MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 2: NGƯỜI LẠ CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 2: NGƯỜI LẠ CHUNG MỘT MÁI NHÀ

792 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng vọt trong văn phòng tạm bực lên, xua đi bóng tối đặc quánh nhưng lại làm lộ ra vẻ trần trụi của căn phòng. Giản Dao đứng ở ngưỡng cửa, chiếc vali nhỏ bên cạnh trông thật lạc lõng giữa những chồng bản vẽ kỹ thuật cuộn tròn và những túi xi măng xếp góc nhà.

Người đàn ông vừa rồi không thèm nhìn cô thêm cái nào. Anh ta cởi chiếc áo khoác quân đội vứt lên ghế, để lộ bờ vai rộng và lớp áo len xám đã sờn cũ ở khuỷu tay. Anh ta tiến đến góc phòng, nơi có một chiếc ấm điện cáu bẩn, rót một cốc nước đầy khói nóng.

"Tôi... tôi có thể nghỉ ở đâu?" Giản Dao hắng giọng, cố tìm lại sự tự tin của một quản lý dự án.

Người đàn ông nhấp một ngụm nước, đôi mắt thâm trầm khẽ nheo lại dưới ánh đèn. Anh ta đặt cốc nước xuống bàn gỗ, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian im lặng.

"Khu lán trại cho nữ ở phía sau đồi, đi bộ thêm mười lăm phút nữa. Nhưng giờ này con đường đó toàn sương muối và rắn rết. Nếu tiểu thư không ngại mất một bàn chân thì cứ tự nhiên."

Giản Dao mím môi. Cô nhìn ra ngoài trời, bóng tối như một con quái vật đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Cô biết anh ta không dọa mình. Ở vùng núi xa xôi của tỉnh Quý Châu này, thiên nhiên không bao giờ dịu dàng với kẻ lạ.

"Vậy ý anh là tôi phải ở đây?"

"Ghế sofa kia." Anh ta chỉ tay về phía chiếc ghế băng bằng gỗ dài, trên đó có một tấm chăn mỏng màu xanh rêu. "Tôi ngủ ở bàn làm việc. Sáng mai khi trưởng ban về, cô muốn đi đâu thì đi."

Giản Dao không còn lựa chọn nào khác. Cô lết chiếc vali vào trong, ngồi xuống chiếc ghế cứng nhắc. Cái lạnh của vùng cao bắt đầu len lỏi qua những kẽ gỗ của căn nhà sàn, thấm vào lớp áo mỏng manh của cô. Cô run cầm cập, đôi môi tím tái lại.

Người đàn ông nhìn cô một hồi, rồi thở dài một tiếng thật khẽ – một tiếng thở dài mang theo sự nhẫn nại của người đã quen với những điều phiền toái. Anh ta đứng dậy, đi đến một cái rương sắt, lấy ra một chiếc áo khoác đại hàn dày cộp rồi ném về phía cô.

"Mặc vào đi. Đừng để chết cóng ở đây, tôi không muốn phải viết báo cáo giải trình đâu."

Giản Dao đón lấy chiếc áo. Nó rất nặng, mang theo mùi của thuốc lá nhạt và mùi của nắng gắt – một mùi hương lạ lẫm nhưng lại mang đến cảm giác an toàn kỳ lạ. Cô rụt rè mặc vào, hơi ấm từ lớp lót bông bắt đầu bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy.

"Cảm ơn... Anh tên là gì?"

"Trình Gia Dương. Thợ kỹ thuật của công trường này." Anh ta trả lời ngắn gọn rồi ngồi xuống bàn, bắt đầu lật mở những bản vẽ loang lổ vết cà phê.

Đêm đó, Giản Dao không sao ngủ được. Tiếng gió rít qua mái tôn nghe như tiếng khóc của ai đó. Cô nhìn bóng lưng của Trình Gia Dương dưới ánh đèn dầu. Anh ta ngồi im như một bức tượng, đôi tay cầm bút chì kẻ những đường nét dứt khoát trên giấy. Có một vẻ gì đó rất cô độc tỏa ra từ người đàn ông này, một sự cô độc không phải do bị bỏ rơi, mà là do anh ta chủ động chọn cách tách biệt với thế giới.

Cô chợt nhớ về Thượng Hải, về những đêm tăng ca trong văn phòng kính sáng choang, nơi mọi người đều cố tỏ ra bận rộn để che giấu sự rỗng tuếch. Ở đây, Trình Gia Dương bận rộn vì anh ta thực sự đang xây dựng một cái gì đó có hình hài – một ngôi trường.

Gần sáng, cái lạnh càng trở nên khắc nghiệt hơn. Giản Dao co người lại trên ghế, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo. Cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ của Gia Dương. Anh ta lại gần, nhặt tấm chăn bị rơi dưới đất đắp lại cho cô, hành động thô kệch nhưng lại đầy cẩn trọng.

Trong cơn mơ màng, Giản Dao tự hỏi, tại sao một người có đôi bàn tay đẹp như thế – đôi bàn tay của một kiến trúc sư – lại chấp nhận ở lại nơi thâm sơn cùng cốc này để làm một người thợ mộc?