Giản Dao thức dậy khi ánh sáng mờ đục của buổi sớm len qua khe cửa. Đầu cô đau như búa bổ, và cái cổ thì cứng đờ vì ngủ sai tư thế trên chiếc ghế gỗ. Trình Gia Dương đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại một bát cháo trắng bốc hơi nghi ngút trên bàn và một tờ giấy ghi chú ngắn gọn: "Ăn xong thì ở yên đó, tám giờ trưởng ban sẽ đến."
Cô bước ra khỏi văn phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Toàn bộ vùng thung lũng bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, trắng xóa như sữa. Những đỉnh núi nhọn hoắt nhô lên khỏi biển mây, trông vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Ở đây, cái đẹp luôn đi kèm với sự khắc nghiệt.
Lớp sương muối bám trên mặt đất khiến từng bước đi của cô trở nên khó khăn. Giản Dao đi về phía khu công trường đang thi công dở dang. Tiếng máy trộn bê tông và tiếng búa gõ vào sắt thép vang vọng khắp núi rừng.
Giữa đống gạch đá ngổn ngang, cô nhìn thấy Trình Gia Dương. Anh không còn mặc chiếc áo khoác hôm qua mà chỉ diện một chiếc áo thun dài tay màu đen, đang cùng các công nhân khiêng những thanh xà gồ lớn. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo anh, bốc thành làn khói trắng trong không khí lạnh giá.
"Cẩn thận!" Tiếng của Gia Dương vang lên đầy uy lực.
Một công nhân trẻ trượt chân trên nền đất bùn nhão, thanh gỗ lớn suýt chút nữa đè vào người cậu ta. Gia Dương nhanh như cắt lao đến, dùng vai đỡ lấy một đầu thanh gỗ, gân xanh trên cổ anh nổi lên vì dùng sức quá đà.
Giản Dao nín thở. Tim cô đập thình thịch. Cô chưa bao giờ thấy ai làm việc với một sự liều mạng và trách nhiệm như thế. Ở thành phố, nếu có sự cố, người ta sẽ gọi bảo hiểm hoặc tìm người đổ lỗi. Ở đây, họ dùng chính xương thịt của mình để chống đỡ.
Sau khi ổn định lại vị trí, Gia Dương lau mồ hôi trên trán, ánh mắt tình cờ chạm phải Giản Dao đang đứng ngây người. Anh không cười, chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục công việc.
Đến trưa, sương tan dần để lộ ra một thực tế trần trụi hơn: những con đường lầy lội, những đứa trẻ bản địa da đen nhẻm, chân đất chạy tung tăng quanh công trường với ánh mắt tò mò. Giản Dao thấy lòng mình thắt lại. Cô vốn nghĩ mình đến đây để "chữa lành" tâm hồn, nhưng thực ra cô đang đứng giữa một chiến trường – chiến trường chống lại cái nghèo và sự khắc nghiệt của thiên nhiên.
Trưởng ban dự án – ông Vương, một người đàn ông trung niên chất phác – cuối cùng cũng xuất hiện. Ông đón cô bằng một nụ cười nồng hậu nhưng đầy ái ngại:
"Chào cô Giản, tôi lo cô sẽ không chịu nổi đêm đầu tiên. Ở đây khổ lắm, điện nước lúc có lúc không, thức ăn thì chỉ có rau rừng và thịt hun khói."
"Tôi chịu được mà chú Vương," Giản Dao cố mỉm cười, dù đôi chân cô đang biểu tình vì đau nhức.
"Tốt, tốt lắm. Gia Dương nói cô có vẻ là người hiểu chuyện. Cậu ấy ít khi khen ai, nhất là phụ nữ thành phố."
Giản Dao hơi ngẩn ra. Trình Gia Dương khen cô sao? Cô nhìn về phía bóng lưng cao gầy của anh đang đứng bên bản vẽ ở xa xa. Người đàn ông này dường như là một ẩn số mà cô bắt đầu muốn giải mã.
Chiều hôm đó, Giản Dao bắt đầu công việc quản lý kho. Kho hàng thực ra là một cái lán tôn thấp lè tè, bên trong chứa đầy đinh, vít, dụng cụ và những bao xi măng. Bụi bặm bám đầy tóc và quần áo của cô chỉ sau mười phút. Cô bắt đầu phân loại, ghi chép vào cuốn sổ cầm tay.
Công việc chân tay này mệt mỏi hơn cô tưởng rất nhiều. Đến cuối ngày, đôi bàn tay trắng trẻo của cô đã hằn lên những vết xước đỏ ửng. Cô ngồi phịch xuống bao xi măng, nhìn ra ngoài trời đang tối dần. Một cảm giác cô đơn và nhớ nhà đột ngột ập đến.
"Hối hận rồi à?"
Giọng nói quen thuộc vang lên. Trình Gia Dương đang đứng ở cửa kho, trên tay cầm một chiếc đèn bão.
"Không có." Giản Dao bướng bỉnh đáp, giấu đôi bàn tay ra sau lưng.
"Đừng nói dối. Đôi mắt cô đang bảo là cô muốn bắt chuyến xe sớm nhất để về Thượng Hải đấy." Anh ta tiến lại gần, đặt đèn xuống đất rồi ngồi xuống bên cạnh cô, cách một khoảng vừa đủ lịch sự.
Họ ngồi đó, im lặng nhìn ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão.
"Tại sao anh lại ở đây?" Giản Dao đột ngột hỏi.
Trình Gia Dương im lặng hồi lâu, tiếng gió núi rít qua mái tôn nghe thật rõ.
"Vì ở đây, gỗ không biết nói dối," Anh trả lời, giọng thấp xuống như tiếng thở dài. "Còn người ở thành phố thì nói dối giỏi quá, tôi theo không kịp."
Câu trả lời của anh khiến Giản Dao chết lặng. Cô nhận ra trong câu nói đó có một vết thương sâu hoắm chưa lành, giống hệt như vết thương trong lòng cô. Hai con người xa lạ, đến từ hai thế giới khác nhau, nhưng đều đang mang theo những mảnh vỡ của sự phản bội để tìm đến vùng núi này, mong tìm lại một chút chân thật cuối cùng.