Sáng thứ Hai tại giảng đường B1 không khác gì một chiến trường đang âm ỉ cháy. Sau những biến cố dồn dập về chiếc thẻ sinh viên phát sáng và mạng lưới tình báo của Khánh Linh, cả nhóm 404 bước vào tiết học của thầy Nghiêm với tâm thế của những tử tù bước lên đoạn đầu đài. Bầu không khí trong phòng rộng thênh thang đặc quánh mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi máy điều hòa đời cũ đang rên rỉ những tiếng lạch cạch nhức óc.
"Theo kế hoạch, chúng ta có 15 phút để trình bày về khảo sát hệ thống thoát nước," Gia Thành thì thầm, tay cậu run rẩy cắm chiếc USB vào máy tính của giảng đường. "Tớ đã tối ưu hóa các biểu đồ dòng chảy. Xác suất để chúng ta nhận điểm A là 40%, điểm B là 50%, và 10% còn lại phụ thuộc vào việc Nhật Minh có đứng cách xa các thiết bị điện tử hay không."
Nhật Minh mặt cắt không còn giọt máu, tay cứ vân vê vạt áo sơ mi đã được ủi phẳng phiu nhưng vẫn toát ra mùi ẩm của ký túc xá. "Tao... tao hứa sẽ không chạm vào bất cứ thứ gì phát ra tia lửa điện."
Khánh Linh đứng cạnh, tay cầm chiếc gương nhỏ soi lại lần cuối. Dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn của giảng đường, đôi mắt Linh có chút quầng thâm vì cả đêm mải mê điều tra về tài khoản ẩn danh trên "Hội hóng biến". Cô khẽ rùng mình khi nhớ lại những dải khói xanh trong đoạn video cũ. "Này, slide mày kiểm tra kỹ chưa Thành? Tao có cảm giác không lành."
Thiên An vẫn giữ vững phong độ... đứng ngủ. Cậu tựa lưng vào tường bục giảng, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tai vẫn vểnh lên nghe ngóng. Vết đỏ trên trán An giờ đây được che tạm bằng một miếng dán hạ sốt, trông cậu chẳng khác gì một bệnh nhân trốn viện đi thuyết trình.
"Cả lớp trật tự," giọng thầy Nghiêm vang lên, sắc lẹm như tiếng dao cắt vào mặt kính. Thầy ngồi ở dãy ghế đầu, đôi mắt sắc sảo nhìn xuyên qua gọng kính đen, tay cầm chiếc bút bi bấm "tạch tạch" theo một nhịp điệu chết chóc. "Nhóm 404, mời các em bắt đầu."
Gia Thành hít một hơi thật sâu, ngón tay cậu nhấn nút "Enter" để bắt đầu trình chiếu.
Một giây. Hai giây.
Màn hình máy chiếu bỗng nhiên nháy xanh một phát — cái màu xanh lân tinh ám ảnh mà cả nhóm đã thấy dưới tầng hầm. Ngay sau đó, thay vì những biểu đồ dòng chảy và số liệu kỹ thuật mà Thành đã dày công chuẩn bị cả tuần, màn hình hiện lên một hình meme cực lớn: Một con mèo có khuôn mặt méo xệch kèm dòng chữ: "Ủa gì dợ?"
Cả giảng đường lặng đi một giây rồi bùng nổ trong tiếng cười nghiêng ngả. Tiếng cười dội vào tai Nhật Minh như những gáo nước lạnh.
"Thành... cái gì đây?" Linh rít qua kẽ răng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Không thể nào! Tớ đã lưu tệp PDF mà!" Thành cuống cuồng nhấn phím thoát, nhưng chiếc máy tính dường như đã bị một lực lượng nào đó chiếm hữu.
Mỗi lần Thành nhấn nút chuyển trang, một hình meme mới lại hiện ra. Trang về sơ đồ hầm chứa dưới giảng đường B1 bị thay thế bằng hình ảnh con gấu trúc cầm chai rượu kèm chú thích: "Sầu quá anh em ơi". Trang về phân tích chất hóa học trong nước thải bị biến thành hình một chú chó mặc áo blouse trắng: "Tôi là bác sĩ, và tôi kết luận là bạn đang bị ảo giác".
Tiếng cười của sinh viên khóa dưới càng lúc càng lớn, vang vọng khắp bốn bức tường vôi bong tróc. Mùi của sự nhục nhã bắt đầu lan tỏa. Nhật Minh cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụt xuống. Cậu vô tình lùi lại, gót giày vướng vào sợi dây nguồn nối từ máy tính lên máy chiếu.
Xẹt!
Một tia lửa điện nhỏ bắn ra. Nhật Minh theo bản năng vung tay lên để giữ thăng bằng, và bằng một cách kỳ diệu (hoặc xui xẻo tột độ) nào đó, cánh tay cậu đập trúng chiếc bình hoa sứ đặt trên bàn giáo viên cạnh đó.
Xoảng!
Bình hoa vỡ tan tành, nước bắn tung tóe lên đôi giày da bóng loáng của thầy Nghiêm.
Cả giảng đường im bặt. Tiếng máy quạt trần vù vù bỗng trở nên rõ rệt một cách đáng sợ. Mùi gốm sứ vỡ và mùi nước cắm hoa đã cũ xộc vào mũi, tanh ngòm.
Thầy Nghiêm không đứng dậy ngay. Thầy từ từ cúi xuống, nhìn mảnh sứ vỡ dưới chân, rồi nhìn lên màn hình máy chiếu, nơi lúc này đang hiện ra hình ảnh cuối cùng: Một tấm ảnh chụp lén thầy Nghiêm đang đi vào hầm chứa đêm hôm trước, nhưng đã bị ghép thêm đôi tai thỏ hồng và dòng chữ: "Boss cuối xuất hiện".
Khánh Linh đứng hình. Đó là tấm ảnh cô đã thấy trong nhóm chat đêm qua. Ai đó đã thâm nhập vào máy tính của Thành và thay thế toàn bộ slide bằng những thứ này để khiêu khích thầy Nghiêm.
"Drama này... không phải tao làm," Linh thì thầm, giọng run rẩy. Cô cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ phía thầy Nghiêm, một thứ áp lực vô hình khiến lồng ngực cô thắt lại.
Thiên An bỗng nhiên mở mắt. Cậu không còn vẻ ngái ngủ thường ngày. Miếng dán hạ sốt trên trán cậu bỗng rơi xuống, để lộ biểu tượng đồng hồ cát đang xoay tít và phát ra ánh sáng xanh rực rỡ. An bước tới trước, che chắn cho Nhật Minh đang ngồi bệt dưới sàn.
"Thưa thầy," giọng An vang lên, bình thản một cách kỳ lạ, "đây không phải là buổi thuyết trình về hệ thống thoát nước. Đây là một cảnh báo về rủi ro bảo mật mà thầy đã dạy chúng em, đúng không ạ?"
Thầy Nghiêm từ từ đứng dậy. Thầy không giận dữ như mọi người tưởng. Thầy khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào biểu tượng trên trán An. "Rất tốt. Các em đã biết cách biến một thảm họa thành một tình huống quản trị rủi ro giả định."
Thầy quay lại nhìn cả lớp, giọng nói đanh thép: "Nhóm 404 nhận điểm F cho nội dung khảo sát kỹ thuật, nhưng nhận điểm A cho khả năng... chịu đựng sự nhục nhã trước công chúng. Tuy nhiên, vì các em đã làm hỏng tài sản và bôi nhọ hình ảnh giảng viên, hình phạt thực sự sẽ bắt đầu từ tối nay."
Thầy Nghiêm bước tới, cúi sát vào tai bốn đứa, hơi thở thầy có mùi bạc hà lạnh buốt: "12 giờ đêm nay, mang theo chiếc USB này xuống tầng hầm. Nếu không thấy các em ở đó... thì hình ảnh 'Boss cuối' này sẽ là thứ cuối cùng các em nhìn thấy trước khi bị đuổi học."
Thầy đặt chiếc USB màu đen, lạnh ngắt vào tay Gia Thành. Thành cảm thấy cái lạnh thấu xương lan từ lòng bàn tay lên tận đại não. Khi thầy bước ra khỏi lớp, tiếng gót giày gõ xuống nền gạch nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
Cả nhóm đứng thẫn thờ giữa giảng đường lúc này đã trống vắng. Ánh nắng trưa gay gắt hắt qua cửa sổ, rọi lên những mảnh sứ vỡ lấp lánh như những con mắt đang giễu cợt.
Nhật Minh nhìn chiếc thẻ sinh viên trong túi mình, nó lại bắt đầu rung lên từng nhịp. "Tụi mình... phải đi thật sao?"
Gia Thành nhìn chiếc USB đen bóng trong tay, giọng cậu lạc đi: "Về mặt logic, chúng ta không có lựa chọn. Nhưng về mặt cảm xúc... tớ cảm thấy cái USB này không chứa dữ liệu. Nó chứa một thứ gì đó đang... thở."
Khánh Linh nhìn vào điện thoại, nhóm chat “Hội hóng biến” bỗng nhiên biến mất khỏi danh sách ứng dụng, như thể nó chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại một dòng thông báo duy nhất hiện lên màn hình khóa: "Slide tiếp theo sẽ được chiếu bằng máu."
Gió từ rừng cao su thổi thốc vào giảng đường, mang theo mùi hoa bưởi nồng nặc và tiếng lá khô xào xạc như tiếng cười của một kẻ giấu mặt. Buổi thuyết trình thảm họa mới chỉ là màn khai vị cho một bữa tiệc tối đẫm mùi rủi ro mà thầy Nghiêm đã chuẩn bị sẵn.