Bóng tối bao trùm lấy khu ký túc xá Đại học Global như một tấm màn nhung cũ kỹ và đầy bụi bặm. Sau khi tháo chạy khỏi cái hẹn đầy mùi đe dọa của thầy Nghiêm tại phòng thí nghiệm Hóa học—nơi mà cả nhóm đã thề thốt là thà nhịn đói còn hơn làm "chuột bạch" cho những thí nghiệm xanh lờ mờ—bốn con người rệu rã lết xác trở về căn phòng 404.
Cái bụng đói không còn biểu tình bằng những tiếng kêu rộn ràng nữa; giờ đây nó là một cơn đau thắt, âm ỉ và khô khốc. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, tiếng bước chân của Nhật Minh nghe nặng nề như đeo chì. Cậu cảm nhận được lớp bụi mịn bám trên tay vịn cầu thang, nhám rít và lạnh lẽo. Mùi của đêm ở vùng ven đô thật lạ, nó là sự pha trộn giữa mùi cỏ dại héo úa, hơi ẩm của đất và đâu đó là mùi khói bếp xa xăm của những hộ dân quanh vùng, khiến cơn thèm ăn càng thêm cháy bỏng.
"Tao... tao nghĩ là tao sắp thấy tổ tiên rồi tụi mày ạ," Nhật Minh thào phào, tay vịn vào cánh cửa gỗ cũ kỹ của phòng 404. Cánh cửa mở ra với một tiếng "kẹt" kéo dài, vang vọng vào không gian tĩnh mịch.
Trong phòng, Gia Thành lặng lẽ bật chiếc đèn học nhỏ. Ánh sáng trắng bợt bạt soi rõ khuôn mặt hốc hác của bốn đứa. Khánh Linh, cô nàng vốn dĩ luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, giờ đây ngồi bệt xuống nền gạch, mái tóc hơi rối, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái ví rỗng tuếch với vẻ mặt không thể thảm hại hơn.
"Drama mới nhất đây: Nhóm chúng ta sẽ lên trang nhất báo trường vì là những sinh viên đầu tiên... hóa thạch vì đói," Linh cười gượng, giọng khàn đặc.
Thiên An không nói gì. Cậu lẳng lặng tiến về phía góc phòng, nơi đặt chiếc thùng giấy vốn dùng để đựng sách cũ. Cậu luồn bàn tay gầy gò vào sâu trong đáy thùng, bới tung những lớp giấy báo vàng ố. Một tiếng sột soạt vang lên khiến cả ba đứa còn lại giật mình quay ngoắt lại.
"Tụi mày... nhìn này," An nói, giọng run rẩy nhưng chứa đựng một niềm hy vọng mãnh liệt.
Trên tay An là hai gói mì tôm giấy loại rẻ tiền nhất, bao bì đã hơi nhăn nhúm nhưng đối với tám con mắt lúc này, chúng lấp lánh như hai thỏi vàng ròng.
"Mì! Là mì tôm!" Nhật Minh lao tới như một con thú đói, nhưng rồi cậu khựng lại vì vấp phải cái chân bàn, suýt chút nữa là đổ ập vào người An. "An ơi, mày là thánh, mày là thần, mày là vị cứu tinh của đời tao!"
Gia Thành đẩy gọng kính, vội vàng cầm lấy hai gói mì như đang cầm một báo cáo khoa học quan trọng. Cậu lật qua lật lại, lẩm nhẩm: "Hạn sử dụng còn 3 ngày. Hai gói mì, trọng lượng tịnh 75 gram mỗi gói. Tổng cộng 150 gram carbohydrate và một lượng muối natri đáng kể. Chia cho bốn người... mỗi người sẽ có 37.5 gram chất dinh dưỡng để duy trì sự sống qua đêm nay."
"Bớt lý thuyết đi Thành! Nấu nhanh lên không tao ăn sống luôn bây giờ!" Linh giục giã, tay chân cuống cuồng tìm cái ấm đun nước điện đã bị rỉ sét một phần ở đáy.
Cả nhóm tụm lại quanh chiếc bàn nhỏ ở giữa phòng. Tiếng nước trong ấm bắt đầu reo lên, ban đầu là tiếng "rì rì" nhỏ, rồi to dần thành những tiếng "ùng ục" mạnh mẽ. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ vòi ấm, mang theo hơi nóng làm mờ cả kính của Thành. Khi An xé bao bì gói mì, mùi mỳ sống thơm thơm, ngầy ngậy của lớp dầu chiên xộc thẳng vào mũi, kích thích vị giác đến mức Nhật Minh phải nuốt nước miếng liên tục.
Cậu bẻ vụn vắt mì thành bốn phần đều nhau một cách cẩn trọng như đang chia gia tài. Gia Thành dùng chiếc bát nhựa duy nhất của phòng cho Minh, còn ba đứa còn lại dùng... ca uống nước và hộp nhựa đựng xôi cũ.
Nước sôi được rót vào. Những sợi mì bắt đầu nở ra, từ cứng chuyển sang mềm, uốn lượn trong làn nước nóng hổi. Thành cẩn thận cắt gói muối, rắc đều vào từng bát. Mùi hương đặc trưng của gói gia vị—mùi tiêu, mùi hành lá sấy, và chút vị cay nồng của ớt—lan tỏa khắp không gian chật hẹp của phòng 404. Nó nồng nàn đến mức át đi cả mùi ẩm mốc của tường vôi.
"Xong rồi, ăn thôi," An nói khẽ.
Bốn đôi đũa (thực ra có cả một cái muỗng nhựa bị mẻ góc) đồng loạt hạ xuống. Nhật Minh húp một ngụm nước mì đầu tiên. Vị mặn của muối quyện với vị ngọt hóa học của bột ngọt tràn qua đầu lưỡi, nóng hổi và đậm đà. Cậu cảm nhận được sức nóng lan tỏa từ thực quản xuống dạ dày, một cảm giác ấm áp đến lạ kỳ.
"Ngon... ngon quá," Minh nghẹn ngào, nước mắt bỗng dưng trào ra, rơi xuống bát mì làm vị nước càng thêm mặn. "Tao thề, đây là bát mì ngon nhất thế giới."
Khánh Linh vốn là người kén ăn nhất nhóm, giờ cũng đang sì sụp húp nước mì, mặt đỏ bừng vì hơi nóng. "Bình thường tao còn chê mì này ít thịt, nhưng giờ tao thấy... nó còn sang hơn cả buffet khách sạn năm sao."
Gia Thành ăn một cách chậm rãi, cậu nhai kỹ từng sợi mì như muốn tận hưởng hết cái năng lượng quý giá này. Thành nhìn ba đứa bạn, nhìn cái khung cảnh bốn đứa ngồi chen chúc quanh cái bàn nhỏ, ánh đèn học hắt những cái bóng dài trên tường. Cậu bỗng thấy chiếc kính mình mờ đi, không phải vì hơi nước, mà vì một thứ cảm xúc khó tả đang dâng trào.
"Về mặt tình bạn," Thành lên tiếng, giọng hơi run, "việc chia sẻ 37.5 gram mì tôm này mang lại một giá trị liên kết tinh thần cao hơn bất cứ công thức toán học nào tớ từng biết."
Thiên An cười, một nụ cười hiếm hoi không có vẻ buồn ngủ. Cậu đẩy phần mì còn lại của mình sang phía Nhật Minh. "Ăn đi Minh, mày tốn sức vì xui xẻo nhiều nhất, cần bù lại."
"Không, của mày mà An!" Minh từ chối, nhưng An đã gạt tay cậu lại.
Căn phòng 404 đêm nay không còn thấy đáng sợ bởi những bí ẩn của thầy Nghiêm hay những lời đe dọa ẩn danh nữa. Nó chỉ còn lại tiếng xì xụp, tiếng đũa chạm vào thành bát lách cách, và hơi ấm từ những con người đang nương tựa vào nhau. Vị mặn của mì tôm, vị mặn của nước mắt, và vị mặn của những ngày đầu sinh viên gian khó nhưng chân thành, tất cả hòa quyện thành một ký ức không bao giờ phai.
Bữa ăn kết thúc, bốn cái bụng không còn réo nữa nhưng cũng chẳng gọi là no. Họ ngồi tựa lưng vào nhau trên sàn nhà, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang leo lên đỉnh những hàng cao su.
"Tụi mày này," Khánh Linh thầm thì, tay mân mê cái vỏ gói mì không, "dù sau này có chuyện gì, dù có bị thầy Nghiêm đuổi học hay bị cái hầm kia nuốt chửng... thì ít nhất chúng ta cũng đã cùng nhau ăn hết gói mì này, đúng không?"
Nhật Minh nắm lấy tay Linh, rồi cả nhóm đặt tay lên nhau. Hơi ấm từ những bàn tay truyền qua nhau, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đen.
Đột nhiên, từ dưới khe cửa phòng, một làn khói màu xanh nhạt lại từ từ bò vào, mang theo mùi hoa bưởi nồng nặc hơn bao giờ hết. Chiếc điện thoại của Gia Thành đặt trên bàn bỗng sáng rực lên, rung bần bật. Một thông báo mới hiện lên trên màn hình, lạnh lùng và tàn nhẫn:
"Bữa ăn cuối cùng đã xong. 3 giờ sáng, có mặt tại sân vận động. Nếu trễ một phút, mỗi người sẽ phải trả giá bằng một phần ký ức về buổi tối hôm nay."
Nhật Minh nhìn bát mì không còn một giọt nước, rồi nhìn biểu tượng đồng hồ cát trên trán Thiên An đang bắt đầu xoay nhanh một cách điên cuồng. Sự bình yên của bữa mì tôm vừa tan biến, nhường chỗ cho một cuộc săn đuổi mà họ không thể trốn chạy.