MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 8: Khánh Linh và mạng lưới "tình báo" toàn trường

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 8: Khánh Linh và mạng lưới "tình báo" toàn trường

1,348 từ · ~7 phút đọc

Bối cảnh của Đại học Global cơ sở 2 vào giờ nghỉ trưa giống như một cái tổ kiến bị chọc thủng. Tiếng khay inox va chạm loảng xoảng từ phía căn-tin hòa cùng mùi cá kho chuối chát đặc trưng, lan tỏa khắp dãy hành lang lộng gió nhưng oi nồng. Trong khi Gia Thành đang mải mê với những con số, Thiên An chiến đấu với cơn buồn ngủ, và Nhật Minh đánh vật với vận xui, thì Khánh Linh lại đang ở trong "văn phòng làm việc" thực sự của mình: quán trà sữa cổng sau.

Khánh Linh ngồi đó, đôi môi tô son đỏ mọng khéo léo nhấp một ngụm trà đào sả. Đôi mắt sắc sảo của cô không ngừng đảo quanh, quét sạch mọi ngóc ngách như một hệ thống radar quân sự. "Camera chạy bằng cơm" không phải là một danh hiệu tự phong; đó là một bản năng sinh tồn.

"Tụi mày không biết đâu," Linh hạ thấp giọng, bàn tay mảnh khảnh gõ nhẹ lên mặt bàn nhựa hơi dính nước đường. "Cái tin nhắn đếm ngược trên máy của Thành không phải là virus đâu. Chị khóa trên ở khoa Lưu trữ vừa 'phím' cho tao, rằng cái hệ thống thoát nước này thực chất là một phần của công trình nghiên cứu bị bỏ hoang từ thập niên 90."

Gia Thành đẩy gọng kính, tay cầm chiếc ống hút khuấy liên tục vào ly cà phê đen đá không đường. "Theo phân tích dữ liệu sơ bộ, thông tin của Linh có độ tin cậy khoảng 65%. Tuy nhiên, việc một sinh viên năm nhất như cậu có thể tiếp cận được 'nguồn tin' từ khoa Lưu trữ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ là một biến số không tưởng."

"Đó là kỹ năng, Thành ạ! Là kỹ năng kết nối!" Linh hất tóc, vẻ tự đắc hiện rõ.

Mùi tinh dầu sả từ ly trà quyện với mùi mồ hôi của đám sinh viên vừa tan tiết thể dục tạo nên một bầu không khí hỗn tạp. Khánh Linh rướn người tới trước, cảm nhận mặt bàn hơi lạnh do hơi nước đọng lại. Cô lấy điện thoại ra, lướt nhanh qua một nhóm chat kín có cái tên gây tò mò: “Hội hóng biến Global 2.0”.

"Nhìn đi," Linh chỉ vào tấm ảnh mờ căm được chụp trộm ở dãy nhà hành chính. "Đây là thầy Nghiêm lúc 11 giờ đêm qua. Thầy không về nhà. Thầy đi vào phòng hồ sơ với một chiếc cặp táp mà tao cam đoan là bên trong không đựng giáo án đâu. Mùi giấy cũ và mùi hóa chất bốc ra từ người thầy lúc thầy đi ngang qua hành lang sáng nay, tao đã ngửi thấy rất rõ."

Nhật Minh run rẩy, làm đổ nửa thìa trân châu xuống bàn. "Linh ơi, tao xin mày... Đừng đào sâu thêm nữa. Vận xui của tao đã đủ để kéo cả nhóm xuống mương rồi, giờ mày còn định chọc vào bí mật của giảng viên sao?"

"Mày nhát quá Minh!" Linh bĩu môi. "Mạng lưới tình báo của tao đã lan đến cả hội bảo vệ. Bác bảo vệ già cho biết, cứ đến rằm hằng tháng, nước ở cái hầm chứa dưới giảng đường B1 lại chuyển sang màu xanh lân tinh. Và đoán xem, hôm nay là ngày mấy?"

Thiên An, nãy giờ vẫn đang mơ màng, chợt mở bừng mắt. Cậu đưa tay chạm vào biểu tượng đồng hồ cát trên trán — thứ mà giờ đây chỉ nhìn thấy được dưới một góc độ ánh sáng nhất định. "Ngày 14... Ngày mai là rằm."

Cảm giác gai người lan tỏa khắp cánh tay Khánh Linh. Cô không chỉ hóng chuyện để cho vui; cô dùng thông tin để kiểm soát nỗi sợ. Nhưng lần này, mạng lưới của cô đang đưa về những mảnh ghép quá mức kỳ quái.

Linh đứng bật dậy, thu dọn túi xách. "Đi theo tao. Tao đã hẹn được với một nhân vật 'máu mặt' ở hội sinh viên cũ. Anh ta nói sẽ cho chúng ta biết tại sao cái thẻ của Nhật Minh lại bị biến đổi."

Cả nhóm di chuyển đến khu vực cũ nhất của trường: Nhà kho thiết bị phía sau sân vận động. Bối cảnh ở đây tồi tệ hơn nhiều so với ký túc xá. Những hàng cây bạch đàn khẳng khiu trút lá vàng vọt, mặt đất nứt nẻ mùi đất khô. Tiếng gió rít qua những khe tôn rỉ sét nghe như tiếng người thì thầm.

Mùi rỉ sắt và bụi bặm xộc thẳng vào mũi ngay khi Linh đẩy cánh cửa gỗ mục nát. Bên trong, một nam sinh khóa trên với vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt thâm quầng như thể đã nhiều năm không ngủ, đang ngồi trên một đống lốp xe cũ.

"Khánh Linh 'Drama'?" Anh ta lên tiếng, giọng khàn đặc. "Mạng lưới của em khá đấy, nhưng em không nên mang theo ba kẻ 'nặng nợ' này."

"Họ là nhóm của em," Linh kiên quyết, đôi tay bám chặt vào quai túi xách, cảm giác lòng bàn tay đang rịn mồ hôi vì hồi hộp. "Anh nói đi, chiếc thẻ sinh viên của Minh... và cái biểu tượng trên trán của An là gì?"

Người thanh niên không trả lời ngay. Anh ta lấy từ trong túi ra một mảnh thẻ cũ nát, trông y hệt cái thẻ của Nhật Minh hiện tại. "Cơ sở 2 này không phải là nơi đào tạo thực hành bình thường. Nó là một cái lồng thí nghiệm về 'Sự thích nghi trong rủi ro cực hạn'. Thầy Nghiêm là người giám sát, và những đứa có biểu tượng hiện lên như Thiên An... chính là những 'vật mẫu' thành công nhất."

Gia Thành lùi lại một bước, chiếc thước kẹp trong túi quần cậu va vào đùi đau nhói. "Về mặt sinh học... điều đó là không thể. Nhà trường không có quyền..."

"Quyền lực ở đây thuộc về kẻ nắm giữ hệ thống thoát nước," anh ta ngắt lời, đôi mắt xoáy sâu vào Khánh Linh. "Em thích drama đúng không Linh? Vậy thì chuẩn bị đi, vì ngày mai khi trăng lên, cả cái trường này sẽ trở thành sân khấu cho một vở kịch mà không ai trong tụi em có kịch bản trước đâu."

Đột nhiên, tiếng còi hú từ phía tòa nhà hành chính vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Tiếng bước chân của đội tuần tra rầm rập tiến về phía nhà kho.

"Chạy đi!" người thanh niên hét lên rồi biến mất vào bóng tối của đống thiết bị.

Khánh Linh kéo tay Nhật Minh và Gia Thành lao ra cửa. Gió chiều thổi tung mái tóc của Linh, nhưng lần này cô chẳng buồn vuốt lại. Cảm giác sợ hãi thực sự bắt đầu lấn át sự tò mò. Khi chạy ngang qua một vũng nước đọng, Linh vô tình nhìn vào điện thoại.

Nhóm chat “Hội hóng biến” vừa nhảy thêm một thông báo mới, người gửi là một tài khoản ẩn danh: "Khánh Linh đã biết quá nhiều. Tắt camera đi trước khi hệ thống tắt em."

Linh khựng lại giữa sân vận động vắng lặng. Một luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ chính chiếc điện thoại trên tay cô. Màn hình bỗng chốc nhiễu sóng, hiện lên hình ảnh phản chiếu của chính bốn đứa từ một góc quay trên cao — chính xác là từ camera an ninh của trường.

Chúng tôi đang bị theo dõi, từng nhịp thở, từng bước chạy. Và điều đáng sợ nhất là, trong đoạn video đó, phía sau lưng bốn đứa không phải là bóng của con người, mà là những dải khói xanh dài dằng dặc đang trườn đi như những sợi xích vô hình.

Linh nhìn sang Nhật Minh, giọng cô lạc hẳn đi: "Minh... cái thẻ... nó đang rung lên kìa."

Tấm thẻ trong túi quần Nhật Minh không chỉ rung, nó bắt đầu phát ra âm thanh như tiếng nghiến răng của một sinh vật sống.