Bầu trời Đại học Global chiều nay không có nắng. Những dải mây xám xịt, nặng nề như chì đổ ập xuống các dãy nhà cao tầng, khiến không gian trở nên tù túng và khó thở. Sau thảm họa khói lửa ở phòng thí nghiệm, cả nhóm 404 không trở về ký túc xá mà bị triệu tập thẳng đến văn phòng bộ môn của thầy Nghiêm – nơi vốn được sinh viên truyền tai nhau là "vùng đất chết" của mọi bảng điểm.
Hành lang dẫn đến phòng thầy Nghiêm nằm ở tầng cuối cùng của tòa nhà hành chính cũ. Gạch lát nền ở đây đã bong tróc, mỗi bước chân đi qua đều vang lên tiếng "cộc, cộc" khô khốc, vọng lại từ những bức tường phủ rêu xanh. Mùi của khu vực này không giống bất kỳ nơi nào khác trong trường: nó không có mùi hóa chất nồng nặc, mà là mùi của những tệp hồ sơ cũ mục, mùi gỗ kiến bị mọt gặm nhấm và một chút hương bạc hà lạnh buốt đến gai người.
"Dựa trên các thông số quan sát, tớ kết luận chúng ta đang đi vào một không gian có áp suất tâm lý cực cao," Gia Thành đẩy gọng kính, giọng cậu run rẩy nhưng vẫn cố bám víu vào mớ lý thuyết khô khan. "Nhịp tim của tớ hiện tại là 110 nhịp/phút. Nhật Minh, cậu nên hít thở sâu, nồng độ cortisol của cậu đang vượt ngưỡng an toàn đấy."
Nhật Minh không đáp lời. Cậu đang mải nhìn chằm chằm vào mu bàn tay mình. Dãy mã số màu tím từ phòng thí nghiệm giờ đây không còn nhảy múa nữa, nó đứng yên ở con số 00:59:59. Một giờ đồng hồ. Cảm giác tê dại lúc nãy giờ đã chuyển thành một cơn đau nhức nhối, như thể có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang đâm vào mạch máu.
Khánh Linh đi bên cạnh, hai tay khoanh chặt trước ngực. Cô nàng vốn dĩ luôn nhanh mồm nhanh miệng, giờ đây cũng lặng thinh. Linh cảm nhận được cái lạnh luồn qua kẽ tóc, thấm vào da cổ. Mỗi lần đi ngang qua một tấm gương treo trên tường hành lang, cô lại thấy bóng dáng của bốn đứa mờ nhạt đi, như thể họ đang tan biến vào cái bầu không khí xám xịt này.
"Đến rồi," Thiên An lên tiếng.
Cánh cửa gỗ đen mun của văn phòng thầy Nghiêm hiện ra trước mắt. Không có biển tên, chỉ có một con số đơn độc: 000.
Thiên An đưa tay gõ nhẹ. Cộc. Cộc. Cộc.
"Vào đi." Giọng nói của thầy Nghiêm vọng ra, trầm thấp và không chút âm sắc, y hệt tiếng dao sắc lẹm lướt trên mặt đá mài.
Bên trong văn phòng rộng kinh khủng, nhưng lại chứa đầy những kệ sách cao sát trần nhà. Ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn bàn kiểu cổ với chụp đèn màu xanh lục, đổ những bóng đen dài dằng dặc lên mặt sàn gỗ bóng loáng. Thầy Nghiêm đang ngồi sau chiếc bàn lớn, tay cầm một chiếc bút lông ngỗng—một thứ lỗi thời đến kỳ lạ—đang viết gì đó lên một tờ sớ dài.
"Ngồi đi," thầy không ngẩng đầu lên, chỉ tay về phía bốn chiếc ghế bọc da cũ kỹ đặt đối diện.
Khi cả nhóm vừa ngồi xuống, cảm giác đầu tiên là sự mềm mại đến bất thường của lớp da ghế, nó như muốn lún xuống và nuốt chửng lấy cơ thể họ. Mùi hương bạc hà từ người thầy Nghiêm lúc này nồng nặc hơn, xộc vào mũi khiến đầu óc cả bốn đứa trở nên tỉnh táo một cách cưỡng ép.
"Tiết thực hành vừa rồi là một sự thất bại về mặt kỹ thuật, nhưng lại là một thành công về mặt... bản chất," thầy Nghiêm dừng bút, ngẩng mặt lên. Đôi mắt thầy dưới ánh đèn xanh lục trông như hai hố đen sâu thẳm, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào. "Các em có biết tại sao tôi lại chọn bốn em vào nhóm 404 không?"
"Vì... vì sự nhầm lẫn của phòng đào tạo ạ?" Nhật Minh lắp bắp.
Thầy Nghiêm khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút ấm áp. "Trên đời này không có sự nhầm lẫn nào mang tên 404. 404 là mã lỗi của sự không tồn tại. Các em là những kẻ dư thừa của hệ thống này: một kẻ chỉ biết lý thuyết suông, một kẻ chỉ biết hóng hớt những thứ vô bổ, một kẻ bị vận xui ám quẻ và một kẻ ngủ quên trong hiện tại."
Thầy đứng dậy, bước vòng qua bàn. Tiếng giày da của thầy gõ xuống sàn gỗ nghe "tầm, tầm" như nhịp trống trận. Thầy dừng lại ngay sau lưng Thiên An, đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai cậu. An rùng mình, vết đồng hồ cát trên trán cậu bỗng phát sáng rực rỡ xuyên qua cả lớp băng dính.
"Hệ thống thoát nước của trường này không phải để dẫn nước thải," thầy Nghiêm tiếp tục, giọng nói giờ đây thì thầm ngay sát tai họ. "Nó dẫn lưu những nỗi sợ và những ký ức bị bỏ rơi. Các em đã vô tình chạm vào nó qua chiếc thẻ sinh viên của Minh và giấc ngủ của An. Giờ đây, các em đã trở thành một phần của mạch máu đó."
Gia Thành đứng bật dậy, chiếc ghế da phát ra tiếng kêu "ken két". "Thưa thầy, điều này hoàn toàn phi logic! Chúng em chỉ là sinh viên năm nhất, chúng em đến đây để học tập, không phải để tham gia vào một trò chơi tâm linh hay thí nghiệm xã hội nào đó!"
Thầy Nghiêm nhìn Thành, ánh mắt lạnh lẽo khiến cậu lập tức ngồi xuống. Thầy lấy ra chiếc USB màu đen từ trong túi áo—chiếc USB mà Thành tưởng đã cháy rụi.
"Logic của em chỉ nằm trên mặt giấy, Thành ạ. Thế giới này vận hành bằng những quy luật mà toán học của em chưa chạm tới được." Thầy đặt chiếc USB lên bàn. "Trong này chứa đựng 'Đồ án sinh tồn' của các em. Từ giờ đến cuối học kỳ, nếu các em không giải mã được bí mật của căn phòng 404 và hệ thống dẫn lưu dưới hầm B1, dãy số trên tay Minh sẽ về 0. Và khi đó, sự tồn tại của các em tại Global sẽ bị xóa sạch, y như mã lỗi 404."
Khánh Linh cảm thấy môi mình khô khốc. Cô cố lấy lại chút bản lĩnh của một "bà trùm drama": "Thầy đang tống tiền chúng em bằng điểm số sao? Hay bằng mạng sống?"
Thầy Nghiêm không trả lời trực tiếp. Thầy quay lại bàn, thổi tắt chiếc đèn bàn duy nhất. Văn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.
"Buổi học hôm nay kết thúc. Hãy nhớ, sát thủ thực sự của học phần này không phải là tôi, mà là thời gian đang trôi trên tay các em."
Cả nhóm bị một lực đẩy vô hình đẩy ra khỏi văn phòng. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại trước mặt họ. Hành lang lúc này tối om, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ chiếc đồng hồ cát trên trán An và dãy số trên tay Minh.
00:58:12.
Họ lủi thủi đi về phía cầu thang. Cảm giác lạnh lẽo của sàn gạch thấm qua đế giày, mùi gỗ mục vẫn còn vương vấn trên quần áo. Khi đi ngang qua cửa sổ hành lang, Nhật Minh bỗng dừng lại. Cậu nhìn xuống sân trường.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, cậu thấy thầy Nghiêm đang đứng giữa sân vận động, dù thầy vừa mới ở trong phòng. Thầy đứng yên, nhìn lên phía họ, tay cầm một chiếc gương nhỏ phản chiếu ánh trăng xám xịt.
Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là sự xuất hiện của thầy. Mà là ở dưới chân thầy, thay vì một cái bóng bình thường, lại là bốn cái bóng của bốn đứa: Thành, Linh, Minh, An. Bốn cái bóng đó đang quằn quại, cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp của bóng thầy Nghiêm nhưng vô vọng.
Chiếc điện thoại của Khánh Linh trong túi xách bỗng báo tin nhắn mới. Tiếng "ting" lạc lõng giữa đêm vắng khiến cả bốn đứa giật bắn mình. Linh run rẩy mở ra. Là một tin nhắn từ một số lạ, chỉ có một tấm hình chụp góc phòng 404 của họ từ phía trên cao, kèm theo dòng chữ:
"Đừng tin những gì mình thấy, hãy tin những gì mình nghe được khi đang ngủ. Boss cuối không ở trong văn phòng, Boss cuối ở ngay cạnh giường các em."
An nhìn sang phía giường mình trong tấm ảnh, cậu thấy một bóng người đang ngồi đó, tay cầm một gói mì tôm đã xé dở, gương mặt mờ ảo nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng xanh lân tinh quen thuộc. Đó chính là người thanh niên đeo mặt nạ cáo ở hội trại ban chiều.
Tiếng nước dưới lòng đất bỗng nhiên gầm rú lên như một con quái vật bị bỏ đói lâu ngày. Cả tòa nhà hành chính khẽ rung chuyển. Nhật Minh nhìn dãy số trên tay mình, nó vừa nhảy cót một phát mất hẳn 10 phút.
00:48:05.
Trò chơi của "Sát thủ học phần" đã thực sự bắt đầu, và lần này, cái giá phải trả không chỉ là một con điểm F.