Sáng sớm tại quán cà phê "The Urban Decay", mùi cà phê rang xay cháy khét quyện với mùi nước lau sàn hóa chất rẻ tiền tạo nên một thứ hỗn hợp khiến khứu giác Nhật Minh tê dại. Bối cảnh của quán không hề lung linh như trên những tấm ảnh check-in của giới trẻ; dưới ánh sáng của những chiếc đèn dây tóc màu cam mờ đục, những lớp bụi mịn phủ trên mặt bàn gỗ vân giả hiện lên rõ mồn một. Tiếng máy pha cà phê rít lên từng hồi như một con quái vật đang hụt hơi, hòa cùng tiếng nhạc Jazz lả lướt nhưng lạc quẻ giữa cái oi nồng của Sài Gòn bắt đầu vào mùa nắng gắt.
"Nhật Minh! Bàn số 5 gọi kìa, nhanh cái chân lên!" Tiếng chị chủ quán có chất giọng khàn đặc vì thuốc lá vang lên từ sau quầy bar, kéo Minh ra khỏi cơn mơ màng.
Sau buổi đối đầu nghẹt thở với thầy Nghiêm, ví tiền của nhóm 404 không chỉ rỗng tuếch mà còn rơi vào trạng thái "vô định hình". Để duy trì sự sống qua cơn bão nợ nần và những dãy số đếm ngược bí ẩn trên tay, Nhật Minh – người có vận xui tỉ lệ thuận với lòng tốt – đã quyết định dấn thân vào con đường làm thêm. Cậu đứng đó, trong bộ đồng phục tạp dề màu nâu đất hơi rộng so với thân hình gầy gò, đôi bàn tay đan vào nhau đầy lo lắng. Dãy số trên tay cậu lúc này đã mờ đi, chỉ còn là những vệt tím nhạt như vết bầm, nhưng cái cảm giác tê dại thì vẫn âm ỉ như có dòng điện chạy dưới da.
"Dạ, em đến ngay ạ!" Minh hớt hải chạy về phía bàn số 5.
Ngồi ở đó là một nhóm khách mà Minh thầm gọi trong lòng là "Biệt đội Hãm". Ba cô gái trẻ, trên bàn bày la liệt nào là túi xách hiệu, điện thoại đời mới và những chiếc gương nhỏ cầm tay. Một cô gái có mái tóc tẩy trắng hoe, đôi môi tô son bóng loáng nhìn Minh bằng ánh mắt khinh khỉnh khi cậu vô tình làm đổ một chút nước lọc ra mặt bàn đá.
"Em ơi, phục vụ kiểu gì vậy? Cái mặt bàn này chị vừa mới để túi hiệu lên đó, em có biết cái túi này bằng nửa năm lương làm thêm của em không?" Cô ta gắt gỏng, giọng cao vút như tiếng kim loại cào trên bảng đen.
"Em... em xin lỗi ạ, để em lau ngay," Minh lúng túng, tay chân lóng ngóng rút khăn giấy. Càng vội, cậu lại càng làm đổ thêm cái ly nhựa bên cạnh.
Gia Thành ngồi ở góc khuất của quán, tay cầm cuốn giáo trình dày cộp nhưng mắt lại dán chặt vào Minh qua gọng kính cận dày cộm. Thành thở dài, lẩm nhẩm: "Theo quan sát thực nghiệm, khả năng Nhật Minh bị đuổi việc trong vòng 2 giờ tới là 85%. Tác động của ngoại lực và sự kém linh hoạt trong điều phối vận động đang đẩy cậu ấy vào một chuỗi phản ứng dây chuyền tiêu cực."
"Thôi đi ông cụ non," Khánh Linh ngồi đối diện, tay chống cằm, miệng nhai kẹo cao su chóp chép. Cô nàng hôm nay diện đồ giản dị nhưng đôi mắt "camera chạy bằng cơm" vẫn hoạt động hết công suất, liếc nhìn về phía nhóm khách bàn số 5. "Drama tới rồi kìa. Nhìn con mụ tóc vàng đó đi, túi đó là hàng fake loại 1 thôi mà làm như hàng auth. Để tao cho nó một bài học."
"Linh, đừng có gây chuyện," Thiên An lờ đờ nói, đầu cậu tựa vào tường, đôi mắt lim dim như sắp lặn vào một giấc ngủ sâu. "Tao thấy... mùi của quán này không ổn. Có mùi của hầm B1. Rất nhạt, nhưng nó đang lan tỏa từ cái máy pha cà phê kia kìa."
Đúng lúc đó, bàn số 5 lại có biến. Cô gái tóc vàng vừa nhận ly Matcha Latte từ tay Minh thì bỗng nhiên đứng bật dậy, hét toáng lên: "Cái gì đây? Tại sao trong ly của tôi lại có... một cái thẻ sinh viên gãy đôi?"
Nhật Minh chết trân. Cậu nhìn vào ly nước xanh mướt, nơi một mảnh nhựa trắng có in hình cậu – chính là chiếc thẻ sinh viên bị mất tích từ Chương 6 – đang nằm chễm chệ bên trên lớp bọt kem. Làm thế nào mà nó lại xuất hiện ở đây? Cậu thề là mình đã kiểm tra ly trước khi bưng ra.
"Em... em không biết, em thật sự không làm..."
"Không làm mà nó tự bay vào à? Đồ phục vụ vô dụng!" Cô gái vung tay, định hất nguyên ly Latte vào người Minh.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một chuyện kỳ quái xảy ra. Thời gian dường như chậm lại. Thiên An bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt mở to, biểu tượng đồng hồ cát trên trán rực sáng xuyên qua mái tóc bù xù. Cậu lao tới, không phải để đỡ ly nước, mà là để chụp lấy tay cô gái.
Một luồng hơi lạnh từ tay An tỏa ra, làm lớp bọt kem trong ly Matcha bỗng chốc đóng băng cứng ngắc ngay giữa không trung. Mọi người trong quán sững sờ nhìn cái ly lộn ngược nhưng nước không hề chảy ra, nó đông lại thành một khối ngọc bích nhân tạo.
Mùi hoa bưởi nồng nặc bỗng chốc lấn át cả mùi cà phê cháy. Khách hàng xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, có người rút điện thoại ra quay phim.
"Drama lớn rồi! Phục vụ quán cà phê có siêu năng lực đông đá!" Linh hào hứng reo lên, quên mất việc phải giữ bí mật.
Chị chủ quán bước ra, mặt hằm hằm sát khí. Chị ta không quan tâm đến việc nước bị đóng băng hay cái thẻ sinh viên kỳ lạ, chị ta chỉ nhìn thấy một đống lộn xộn và đám khách đang la ó. "Nhật Minh! Cậu bị đuổi việc! Cút ngay lập tức trước khi tôi gọi công an vì tội gây rối!"
Minh lủi thủi tháo chiếc tạp dề, tay cậu run rẩy cầm lấy mảnh thẻ sinh viên gãy đôi từ trong khối băng vừa tan chảy. Cảm giác nước lạnh thấm qua kẽ tay, tê buốt đến tận tim. Cậu nhìn ba đứa bạn đang đứng đó, ai nấy đều có vẻ mặt phức tạp. Thành lo lắng cho tương lai tài chính, Linh phấn khích vì có tin sốt dẻo, còn An thì lại rơi vào trạng thái đờ đẫn sau khi bộc phát năng lực.
"Xin lỗi tụi mày... tao lại làm hỏng chuyện rồi," Minh cúi đầu, giọng nghẹn lại.
Cả bốn bước ra khỏi quán, nắng chiều Sài Gòn hắt bóng họ dài dằng dặc trên vỉa hè đầy khói bụi. Nhật Minh cầm mảnh thẻ gãy, lật mặt sau ra. Cậu bàng hoàng nhận thấy những dãy số trên tay mình đã biến mất hoàn toàn, nhưng thay vào đó, trên mảnh thẻ sinh viên gãy lại hiện lên một dòng chữ mới, được khắc sâu vào nhựa như bằng axit:
"Phần thưởng cho sự chịu nhục: Lối vào hầm B1 sẽ mở khi trăng non mọc trên đỉnh cây cao su. Đừng đến muộn như cách em phục vụ khách hàng."
Gia Thành nhìn dòng chữ, mặt tái mét: "Đây không phải là nét chữ của thầy Nghiêm. Đây là nét chữ của... chính Nhật Minh."
Nhật Minh nhìn đôi bàn tay mình, cậu nhận ra từ lúc nào không hay, dưới móng tay cậu đã dính một lớp bùn màu xanh lân tinh, thứ bùn mà cậu chỉ thấy dưới hầm chứa bí mật. Cậu không nhớ mình đã chạm vào nó lúc nào.
Tiếng cười của nhóm khách bàn số 5 vẫn vọng ra từ bên trong quán, nhưng đối với Minh, âm thanh đó giờ đây nghe như tiếng của những bánh răng định mệnh đang xiết chặt lấy nhóm 404. Một cảm giác rợn tóc gáy chạy dọc sống lưng Minh khi cậu nhận thấy chiếc thẻ sinh viên gãy đôi trong tay mình đang từ từ... tự hàn gắn lại bằng những sợi chỉ máu li ti.
"Chạy mau!" An bỗng nhiên thét lên, tay chỉ về phía cái máy pha cà phê trong quán.
Từ bên trong chiếc máy pha cà phê, thay vì nước nóng, một dòng chất lỏng đen kịt bắt đầu tràn ra ngoài, cuồn cuộn như những con rắn, hướng thẳng về phía cửa quán nơi họ đang đứng.
Mọi chuyện ở quán cà phê này mới chỉ là sự khởi đầu cho một ca làm thêm mà Nhật Minh sẽ không bao giờ có thể kết thúc.