MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404Chương 11: Khi ví tiền rỗng tuếch vào giữa tháng

BIỆT ĐỘI PHÁ LƯỚI 404

Chương 11: Khi ví tiền rỗng tuếch vào giữa tháng

1,471 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa phòng 404 rên rỉ một tiếng khô khốc khi Nhật Minh đẩy nó ra. Sau một đêm dài kinh hoàng dưới hầm chứa B1 và những trải nghiệm kỳ quái với cái gọi là "CLB Giải mã bí ẩn", cả nhóm trở về trong tình trạng kiệt quệ. Nhưng bóng ma thầy Nghiêm hay luồng sáng xanh lân tinh bỗng chốc trở nên xa xỉ trước một thực tại còn tàn khốc hơn nhiều: Hôm nay là ngày 15, và cả bốn đứa chính thức chạm đáy... ví.

Không khí trong phòng đặc quánh mùi dầu gió và mùi quần áo ẩm chưa kịp giặt. Nhật Minh ngồi bệt xuống sàn, trút ngược cái ví da đã sờn góc của mình. Một đồng xu 5 nghìn lẻ lăn lóc trên nền gạch, kêu lên một tiếng "cạch" cô độc rồi nằm im lìm.

"Hết rồi," Minh thào phào, gương mặt méo xệch. "Tao thề là tao đã tính toán rất kỹ, nhưng cái thẻ sinh viên chết tiệt bị rơi xuống cống làm tao phải tốn một đống tiền nộp phạt làm lại, rồi tối qua đi ăn khuya giải đen... giờ tao còn đúng 5 nghìn để sống sót qua hai tuần tới."

Gia Thành đẩy gọng kính, tay cầm cuốn sổ ghi chép chi tiêu "Logic-Spend" mà cậu tự hào thiết kế riêng cho nhóm. Gương mặt Thành xám xịt dưới ánh đèn tuýp chập chờn. "Dựa trên biểu đồ chi tiêu thực tế, biến số rủi ro mang tên 'Nhật Minh' đã phá vỡ mọi hàng rào an ninh tài chính. Hiện tại, tổng ngân quỹ dự phòng của chúng ta là... âm hai trăm nghìn đồng do tao lỡ tay đặt mua bộ thước kẹp kỹ thuật mới trên mạng."

"Trời ơi là trời!" Khánh Linh hét lên, quăng chiếc túi xách đắt tiền (thứ duy nhất trông có vẻ sang chảnh trong phòng) lên giường. "Tao vừa mới check tài khoản, còn đúng 12 nghìn đồng. Drama mới đây: Hot girl trường Global chết đói vì bạn thân quá đen và bạn cùng phòng quá mọt sách!"

Linh bực dọc tháo đôi hoa tai, tay chạm vào mặt bàn gỗ nhám rít. Cảm giác đói cồn cào bắt đầu hành hạ dạ dày cô. Buổi trưa ở khu này nóng như nung, mùi nhựa cao su từ bên ngoài bay vào càng làm cơn buồn nôn vì đói thêm trầm trọng.

Thiên An, người nãy giờ vẫn nằm im như một xác ướp trên giường trên, bỗng nhiên thả người xuống. Đôi mắt cậu lờ đờ, biểu tượng đồng hồ cát trên trán đã mờ đi nhưng vẻ mặt thì xanh xao thấy rõ. Cậu lục lọi trong túi áo khoác, lôi ra được... một nửa gói kẹo cao su bạc hà đã chảy nước.

"Nhai cái này cho đỡ đói đi tụi mày," An đưa ra với vẻ mặt cam chịu. "Tao thức đêm cày game định kiếm đồ đi bán lấy tiền mà toàn gặp 'boss' trâu bò, cháy sạch túi rồi."

Cả nhóm chìm vào im lặng. Tiếng quạt trần quay "vù vù" như đang trêu ngươi cái bụng rỗng. Bối cảnh của căn phòng 404 lúc này hiện lên thật thảm hại: những thùng mì tôm rỗng không vứt lăn lóc ở góc phòng, bình nước lọc chỉ còn lại vài giọt cặn, và hy vọng về một bữa cơm thịt kho căn-tin đã trở nên xa vời vợi.

Gia Thành bỗng đứng bật dậy, đôi mắt sau lớp kính cận bỗng lóe lên một tia sáng quyết tâm. "Chúng ta không thể đầu hàng định luật bảo toàn năng lượng. Nếu không có đầu vào, chúng ta sẽ tự diệt. Tao đề xuất: Chiến dịch 'Vét cạn túi áo'."

Thế là, một cuộc tổng vệ sinh và "khai quật" tài sản quy mô lớn bắt đầu. Chúng lật tung từng cái gối, sờ nắn từng kẽ hở của nệm giường, lục soát cả những cái túi quần bò cũ vứt trong giỏ đồ giặt.

Nhật Minh thò tay vào sâu trong kẽ giường, cảm giác tay mình chạm vào một thứ gì đó dai dai và hơi bụi. Cậu hy vọng đó là một tờ tiền 50 nghìn bị bỏ quên, nhưng khi lôi ra, đó chỉ là một chiếc tất lẻ bạn đã bốc mùi.

"Tìm thấy rồi!" Khánh Linh reo lên ở góc tủ. Cô lôi ra được một tờ 20 nghìn đồng nhăn nhúm, dính đầy bột phấn trang điểm.

"Tao cũng thấy này!" An nhặt được ba đồng xu lẻ dưới khe cửa.

Tổng kết lại, sau 30 phút vật lộn, cả nhóm gom được tất cả là 42 nghìn đồng. Một con số khiêm tốn đến đáng thương giữa cái nắng oi ả của ngày giữa tháng.

"Với 42 nghìn, theo bài toán kinh tế hộ gia đình, chúng ta có thể mua được 6 gói mì tôm loại thường, hoặc... một suất cơm tấm đặc biệt chia bốn," Thành phân tích, ngón tay gõ nhịp liên tục lên bàn. "Nhưng nếu xét đến hàm lượng dinh dưỡng để duy trì sự sống cho đến khi gia đình gửi viện trợ vào đầu tháng sau, đây là một thách thức đối với các quy luật sinh tồn."

Cái đói làm cho con người ta trở nên nhạy cảm một cách lạ lùng. Khánh Linh bỗng ngửi thấy mùi hương gì đó thơm lừng bay qua cửa sổ. Mùi hành phi thơm nức, mùi mắm đường ngào ngạt của quán bún đậu đầu dãy ký túc xá. Cô nuốt nước miếng ực một cái, nghe rõ cả tiếng bụng mình kêu réo.

Nhật Minh nhìn tờ 20 nghìn duy nhất, bỗng nhiên cậu cảm thấy cay cay sống mũi. "Xin lỗi tụi mày, nếu tao không đánh mất cái thẻ, nếu tao không xui xẻo làm vỡ bình hoa của thầy Nghiêm..."

"Thôi đi Minh," An vỗ vai bạn, đôi bàn tay gầy gò của cậu hơi run vì thiếu đường. "Tao cũng ngủ quên không đi làm thêm được mà. Đứa nào cũng có phần cả."

Cuối cùng, cả nhóm quyết định thực hiện một hành động mang tính rủi ro cao: Đi bộ ra chợ đêm sinh viên cách đó 2km để tìm mua rau củ vụn người ta bán rẻ cuối buổi, hy vọng nấu được một nồi "canh toàn quốc" để cầm hơi.

Đường đi ra chợ buổi chiều tà phủ đầy bóng tối của những hàng cao su. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân, mùi đất ẩm bốc lên sau một cơn mưa rào bất chợt làm không khí thêm phần ảm đạm. Khi bước chân rệu rã sắp đến cổng chợ, Nhật Minh bỗng vấp phải một hòn đá to.

Cậu ngã chúi về phía trước, hai tay chống xuống lớp bùn nhão nhoét. "Lại nữa rồi! Sao đời tao nó..."

Minh định chửi thề một câu, nhưng bàn tay cậu bỗng chạm vào một vật cứng, dẹt nằm sâu dưới lớp bùn. Cậu tò mò móc nó lên. Đó là một chiếc ví da màu đen bóng, trông còn rất mới và sang trọng.

Cả nhóm nín thở vây quanh. Nhật Minh run rẩy mở chiếc ví ra. Bên trong không có tiền mặt, không có giấy tờ tùy thân. Chỉ có một chiếc thẻ sinh viên duy nhất, nhưng nó không có ảnh, không có tên. Ở vị trí tên người sở hữu, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ in nổi bằng mực màu xanh lân tinh: "NGƯỜI CHƠI SỐ 404".

Phía sau tấm thẻ là một dòng địa chỉ viết bằng tay, nét chữ sắc lẹm quen thuộc của thầy Nghiêm: "Muốn có bữa tối thịnh soạn? Hãy mang chiếc ví này đến phòng thí nghiệm Hóa học tầng 3 lúc 7 giờ tối."

Khánh Linh rùng mình, mùi hoa bưởi thoang thoảng lại xuất hiện giữa khu chợ đông đúc và hôi hám. Cô nhìn vào 42 nghìn đồng nát bươm trong tay mình, rồi nhìn chiếc ví bí ẩn. Sự đói khát và sự tò mò đang giằng xé bên trong mỗi đứa.

Gia Thành nhìn đồng hồ, môi cậu mím chặt. "Dựa trên lý thuyết về trò chơi, chúng ta đang đứng trước một 'món hời' có rủi ro tử vong cao. Nhưng nếu không đi... chúng ta sẽ chết vì suy dinh dưỡng trước khi kịp thấy mặt thầy Nghiêm vào ngày mai."

An nhìn về phía giảng đường B1 đang lờ mờ trong bóng tối, biểu tượng trên trán cậu bỗng nhiên nóng rát như có ai đó đang áp một hòn than nóng vào da thịt. Cậu nghe thấy tiếng nước chảy xiết dưới lòng đất mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và lần này, nó kèm theo tiếng lạch cạch của những bộ xương khô va vào nhau.

Bữa ăn miễn phí của thầy Nghiêm, liệu có vị gì khác ngoài vị của sự chết chóc?