Mùi của phòng thí nghiệm Hóa đại cương vào một buổi sáng thứ Ba không bao giờ là dễ chịu. Nó là một tổ hợp nồng nặc của khí amoniac hắc nồng xộc thẳng vào đại não, trộn lẫn với mùi cồn sát trùng và cái ngột ngạt của những tấm áo blouse trắng chưa kịp giặt từ tuần trước. Dưới cái nóng hầm hập của giảng đường không điều hòa, những chiếc quạt thông gió rên rỉ những tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau, chậm chạp quay như thể đang cố tống khứ đi cái bầu không khí độc hại này.
Sau đêm dài "vắt vai" với gói mì tôm chia bốn và những lời đe dọa ẩn danh, nhóm 404 bước vào phòng thí nghiệm với gương mặt không khác gì những xác sống. Bối cảnh xung quanh họ lúc này là những dãy bàn đá đen bóng, bên trên bày la liệt những ống nghiệm thủy tinh, giá sắt và những bình định mức chứa thứ dung dịch xanh đỏ đầy mời gọi nhưng cũng đầy nguy hiểm.
"Các em trật tự!" Giọng của giảng viên phụ trách thực hành—một người phụ nữ có mái tóc búi cao nghiêm nghị—vang lên, át cả tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh. "Hôm nay chúng ta thực hiện phản ứng oxy hóa khử. Yêu cầu tuyệt đối tuân thủ quy trình. Bất kỳ sai sót nào cũng có thể dẫn đến... biến dạng khuôn mặt hoặc tệ hơn là cháy nổ phòng thí nghiệm."
Gia Thành đẩy gọng kính, đôi bàn tay gầy gò của cậu đeo găng tay cao su phát ra tiếng "chát" khi kéo căng. "Dựa trên nồng độ H2SO4 đậm đặc trên bàn, xác suất xảy ra tai nạn nếu thao tác sai là 78,4%. Nhật Minh, tớ yêu cầu cậu đứng cách xa mọi bình chứa ít nhất 1,5 mét. Đây không phải là lý thuyết, đây là vấn đề sinh tồn của cả nhóm."
Nhật Minh run rẩy gật đầu. Cậu đứng nép vào góc bàn, đôi mắt dán chặt vào những ống nghiệm như thể chúng là những quả bom hẹn giờ. Cảm giác nhựa cao su của găng tay bám rít lấy da tay đầy mồ hôi khiến cậu càng thêm căng thẳng.
Trong khi đó, Khánh Linh đang bận... điều tra. Cô không nhìn vào hóa chất, mà nhìn vào chiếc USB màu đen mà Gia Thành đang đặt trong túi áo blouse. "Thành ơi, tao thề là tao vừa thấy cái USB đó rung lên. Mà kìa, nhìn sang bàn bên cạnh xem, cái chị khóa trên hôm qua ở CLB 'lừa tình' cũng đang nhìn tụi mình kìa."
Thiên An là người giữ vai trò "quan sát viên". Cậu chống cằm lên mặt bàn đá lạnh ngắt, đôi mắt đờ đẫn nhưng thực chất đang quét sạch mọi chuyển động trong phòng. Vết đồng hồ cát trên trán An giờ đây đã mờ hẳn, nhưng mỗi khi cậu nhắm mắt lại, tiếng nước chảy âm ỉ dưới sàn nhà phòng thí nghiệm lại hiện lên rõ mồn một.
"Bắt đầu thí nghiệm!"
Tiếng hô của giảng viên như phát súng lệnh. Gia Thành bắt đầu thao tác. Cậu cầm chiếc pipet, hút dung dịch KMnO4 với một sự tập trung cao độ. Những giọt chất lỏng màu tím sẫm rơi xuống ống nghiệm, tạo nên những vòng xoáy huyền ảo.
Nhưng, đúng như cái tên "Minh Xui Xẻo", định luật Murphy chưa bao giờ bỏ quên cậu. Nhật Minh trong lúc cố gắng giúp Thành giữ cái giá ống nghiệm, gót giày của cậu vô tình giẫm phải một mẩu phấn trơn trượt trên sàn nhà.
"Á!"
Cơ thể Minh đổ nhào về phía trước. Theo bản năng, cậu quờ tay tìm chỗ bám. Bàn tay cậu đập trúng chiếc bình cầu chứa đầy dung dịch axit đậm đặc đang được đun nóng trên đèn cồn.
Xèo xèo...
Dung dịch nóng hổi bắn tung tóe lên mặt bàn đá. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hăng hắc của phản ứng hóa học cực mạnh.
"Chạy mau!" Thiên An bừng tỉnh, cậu chộp lấy gáy áo của Minh kéo ngược ra sau ngay trước khi ngọn lửa xanh lè bùng lên từ chiếc đèn cồn bị đổ.
Cả phòng thí nghiệm rơi vào hỗn loạn. Tiếng hét của các sinh viên nữ, tiếng bình vỡ "xoảng xoảng" liên hồi. Một luồng khói đen đặc bắt đầu lan tỏa, che khuất mọi tầm nhìn. Gia Thành trong lúc hoảng loạn cố gắng dùng vòi nước xịt vào đám cháy, nhưng thay vì dập tắt, nước làm cho phản ứng càng trở nên dữ dội hơn.
"Thành! Đừng dùng nước!" An hét lên, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên: Bùm! Khói và lửa mịt mù bao trùm lấy khu vực bàn của nhóm 404. Mùi khói khét lẹt của nhựa cháy và hóa chất nồng nặc khiến phổi họ như bị thắt lại. Trong màn khói dày đặc ấy, Khánh Linh bỗng nhiên cảm thấy một bàn tay lạnh toát nắm lấy cổ chân mình.
"Linh! Giúp tao với!" Tiếng của Nhật Minh vang lên yếu ớt từ dưới gầm bàn.
Nhưng khi Linh cúi xuống, cô không thấy Minh. Cô thấy một thực thể màu xanh lân tinh đang trườn đi giữa làn khói đen. Và đáng sợ hơn, chiếc USB trong túi áo Gia Thành bỗng dưng phát nổ, không phải bằng lửa, mà bằng một luồng sáng xanh chói mắt.
Luồng sáng ấy quét qua toàn bộ phòng thí nghiệm, làm thời gian dường như ngưng đọng trong một tích tắc. Những giọt hóa chất đang bắn tung tóe giữa không trung bỗng dừng lại, lơ lửng như những viên ngọc trai đen.
Giữa màn khói trắng và ánh sáng xanh kỳ quái, thầy Nghiêm xuất hiện. Thầy bước đi thong dong giữa những sinh viên đang đứng hình như những bức tượng sáp. Thầy dừng lại trước mặt bốn đứa trẻ tội nghiệp của phòng 404, tay cầm một chiếc ống nghiệm chứa thứ dung dịch trong suốt.
"Các em đã làm rất tốt bước đầu tiên: Tạo ra một môi trường hỗn loạn," thầy Nghiêm nói, giọng nói của thầy giờ đây không còn khàn đặc mà vang lên vang vọng như phát ra từ khắp các bức tường. "Nhưng trong hóa học, hỗn loạn chỉ là tiền đề cho một sự kết tủa mới."
Thầy nhỏ một giọt dung dịch từ ống nghiệm xuống sàn nhà. Ngay lập tức, đám khói đen và lửa dữ dội bỗng nhiên bị hút ngược vào bên trong cái hố đen nhỏ xíu mà giọt nước vừa tạo ra.
Khi màn khói tan đi hoàn toàn, phòng thí nghiệm trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, ngoại trừ những vết cháy xém trên bàn đá và gương mặt lấm lem của cả nhóm. Giảng viên phụ trách và các sinh viên khác dường như không hề nhận ra sự hiện diện của thầy Nghiêm hay luồng sáng xanh vừa rồi. Họ chỉ thấy một vụ tai nạn thực hành thông thường do "cậu học sinh hậu đậu" Nhật Minh gây ra.
"Nhóm 404! Ra ngoài ngay lập tức! Tôi sẽ báo cáo việc này lên văn phòng khoa!" Giảng viên hét lớn, ngón tay run rẩy chỉ ra phía cửa.
Bốn đứa lủi thủi bước ra hành lang, quần áo rách tướm và ám mùi hóa chất. Gia Thành đưa tay sờ vào túi áo blouse—chiếc USB đã biến mất, chỉ còn lại một lỗ thủng bị cháy xém với đường rìa hoàn hảo như được cắt bằng tia laser.
"Tụi mày nhìn kìa..." Nhật Minh chỉ tay xuống mu bàn tay mình.
Trên da của Minh, một dãy mã số bắt đầu hiện lên bằng màu tím sẫm, y hệt màu của dung dịch KMnO4 mà Thành đã dùng lúc nãy. Những con số bắt đầu nhảy múa, thay đổi liên tục như một chiếc đồng hồ đếm ngược.
Khánh Linh rùng mình, cô cảm nhận được một cái gì đó đang bò dưới lớp áo blouse của mình, lạnh lẽo và trơn trượt. Khi cô mở nút áo ra, một mảnh giấy nhỏ cháy sém rơi xuống sàn. Trên đó ghi: "Phản ứng đã bắt đầu. Chất xúc tác là sự sợ hãi. Sản phẩm cuối cùng sẽ là... các em."
Phía cuối hành lang, bóng dáng thầy Nghiêm khuất dần sau khúc ngoặt, nhưng tiếng cười của thầy vẫn còn văng vẳng trong gió, trộn lẫn với mùi axit nồng nặc đang thấm dần vào da thịt bốn đứa. Họ nhận ra, tiết thực hành này không chỉ là để lấy điểm, mà là để thầy Nghiêm bắt đầu "chiết xuất" một thứ gì đó từ chính linh hồn của họ.
Tiếng chuông tan tiết vang lên, nhưng âm thanh đó nghe giống như tiếng chuông báo tử cho những ngày bình yên ngắn ngủi của tân sinh viên. Một cảm giác tê dại bắt đầu lan từ vết số trên tay Nhật Minh lên đến tim, và cậu nhận ra mình không còn cảm thấy đói nữa, mà chỉ thấy một sự trống rỗng đến tận cùng.
Sự biến mất của chiếc USB và sự xuất hiện của những dãy số trên da thịt không phải là ngẫu nhiên. Trong khi cả nhóm còn đang hoảng loạn, Thiên An bỗng nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên cửa sổ kính: cái đồng hồ cát trên trán cậu không chỉ xoay, mà nó đã bắt đầu chảy... ngược lên phía trên.
Có vẻ như, trong phòng thí nghiệm vừa rồi, một thứ gì đó quý giá hơn cả hóa chất đã bị đánh tráo.