Thành phố bỏ lại sau lưng Giản Dao không phải bằng một cái vẫy tay tạm biệt, mà bằng một cơn đau đầu kéo dài từ Thượng Hải đến tận chuyến tàu cao tốc sang tỉnh lỵ, rồi kết thúc bằng một mùi hăng nồng của dầu máy trên chiếc xe khách liên tỉnh rệu rã.
Giản Dao tựa đầu vào cửa kính xe khách. Cửa kính vốn đã cũ, rung lên bần bật theo từng nhịp bánh xe lăn qua những ổ gà trên con đường độc đạo dẫn vào huyện vùng cao. Cô nhắm mắt lại, cố ngăn cơn buồn nôn đang chực trào. Trong đầu cô lúc này không phải là viễn cảnh lãng mạn về một vùng quê xanh mướt như trên những tấm áp phích du lịch, mà là khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của mẹ cô hai ngày trước.
“Con điên rồi, Giản Dao! Ở tuổi này, người ta lo thăng chức, lo kết hôn, còn con lại muốn đi đến cái xó xỉn ấy để làm gì? Quản lý kho cho một dự án từ thiện? Con nghĩ mình là thánh nhân sao?”
Giản Dao không đáp. Cô chỉ lẳng lặng thu xếp vài bộ quần áo đơn giản, chiếc máy ảnh cũ và một ít thuốc men cơ bản. Cô không phải thánh nhân, cô chỉ là một kẻ đào ngũ. Ở tuổi 28, khi những người bạn cùng trang lứa bắt đầu khoe nhẫn kim cương hay vị trí giám đốc sáng tạo, Giản Dao cảm thấy mình giống như một chiếc lò xo bị ép chặt quá lâu, đến mức chỉ cần một tác động nhỏ nữa thôi là sẽ gãy vụn. Công việc ở công ty truyền thông hàng đầu Thượng Hải đã vắt kiệt của cô chút linh hồn cuối cùng. Những buổi họp thâu đêm, những nụ cười giả tạo với đối tác, và cả sự phản bội thầm lặng của người mà cô từng gọi là vị hôn thê… tất cả đều trở thành một gánh nặng quá sức.
Chiếc xe khách bỗng phanh gấp, một tiếng “két” chói tai vang lên khiến Giản Dao suýt nữa đập đầu vào ghế trước.
“Hết đường nhựa rồi nhé bà con! Ai về bản phía trong thì chuẩn bị tinh thần, đường đất đỏ bắt đầu từ đây!” – Tiếng gào của bác tài xế lẫn trong tiếng nhạc dân ca rè rè từ cái loa cũ kỹ.
Giản Dao mở mắt, nhìn ra ngoài. Cảnh vật đã thay đổi hoàn toàn. Những tòa nhà cao tầng chọc trời đã biến mất, thay vào đó là những dãy núi trùng điệp nhấp nhô dưới ánh chiều tà. Nắng ở đây không rực rỡ như ở thành phố; nó có một sắc vàng trầm mặc, giống như một lớp mật ong cũ trải dài trên những triền đồi cỏ cháy.
Cô mở cửa sổ, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào. Không có mùi khói xe, không có mùi nước hoa đắt tiền, chỉ có mùi cỏ mục, mùi đất ẩm và một chút mùi khói bếp vẩn vương trong gió. Giản Dao hít một hơi thật sâu, cảm giác lồng ngực mình hơi đau buốt nhưng lại tỉnh táo đến lạ kỳ.
Chiếc xe tiếp tục hành trình thêm hai tiếng đồng hồ nữa. Khi mặt trời hoàn toàn khuất sau dãy núi, chỉ còn lại những ráng chiều màu tím sẫm, xe mới dừng lại ở một ngã ba đường đất.
“Cô gái, đến rồi đấy. Dự án trường học hướng này, đi bộ thêm khoảng hai cây số nữa là đến khu lán trại của công trình.” – Bác tài chỉ tay về phía một con đường mòn tối mịt.
Giản Dao xách chiếc vali nhỏ xuống xe. Đứng giữa ngã ba đường, xung quanh là tiếng dế mèn kêu râm ran và bóng tối đang đặc lại, cô bỗng thấy sợ hãi. Sự can đảm khi viết đơn xin nghỉ việc dường như đã tan biến sạch sành sanh. Cô đứng đó, nhỏ bé và lạc lõng dưới bầu trời đầy sao – thứ ánh sáng mà ở Thượng Hải cô chưa bao giờ nhìn thấy rõ đến thế.
Cô bắt đầu bước đi. Đôi giày búp bê đắt tiền cô đang đi hoàn toàn không phù hợp với con đường đá sỏi này. Chỉ sau vài trăm mét, gót chân cô đã bắt đầu đau rát. Giản Dao bật đèn pin điện thoại, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ vài bước chân phía trước. Cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách đâu đó, tiếng xào xạc của lá cây rừng, và cả tiếng hơi thở dồn dập của chính mình.
Trong bóng tối, những kỷ niệm về Thượng Hải lại hiện về như một cuốn phim tài liệu lỗi thời. Cô nhớ về những bữa tối xa hoa dưới ánh đèn neon, nơi người ta bàn về giá cổ phiếu và những dự án triệu đô. Nhưng ở đây, giá trị duy nhất hiện hữu là làm sao để không hụt chân xuống rãnh nước bên đường.
Khoảng ba mươi phút sau, thấp thoáng phía trước có vài ánh đèn dầu và ánh điện yếu ớt phát ra từ những ngôi nhà sàn và vài căn lán trại lợp mái tôn. Đó là khu vực công trường của dự án trường học mà cô sẽ làm việc trong sáu tháng tới.
Giản Dao dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ nằm hơi tách biệt, nơi có tấm biển gỗ treo lệch lạc: “Văn phòng Ban quản lý dự án”. Cô gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe gỗ.
Cô ngồi thụp xuống bậc thềm gỗ, đôi bàn tay lạnh ngắt đan vào nhau. Sự tĩnh lặng của vùng núi rừng này thật đáng sợ, nó buộc người ta phải đối diện với chính mình, không có bất kỳ âm thanh đô thị nào để trốn tránh. Giản Dao tự cười nhạo mình, một kẻ luôn tự đắc là mạnh mẽ, hóa ra cũng chỉ là một sinh vật yếu ớt khi rời xa khỏi cái "tổ kén" tiện nghi.
“Mày đang làm cái gì thế này, Giản Dao?” – Cô thầm hỏi mình.
Đúng lúc đó, từ phía triền đồi bên kia, có ánh đèn pha xe máy quét qua, mạnh mẽ và thô bạo. Tiếng động cơ nổ giòn giã phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Giản Dao nheo mắt nhìn về phía nguồn sáng. Một chiếc xe máy cũ kỹ lao đến, mang theo một luồng gió lạnh và mùi xăng nồng nặc. Người cầm lái mặc một chiếc áo khoác quân đội rộng thùng xình, đầu đội mũ bảo hiểm che kín mặt.
Chiếc xe dừng lại cách cô vài mét. Người đó tắt máy, gạt chân chống một cách dứt khoát. Trong khoảnh khắc đèn xe vụt tắt, bóng tối dường như đậm đặc hơn, chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa của vầng trăng khuyết phía trên đỉnh đầu.
Giản Dao đứng dậy, phủi bụi trên váy, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: “Xin lỗi, cho hỏi đây có phải văn phòng dự án trường học không?”
Người đàn ông kia không trả lời ngay. Anh ta thong thả tháo mũ bảo hiểm, để lộ một gương mặt cương nghị nhưng đầy mệt mỏi dưới ánh trăng mờ ảo. Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở chiếc vali sang trọng và đôi giày búp bê đầy bùn đất của cô với vẻ giễu cợt không hề che giấu.
“Văn phòng đóng cửa rồi.” – Giọng anh ta trầm, khàn và mang theo chút lạnh lùng của đá núi. – “Cô là người mới từ thành phố về?”
Giản Dao hơi nhướng mày, cái tôi kiêu hãnh của cô trỗi dậy: “Tôi là Giản Dao, quản lý kho mới. Tôi đã liên hệ với trưởng dự án...”
“Trưởng dự án đi huyện họp rồi. Đêm nay không có ai tiếp đón tiểu thư đâu.” – Anh ta ngắt lời, rồi chẳng đợi cô phản ứng, anh ta bước qua người cô, mở khóa cửa văn phòng một cách thuần thục.
Giản Dao ngẩn người. Thái độ của người này thô lỗ đến mức khiến cô thấy nghẹn họng. Ở Thượng Hải, dù có ghét nhau đến mấy, người ta vẫn giữ một lớp vỏ bọc lịch sự tối thiểu. Còn ở đây, người đàn ông này giống như một tảng đá xù xì, chẳng thèm mài giũa để vừa lòng bất cứ ai.
Anh ta bước vào trong, bật công tắc điện. Một bóng đèn tròn vàng vọt hiện ra, soi rõ căn phòng bừa bộn bản vẽ và dụng cụ cơ khí. Anh ta quay lại, thấy cô vẫn đứng chôn chân ở bậc cửa, liền hất hàm:
“Đứng đó làm gì? Muốn làm mồi cho muỗi rừng à? Vào đi.”
Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của cô với cái tên sẽ làm đảo lộn toàn bộ cuộc đời bình lặng mà cô hằng mong ước. Dù lúc này, cô chưa hề biết anh ta là ai, chỉ thấy một sự xua đuổi hiện rõ trên hàng lông mày rậm ấy.
Giản Dao bước vào, lòng thầm nhủ: Ngày đầu tiên ở vùng núi này, hóa ra lại bắt đầu bằng một sự lạnh lùng còn buốt giá hơn cả sương đêm.