Bầu trời Đại học Global chiều nay mang một sắc tím thẫm kỳ lạ, những đám mây nặng trĩu sà thấp xuống như muốn nuốt chửng những ngọn cây cao su gầy guộc. Dù nỗi ám ảnh về buổi thuyết trình "thảm họa meme" và cái hẹn 12 giờ đêm của thầy Nghiêm vẫn còn treo lơ lửng trên đầu, nhưng cuộc sống sinh viên vẫn phải tiếp diễn theo cái cách ồn ào và lộn xộn nhất của nó: Ngày hội tuyển thành viên Câu lạc bộ (CLB).
Dưới sân trung tâm, hàng chục gian hàng dựng bằng khung sắt và bạt nilon xanh đỏ mọc lên như nấm sau mưa. Mùi mồ hôi của hàng trăm con người quyện với mùi bắp rang bơ cháy xém và tiếng loa thùng rè rè phát nhạc EDM tạo thành một thứ hỗn hợp âm thanh - mùi vị hỗn tạp đến nhức óc.
"Theo thống kê phi chính thức, 90% các lời mời gọi tại đây là 'lừa tình' để lấy đủ chỉ tiêu đoàn hội," Gia Thành vừa nói vừa dùng tay đẩy gọng kính đang tuột xuống vì mồ hôi. Cậu cầm trên tay một xấp tờ rơi đủ màu, đôi mắt cận nheo lại phân tích. "Cường độ âm thanh này đạt mức 85 decibel, đủ để gây tổn thương màng nhĩ nếu chúng ta nán lại quá 20 phút."
"Thôi đi ông cụ non!" Khánh Linh gạt phắt xấp giấy trên tay Thành. Nó hôm nay diện chiếc váy ngắn năng động, tay cầm ly trà tắc sủi bọt, mắt sáng rực trước những gian hàng rực rỡ. "Phải tham gia CLB thì mới có drama, mới có quan hệ chứ! Nhìn kìa, CLB 'Nghệ thuật Truyền thông' đang tuyển kìa, nghe bảo toàn trai xinh gái đẹp, lại còn hay được đi sự kiện sang chảnh."
Nhật Minh lếch thếch đi sau cùng, hai tay ôm khư khư cái balo như sợ ai đó giật mất. "Tao chỉ muốn vào CLB nào đó... an toàn thôi. Kiểu như CLB 'Đọc sách' hay 'Cờ vây' ấy. Nơi nào mà tao không thể làm vỡ cái gì hay làm cháy cái gì."
Vừa dứt lời, một nam sinh mặc chiếc áo khoác đen dài, đeo mặt nạ cáo bỗng nhiên xuất hiện, chắn ngang đường Minh. Anh ta chìa ra một tấm thẻ đen tuyền, bóng loáng, chạm vào cảm thấy lạnh ngắt như đá băng.
"Tìm kiếm sự an toàn giữa một biển rủi ro? Đến với CLB 'Giải mã Bí ẩn' đi các em," giọng anh ta vang lên trầm đục sau lớp mặt nạ.
Khánh Linh ngay lập tức bị thu hút. "Giải mã bí ẩn? Có phải mấy cái kiểu phá án hay tìm kho báu không anh?"
Thiên An, nãy giờ vẫn đang bước đi trong trạng thái vô thức, bỗng nhiên khịt khịt mũi. Cậu tiến lại gần nam sinh đeo mặt nạ, đôi mắt lờ đờ bỗng chốc trở nên sắc lạnh. "Mùi hoa bưởi... và vị sắt rỉ. Anh vừa từ dưới hầm lên?"
Không khí xung quanh gian hàng đó bỗng chốc hạ nhiệt độ xuống một cách bất thường. Những tiếng cười đùa của các gian hàng bên cạnh dường như bị một bức tường âm thanh nào đó ngăn lại, trở nên xa xăm và méo mó.
"Vị trí của chúng ta không nằm ở trên mặt đất này," người thanh niên đeo mặt nạ khẽ cười, một điệu cười không ra tiếng, chỉ thấy lồng ngực anh ta rung nhẹ. Anh ta chỉ tay về phía cuối sân vận động, nơi một gian hàng cũ kỹ, rách nát nằm trơ trọi, không có lấy một bóng người qua lại.
Cả nhóm bước về phía đó, phần vì tò mò, phần vì bị một lực hút vô hình kéo đi. Gian hàng này không treo banner rực rỡ, chỉ có một tấm bảng gỗ viết chữ bằng phấn trắng đã nhòe: "CLB THỰC TẾ ẢO & QUẢN TRỊ SINH TỒN".
Bên trong gian hàng là một mùi hương rất lạ, nó giống như mùi giấy cũ được tẩm tinh dầu bạc hà đậm đặc. Trên chiếc bàn gỗ mục, thay vì đơn đăng ký, lại là bốn chiếc kính thực tế ảo (VR) đời cũ, dây dợ loằng ngoằng như những con rắn đen nằm cuộn tròn.
"Đây là màn tuyển thành viên đặc biệt nhất trường," một giọng nữ vang lên. Một chị khóa trên với mái tóc cắt ngắn cá tính, trên cổ đeo một sợi dây chuyền có hình chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu hiện ra từ bóng tối phía sau gian hàng. "Chỉ cần đeo kính vào và trụ lại được 3 phút trong môi trường mô phỏng, các em sẽ được nhận. Không cần phỏng vấn, không cần đóng phí."
"Dễ vậy sao?" Nhật Minh nghi ngờ, tay sờ vào lớp đệm da của chiếc kính VR, nó mang lại cảm giác nham nháp và hơi ẩm ướt, khiến cậu rùng mình.
"Rủi ro thấp, lợi ích cao... có vẻ như đây là một cái bẫy logic," Gia Thành nhận xét nhưng tay đã bắt đầu tò mò cầm chiếc kính lên. "Nhưng về mặt kỹ thuật, tớ muốn xem hệ điều hành này chạy thế nào."
Khánh Linh thì đã nhanh nhảu đội kính lên đầu. "Thử thì thử, cùng lắm là nhức mắt tí thôi chứ gì!"
Thiên An là người cuối cùng đeo kính. Ngay khi lớp kính áp vào mặt, bóng tối hoàn toàn bao trùm. Một tiếng "tít" dài chói tai vang lên, và ngay lập tức, cảm giác trọng lực biến mất.
Trong không gian ảo đó, chúng tôi không thấy những trò chơi điện tử hay phong cảnh lộng lẫy. Chúng tôi thấy chính mình đang đứng trong phòng 404, nhưng căn phòng lúc này ngập tràn nước màu xanh lân tinh. Nước dâng lên đến cổ, lạnh buốt và đặc quánh như dầu. Những dòng chữ trên tấm thẻ của Nhật Minh hiện lên lơ lửng giữa không trung, phát ra âm thanh như tiếng gào thét.
3 phút...
Tôi cảm nhận được hơi thở của chính mình trong chiếc mặt nạ kín mít, nó trở nên gấp gáp, nóng hổi. Mùi của nước thải, mùi của sự mục nát trong không gian ảo thực đến mức tôi có thể cảm nhận được vị mặn của muối trên đầu lưỡi.
Bỗng nhiên, một bàn tay từ dưới làn nước xanh vươn lên, bóp chặt lấy cổ Nhật Minh. Cậu hét lên trong thực tại, tay chân khua khoắng loạn xạ, va vào bàn làm những chiếc kính khác rơi xuống đất.
"Bỏ ra! Bỏ kính ra ngay!" Tiếng của Gia Thành vang lên bên tai, nhưng dường như nó đến từ một thế giới khác.
Khi tôi giật mạnh chiếc kính ra khỏi mặt, cả nhóm ngã nhào xuống nền đất đầy cát của sân vận động. Gian hàng "CLB Thực tế ảo" lúc này đã hoàn toàn trống không. Không có chị khóa trên, không có người đeo mặt nạ cáo, chỉ có bốn chiếc kính VR nằm lăn lóc trên mặt đất, ống kính bên trong vẫn còn phát ra ánh sáng xanh mờ ảo.
"Họ... họ đâu rồi?" Nhật Minh thở hổn hển, cổ cậu vẫn còn in hằn một vết đỏ hình bàn tay, dù đó chỉ là môi trường ảo.
Khánh Linh run rẩy nhìn vào lòng bàn tay mình. Trong lúc hoảng loạn ở không gian ảo, cô đã quờ quạng nắm lấy một thứ gì đó. Và giờ đây, trong tay cô là một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ, lạnh toát.
"Đây không phải là CLB," Thiên An nói, giọng cậu trầm xuống đến mức đáng sợ. Cậu nhìn về phía vết đỏ trên trán mình, nó đang đập theo nhịp tim. "Đây là lời mời nhập tiệc sớm."
Gia Thành nhặt một tờ rơi bị bỏ lại trên bàn. Tờ rơi lúc nãy trắng tinh, giờ đây hiện rõ dòng chữ đen: "Chúc mừng thành viên mới của CLB 404. Nhiệm vụ đầu tiên: Hãy sống sót qua đêm nay tại hầm chứa B1. Chìa khóa đang nằm trong tay người thích drama."
Tiếng loa thùng từ các gian hàng khác vẫn vang lên xập xình, nhưng đối với chúng tôi, nó như tiếng nhạc tiễn đưa. Mùi bắp rang bơ lúc này bỗng trở nên nồng nặc đến mức buồn nôn.
Gió từ rừng cao su lại thổi mạnh, lật tung những tấm bạt nilon, tạo nên tiếng phành phạch khô khốc. Nhật Minh nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên sân vận động. 11 giờ 15 phút đêm.
Chỉ còn 45 phút nữa là đến giờ hẹn của thầy Nghiêm. Và chiếc chìa khóa trong tay Khánh Linh dường như đang bắt đầu tỏa ra một mùi hương hoa bưởi nồng đậm, dẫn lối cho những kẻ vừa bị "lừa" vào một trò chơi mà cái chết không còn là ảo ảnh.
Bóng của bốn đứa trải dài trên sân, đen kịt và méo mó. Dường như có ai đó vừa mới thì thầm vào tai tôi: "Đừng có đứa nào bỏ cuộc sớm nhé, kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi."