MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 7: Thiên An: "Giảng viên nói gì kệ thầy, em ngủ đây"

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 7: Thiên An: "Giảng viên nói gì kệ thầy, em ngủ đây"

1,490 từ · ~8 phút đọc

Bình minh ở khu ký túc xá vùng ven luôn bắt đầu bằng một thứ mùi đặc trưng: mùi sương sớm bốc hơi trên những tán lá cao su, quyện với mùi dầu mỡ từ gánh xôi vỉa hè trước cổng trường. Nhưng trong phòng 404, không khí lại bị thống trị bởi một âm thanh đều đặn, bền bỉ đến mức đáng sợ: tiếng ngáy "phì phò" của Thiên An.

Đối với Thiên An, giấc ngủ không đơn thuần là sự nghỉ ngơi, đó là một loại hình nghệ thuật, một tôn giáo mà cậu là tín đồ trung thành nhất. Đêm qua, sau khi Nhật Minh mang về chiếc thẻ sinh viên biến đổi kỳ quái với những dãy số phát sáng, cả nhóm đã thức trắng để tranh luận. Gia Thành dùng mọi định luật quang học để giải thích, Khánh Linh thì bận thêu dệt nên một kịch bản phim kinh dị về những "sinh viên bị nguyền rủa". Chỉ có An là vẫn giữ vững lập trường bảo toàn năng lượng. Cậu đã cày xong ba trận đấu hạng rồi lăn ra ngủ như chưa bao giờ được ngủ, mặc kệ thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của những bí mật đen tối.

"An! Dậy mau! Hôm nay là tiết của cô Diệu 'Mềm Mỏng' nhưng lại là 'Sát thủ điểm rèn luyện' đấy!" Nhật Minh vừa hốt hoảng hét lên vừa lắc mạnh thành giường.

Thiên An chỉ ậm ừ một tiếng, kéo chiếc chăn mỏng qua khỏi đầu. Cảm giác cái nệm lò xo lún xuống ôm lấy cơ thể là thứ hạnh phúc nhất trần đời. "Thầy Nghiêm tớ còn ngủ được... huống chi cô Diệu..." giọng An đục ngầu, tan loãng vào không khí buổi sáng.

Cuối cùng, cả nhóm phải dùng đến biện pháp mạnh. Gia Thành cầm hai chiếc nắp nồi nhôm va mạnh vào nhau ngay sát tai An. Chát! Âm thanh kim loại chói tai vang lên, đánh bật mọi nốt nhạc của giấc mơ. An bật dậy, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, mái tóc bù xù như một tổ chim vừa bị bão quét qua.

"Theo tính toán về chu kỳ ngủ REM," Thành đẩy gọng kính, "cậu đã ngủ quá mức cần thiết 120 phút. Nếu không đi bây giờ, khả năng cậu bị cấm thi học kỳ là 99%."

Bối cảnh giảng đường C3 sáng nay lại là một cực hình khác. Khác với vẻ u ám của tòa nhà B1, tòa C3 là một dãy nhà mái tôn thấp tè. Dưới cái nắng bắt đầu gắt của lúc 9 giờ sáng, mái tôn bắt đầu giãn nở, phát ra những tiếng "tách, tách" khô khốc. Mùi của căn phòng là sự trộn lẫn giữa mùi gỗ bàn cũ kỹ bị nung nóng và mùi phấn viết bảng rẻ tiền hăng hắc.

Cô Diệu bước vào lớp. Trái ngược với cái tên, cô là một phụ nữ có vóc dáng nhỏ bé nhưng đôi mắt sắc lẹm và giọng nói nhọn hoắt như kim châm. Cô không bao giờ lớn tiếng, cô chỉ nói thầm, nhưng cái sự thì thầm đó len lỏi vào tai sinh viên khiến ai nấy đều phải sởn gai ốc.

"Hôm nay chúng ta học về Tâm lý học khách hàng rủi ro," cô Diệu nói nhẹ tênh, tay lật tập hồ sơ. "Ai không tập trung, tôi sẽ cho người đó trải nghiệm rủi ro lớn nhất: Biến mất khỏi danh sách lớp."

Khánh Linh ngay lập tức ngồi thẳng lưng, tay cầm cây bút bi bấm liên tục để giữ tỉnh táo, dù mắt nó đang thâm quầng vì thức đêm hóng chuyện. Nhật Minh thì run rẩy cầm cuốn vở, mỗi lần cô Diệu nhìn xuống là nó lại cúi gằm mặt như tội phạm.

Chỉ có Thiên An. Đối với cậu, giọng nói thì thầm của cô Diệu giống như một bản nhạc thiền định hoàn hảo. An bắt đầu quá trình "phân thân". Cậu chống cằm, mắt vẫn mở, nhưng đồng tử đã bắt đầu đứng yên một chỗ. Đây là kỹ năng tối thượng của An: Ngủ mở mắt.

Mặt bàn gỗ phẳng phiu, hơi ấm từ mái tôn tỏa xuống bao phủ lấy bờ vai, và tiếng quạt trần quay đều đều như một chiếc nôi đưa. An thấy mình đang lơ lửng giữa một không gian xanh biếc, giống hệt màu nước dưới cống hôm qua. Nhưng trong giấc mơ của An, nó không hôi thối, nó thơm mùi kẹo cao su bạc hà.

"Em sinh viên ở cuối lớp, đang chống cằm ấy..." giọng cô Diệu bỗng lướt đến.

Gia Thành toát mồ hôi hột, cậu huých mạnh vào hông An dưới gầm bàn. An giật mình, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế chống cằm, miệng lẩm bẩm trong cơn mê sảng: "Bán máu... không... bán rủi ro chứ..."

Cả lớp cười rộ lên. Cô Diệu nheo mắt, bước xuống từng bậc thang của giảng đường. Tiếng gót giày cao gót của cô gõ lên sàn gạch nghe "cộp, cộp", mỗi tiếng gõ là một nhịp tim của Nhật Minh nhảy lên cổ họng.

Cô đứng ngay trước mặt An. Mùi nước hoa oải hương nồng đậm từ người cô xộc thẳng vào mũi An, khiến cậu thực sự bừng tỉnh. Nhưng thay vì sợ hãi, An nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt cậu vẫn còn vương một lớp màng đục của cơn ngủ dở dang.

"Em tên gì?" cô hỏi, tông giọng vẫn đều đều đến đáng sợ.

"Em là Thiên An ạ," An trả lời, giọng cậu tỉnh bơ như thể vừa được mời uống trà.

"Em vừa nói về 'bán máu'? Trong giáo trình này không có khái niệm đó. Em có thể giải thích không?"

Gia Thành nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Thôi xong, 49 chương truyện chắc kết thúc ở chương 7 này quá.

Nhưng Thiên An, với bản năng của một kẻ chuyên thức đêm chơi game chiến thuật, bỗng nhiên nảy số. Cậu đứng dậy, tay gãi gãi mái tóc rối: "Thưa cô, ý em là... khách hàng khi gặp rủi ro quá lớn, họ sẵn sàng đánh đổi cả những thứ cốt lõi nhất, như máu thịt của mình để bảo toàn sự tồn tại. Đó là đỉnh cao của tâm lý hoảng loạn mà một nhà quản trị cần nắm bắt."

Cô Diệu khựng lại. Cả giảng đường lặng ngắt. Khánh Linh tròn mắt nhìn bạn, thầm thán phục độ "nhảy số" thần sầu của gã thần ngủ. Cô Diệu nhìn An một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười mỏng dính hiện lên: "Khá lắm. Một góc nhìn thực dụng đến tàn nhẫn. Em ngồi xuống đi."

An ngồi xuống, mồ hôi lúc này mới bắt đầu rịn ra trên trán. Cậu quay sang nhìn Thành, ra hiệu một cái "OK" đầy tự mãn. Nhưng ngay khi cô Diệu quay lưng đi lên bục giảng, An lại... gục xuống bàn. Lần này cậu ngủ thật.

Tiết học trôi qua trong sự căng thẳng tột độ của ba đứa còn lại, trong khi An đánh một giấc ngon lành đến mức chảy cả một vệt nước miếng nhỏ xuống mặt gỗ bàn.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, An tỉnh dậy, vươn vai sảng khoái như vừa đi nghỉ dưỡng ở resort 5 sao. "Hết giờ rồi à? Đi ăn sườn thôi tụi mày!"

Nhưng khi cả nhóm vừa bước ra khỏi giảng đường C3, Thiên An bỗng dừng lại. Cậu đưa tay lên sờ vào vùng trán, nơi thầy Nghiêm từng búng viên phấn hôm trước. Vết đỏ không hề mất đi, nó bắt đầu ngứa ran và tỏa ra một thứ nhiệt lượng kỳ lạ.

"Tụi mày... nhìn trán tao có gì không?" An hỏi, giọng hơi lo lắng.

Dưới ánh nắng ban trưa, Khánh Linh hét lên một tiếng nhỏ. Trên trán của An, ngay vị trí vết phấn cũ, một biểu tượng nhỏ xíu hình một chiếc đồng hồ cát đang xoay ngược bắt đầu hiện rõ dần. Điều đáng nói là, cát bên trong đồng hồ không phải màu vàng, mà là màu xanh lân tinh y hệt dãy số trên chiếc thẻ của Nhật Minh.

Cùng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần của Gia Thành rung lên bần bật. Một tin nhắn không có người gửi hiện lên màn hình: "Người ngủ gật đã tỉnh giấc. Thời gian của nhóm 404 bắt đầu đếm ngược. 42 giờ nữa, hệ thống thoát nước sẽ mở cửa hoàn toàn."

An nhìn xuống tay mình, cậu thấy những đầu ngón tay đang run rẩy không kiểm soát. Cơn buồn ngủ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác tỉnh táo đến mức đau đớn. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập của cả ba đứa bạn, và thậm chí nghe thấy tiếng nước chảy âm âm dưới lòng đất, tiếng của những thứ đang bò lổm ngổm ngay dưới chân họ.