thật rồi tụi mày ơi!" Minh mếu máo, giọng run bắn lên. "Hôm qua tao còn để nó trong cái ngăn nhỏ nhất của cái ví mà!"
Gia Thành đang ngồi thẳng lưng, dùng chiếc khăn mềm lau sạch cặp kính cận dày cộp. Cậu bình thản nhìn Minh đang xoay như chong chóng, rồi đẩy kính lên sống mũi. "Theo định luật bảo toàn vật chất, cái thẻ không thể tự biến mất. Có 75% khả năng cậu đã đánh rơi nó lúc chạy trốn vụ 'quái vật Becgie' hôm đầu, 20% rơi lúc cậu ngã sõng soài trước mặt thầy Nghiêm, và 5%... là nó đang nằm ngay dưới chân cậu."
Minh cúi xuống nhìn, nhưng dưới chân chỉ có một mẩu bánh mì khô khốc rơi từ bữa tối qua. Cậu tuyệt vọng ngồi thụp xuống sàn nhà bằng xi măng lạnh ngắt, cảm nhận lớp bụi li ti bám vào lòng bàn tay. Mùi ẩm mốc của căn phòng cũ dường như đậm đặc hơn, bóp nghẹt lấy hy vọng của cậu.
"Mày mà không có thẻ là không được ăn trưa đâu nhé Minh," Khánh Linh vừa tô son vừa bồi thêm một nhát dao vào trái tim đang rỉ máu của bạn. "Mà nghe đâu hôm nay căn-tin có sườn xào chua ngọt, món mày thích nhất đấy. Drama mới đây: Một nam sinh viên chết đói vì... quá hậu đậu."
Thiên An, lúc này đang cuộn tròn trong chăn như một con kén khổng lồ, bỗng nhiên ló đầu ra. "Thử tìm ở bãi cao su đi... hôm qua lúc đi khảo sát cống, tao thấy mày vấp vào rễ cây một cái rõ đau."
Cả nhóm lập tức lên đường. Bối cảnh lúc này là khu rừng cao su bao quanh trường, một không gian u tịch và ngột ngạt dưới cái nắng gay gắt của miền ven đô. Ánh nắng xuyên qua những tán lá dày đặc, đổ những vệt sáng loang lổ xuống mặt đất phủ đầy lá khô. Tiếng ve sầu kêu ran rát, tạo thành một dải âm thanh nhức óc, khiến cái nóng càng thêm phần khó chịu.
Chúng tôi đi lạo xạo trên lớp lá khô dày cộm. Mùi nhựa cao su nồng hắc xộc vào mũi, thứ mùi hăng hăng đặc trưng khiến người ta dễ bị chóng mặt. Nhật Minh đi khom lưng, hai mắt dán chặt xuống đất, đôi tay thỉnh thoảng lại bới tung những lùm cỏ dại mọc lởm chởm.
"Cái thẻ đó... tấm ảnh tao chụp trông đẹp nhất từ trước đến nay đấy," Minh than thở, mồ hôi chảy ròng ròng trên má, thấm vào cổ áo sơ mi nhăn nhúm. "Nếu mất, tao phải chụp lại bằng cái camera 2 megapixel ở phòng hành chính, lúc đó mặt tao sẽ trông như một tên tội phạm bị truy nã cho xem."
"Thực tế thì mặt cậu lúc này cũng không khác gì lắm," Gia Thành nhận xét khi nhìn thấy Minh đang lấm lem bùn đất và mạng nhện bám đầy tóc.
Bỗng nhiên, Khánh Linh dừng lại. Nó nhìn thấy một thứ gì đó lấp lánh dưới khe hở của một nắp cống bê tông gần giảng đường B1. "Này! Có phải nó không?"
Nhật Minh lao tới như một mũi tên. Cậu quỳ rạp xuống mặt đất đá lởm chởm, cảm nhận những viên sỏi sắc nhọn đâm vào đầu gối đau nhói. Dưới khe hở tối om, một vật hình chữ nhật bằng nhựa đang nằm chênh vênh trên một gờ đá mỏng, chỉ cần một rung động nhỏ là nó sẽ rơi thẳng xuống dòng nước thải đen ngòm đang chảy xiết bên dưới.
"Đúng nó rồi! Cái thẻ của tao!" Minh sung sướng hét lên, tay thò vào khe hở nhỏ hẹp.
Nhưng, "lời nguyền" Nhật Minh đâu có dễ dàng buông tha cậu như vậy. Ngay khi đầu ngón tay Minh vừa chạm vào mép thẻ, một con cuốn chiếu to bằng ngón tay trỏ từ trong kẽ đá bò ra, bò ngang qua mu bàn tay cậu.
"Á!" Minh giật mình rút tay lại theo phản xạ.
Tõm!
Âm thanh đó nhỏ thôi, nhưng đối với Minh, nó vang lên như một tiếng sấm rền trời. Chiếc thẻ sinh viên tội nghiệp đã rơi xuống dòng nước, bị cuốn đi trong nháy mắt. Cả nhóm đứng hình. Mùi hôi thối từ dưới cống bốc lên nồng nặc hơn bao giờ hết, như đang trêu ngươi sự xui xẻo của Nhật Minh.
"Lý thuyết về sự xui xẻo của cậu đã chính thức phá vỡ mọi quy tắc xác suất," Gia Thành thở dài, tháo kính ra lau vội vã.
Nhưng Nhật Minh không bỏ cuộc. Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, sự sống tình cảm và nỗi sợ bị "chết đói" đã biến cậu thành một con người khác. Minh nhìn về phía hạ nguồn của hệ thống thoát nước, nơi dẫn về phía dãy hành lang tầng hầm của trường — nơi có căn phòng đóng kín mà chúng tôi từng thấy luồng sáng xanh.
"Tao phải lấy lại nó. Đó là minh chứng cuối cùng rằng tao thực sự là sinh viên của trường này chứ không phải kẻ đi nhầm ngành!"
Minh chạy đi, mặc kệ tiếng gọi của ba đứa phía sau. Cậu lao thẳng về phía khu vực cấm của tầng hầm. Không khí ở đây đột ngột hạ thấp, lạnh lẽo và ẩm ướt. Những bức tường bê tông thấm nước rêu xanh rì, sờ vào cảm thấy trơn trượt và nhờn nháp như da của một loài bò sát.
Tiếng nước chảy róc rách trong các đường ống phía sau tường vang lên trầm đục. Mùi hoa bưởi thanh khiết lại xuất hiện, xen lẫn với mùi sắt rỉ nồng đậm.
Minh dừng lại trước một cửa xả thải nhỏ có lưới sắt bảo vệ. Và ở đó, kẹt giữa những thanh sắt hoen rỉ, chiếc thẻ sinh viên của cậu đang dập dềnh theo làn nước xanh biếc — một màu xanh kỳ lạ, không giống nước thải thông thường, mà nó phát ra thứ ánh sáng lân tinh mờ ảo.
Minh run rẩy đưa tay ra. Lần này cậu cẩn thận hơn, từng chút một, móng tay bám vào mép nhựa. Cảm giác nhựa cứng mát lạnh chạm vào da khiến Minh nín thở.
"Lấy được rồi..." Minh thì thầm, nụ cười vừa kịp nở trên môi thì cậu nhận ra điều bất thường.
Trên tấm thẻ sinh viên của cậu, phần thông tin cá nhân bắt đầu bị mờ đi bởi thứ nước màu xanh kia. Nhưng thay vì để lại khoảng trắng, những dòng chữ mới bắt đầu hiện ra, tự động khắc sâu vào lớp nhựa. Nó không ghi tên "Nhật Minh", mà ghi một dãy mã số mà Gia Thành vừa nhắc đến ban sáng.
Cùng lúc đó, từ bên kia cánh cửa sắt đóng kín của tầng hầm, tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên. Thình... thình... thình... Tiếng bước chân không phải của một người bình thường, mà giống như một khối kim loại khổng lồ đang được kéo lê trên mặt sàn.
Nhật Minh đứng chôn chân tại chỗ, tay nắm chặt chiếc thẻ giờ đây đã biến đổi hoàn toàn. Một giọng nói thì thầm, khàn đặc phát ra từ khe cửa sắt: "Sinh viên mới... đã nhận được thẻ định danh rồi sao?"
Cánh cửa sắt vốn dĩ đã rỉ sét bỗng nhiên rung lên bần bật như có ai đó từ bên trong đang cố dùng sức bình sinh để phá bỏ xích khóa. Nhật Minh nhận ra, cái thẻ cậu vừa lấy lại không còn là chiếc thẻ sinh viên bình thường của Đại học Global nữa. Nó là một chiếc chìa khóa dẫn vào một nơi mà lẽ ra cậu không bao giờ nên chạm đến.