Dự án trường học bước vào giai đoạn đổ móng, công việc càng thêm bận rộn. Giản Dao dần quen với việc dậy từ sáu giờ sáng khi sương còn chưa tan, ăn một bát mỳ tôm qua loa rồi lao vào kho hàng.
Khó khăn nhất không phải là công việc, mà là sự thiếu thốn. Vùng núi này không có sóng điện thoại ổn định, Internet là một điều xa xỉ. Mỗi đêm, Giản Dao chỉ có thể nằm trong căn phòng gỗ nhỏ của mình, nhìn trần nhà và nghe tiếng dế kêu.
Một buổi tối, máy phát điện của công trường hỏng. Cả khu vực chìm trong bóng tối mù mịt. Giản Dao đang loay hoay thắp nến thì nghe tiếng gõ cửa.
Là Trình Gia Dương. Anh xách theo một cái cặp lồng nhôm và một chai nhựa nhỏ đựng thứ nước màu vàng nhạt.
"Chú Vương bảo cô mấy ngày nay ăn uống kém quá, sợ cô ngất ra đấy thì công trường lại mang tiếng ngược đãi nhân viên. Ăn đi."
Anh đặt cặp lồng lên bàn. Bên trong là thịt lợn gác bếp xào với măng rừng và một ít rau cải núi xanh mướt. Mùi thơm của khói và gia vị vùng cao khiến bụng Giản Dao sôi lên sùng sục.
"Anh nấu à?" Cô ngạc nhiên hỏi.
"Không, bà cụ chủ nhà sàn tôi đang ở nấu. Tôi chỉ mang sang thôi. Còn đây là rượu ngô, nhấp một tí cho ấm người, dễ ngủ."
Giản Dao mời anh ngồi lại. Trong ánh nến bập bùng, căn phòng gỗ trở nên ấm áp và gần gũi lạ thường. Đây là lần đầu tiên họ cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm tử tế.
"Anh có vẻ rất được lòng người dân ở đây," Giản Dao nói khi nhai miếng măng giòn sần sật.
"Họ đơn giản lắm. Cô đối tốt với họ một, họ trả lại cô mười. Không giống như việc ký hợp đồng ở thành phố, phải soi từng dấu phẩy để không bị lừa." Gia Dương nhấp một ngụm rượu, đôi mắt anh dưới ánh nến trông dịu lại, không còn vẻ sắc lạnh như ban ngày.
Giản Dao nhìn anh, bỗng nhiên cô thấy Trình Gia Dương không còn là một người thợ mộc cộc cằn nữa. Anh có một phong thái rất điềm tĩnh, thứ phong thái chỉ có ở những người đã từng đứng ở trên cao rồi ngã xuống, để rồi nhận ra mặt đất mới là nơi vững chãi nhất.
"Anh... từng là kiến trúc sư phải không?" Cô đánh bạo hỏi.
Bàn tay đang cầm chén rượu của Gia Dương khựng lại một nhịp. Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức Giản Dao tưởng mình đã chạm vào vùng cấm của anh.
"Từng là." Anh trả lời ngắn gọn. "Tôi từng thiết kế một trung tâm thương mại ở Bắc Kinh. Nhưng rồi một vụ bê bối rút lõi công trình xảy ra. Người ta cần một con dê tế thần, và kẻ không có gốc gác, chỉ biết vẽ vời như tôi là lựa chọn tốt nhất."
Giản Dao lặng người. Cô có thể hình dung ra cảnh tượng đó. Thế giới của những tòa nhà chọc trời vốn dĩ rất tàn nhẫn.
"Vậy nên anh chạy trốn đến đây?"
"Không, tôi về đây để xây một cái gì đó thực sự thuộc về mình. Một ngôi trường cho lũ trẻ ở đây không bao giờ sụp đổ, dù có bão tố hay lòng người hiểm độc."
Giọng anh không có chút oán hận nào, chỉ có một sự kiên định đến lạ lùng. Giản Dao thấy sống mũi mình hơi cay. Cô cũng đang chạy trốn, nhưng cô chưa có được mục đích rõ ràng như anh. Cô chỉ đang trốn chạy khỏi nỗi đau, còn anh đang dùng nỗi đau để xây dựng tương lai cho người khác.
"Gia Dương này," cô gọi tên anh lần đầu tiên. "Cảm ơn anh. Vì bữa cơm, và vì đã cho tôi biết tôi vẫn còn may mắn."
Gia Dương nhìn cô, ánh mắt hai người giao nhau giữa không gian nhỏ bé. Cơn gió núi lại rít lên ngoài cửa sổ, nhưng lần này Giản Dao không còn thấy sợ nữa. Cô cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình đang dần hình thành giữa hai tâm hồn cô đơn này.
Đêm đó, rượu ngô làm đầu óc Giản Dao lâng lâng. Cô ngủ thiếp đi và mơ thấy mình đang đứng trên đỉnh núi, sương mù đã tan, và phía trước là một chân trời rực rỡ nắng vàng