MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 5: CƠN MƯA RỪNG ĐẦU MÙA

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 5: CƠN MƯA RỪNG ĐẦU MÙA

839 từ · ~5 phút đọc

Ở vùng núi cao này, mùa mưa không bắt đầu bằng những hạt mưa lất phất lãng mạn như trong những bộ phim ngôn tình Thượng Hải. Nó bắt đầu bằng một sự im lặng đến rợn người. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc trĩu xuống, một màu xám xịt như chì bao phủ lấy các đỉnh núi. Không khí đặc quánh, oi nồng, khiến việc thở cũng trở nên khó khăn.

Giản Dao đứng ở cửa kho hàng, nhìn những đám mây đen cuồn cuộn như sóng biển ngoài xa. Cô cảm thấy lồng ngực mình có một sự bất an khó tả.

"Sắp có bão rồi, cô Giản ạ. Cô nên vào trong đi, kiểm tra lại xem có chỗ nào dột không." – Một bác công nhân già đi ngang qua, vừa nói vừa vội vàng che đậy những bao xi măng ngoài bãi.

Chỉ mười phút sau, tiếng sấm nổ vang trời như muốn xé toạc màn đêm đang buông xuống. Rồi mưa ập tới. Những hạt mưa to bằng hạt đỗ, đập rầm rầm lên mái tôn của kho hàng tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, chói tai. Gió rít qua các khe hở, mang theo hơi nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Giản Dao.

Trong ánh chớp lòe loẹt, cô nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Trình Gia Dương đang chạy đôn chạy đáo ngoài công trường. Anh cùng đội thợ đang cố gắng gia cố lại giàn giáo của dãy phòng học đang đổ dở. Bùn đất dưới chân nhanh chóng biến thành một bãi lầy nhớp nháp, nuốt chửng cả đôi ủng của những người đàn ông.

"Gia Dương! Vào đi! Nguy hiểm lắm!" – Giản Dao gào lên qua tiếng mưa gầm rú, nhưng tiếng của cô nhanh chóng bị gió bạt đi mất.

Cô đứng ngồi không yên. Một lúc sau, Trình Gia Dương đẩy cửa kho bước vào. Anh ướt sũng như từ dưới sông đi lên, nước chảy ròng ròng từ mái tóc bết bát xuống khuôn mặt góc cạnh. Anh đứng dựa vào cửa, thở dốc, hai tay run lên vì lạnh và mệt.

"Cô không sao chứ?" – Anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Tôi không sao, nhưng anh... anh điên rồi à? Mưa thế này mà còn đứng trên giàn giáo?" – Giản Dao vội vàng chạy lại, lấy chiếc khăn bông khô ráo của mình đưa cho anh.

Gia Dương đón lấy khăn, lau qua mặt một cách chiếu lệ. Anh ngồi phịch xuống một chồng gỗ, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia.

"Móng nhà vừa đổ xong, nếu không che chắn kỹ, nước mưa sẽ làm hỏng hết. Công sức của mọi người cả tháng trời đấy."

Giản Dao im lặng. Cô nhìn đôi bàn tay của anh – những đầu ngón tay trắng bợt vì ngâm nước, móng tay bám đầy bùn đất. Cô chợt thấy nhói lòng. Ở Thượng Hải, người ta tranh đấu vì những con số trên màn hình máy tính, còn ở đây, người ta đánh đổi bằng sức khỏe và mạng sống để giữ lấy một nền móng nhà.

Cơn mưa kéo dài suốt đêm. Điện bị cắt, cả vùng núi chìm trong bóng tối và tiếng gầm thét của thiên nhiên. Trong gian kho nhỏ hẹp, Giản Dao thắp một ngọn nến nhỏ. Ánh nến bập bùng soi rõ hai bóng người ngồi đối diện nhau.

"Gia Dương, anh có bao giờ thấy hối hận vì đã rời bỏ Bắc Kinh không?" – Cô khẽ hỏi, tiếng nói lẫn vào tiếng mưa đều đặn.

Anh im lặng rất lâu, rồi chậm rãi trả lời: "Có những lúc rất mệt, tôi đã từng nghĩ giá như mình cứ nhắm mắt làm ngơ, ký vào bản nghiệm thu giả ấy thì giờ này có lẽ tôi đang ngồi trong xe hơi điều hòa, uống rượu vang đắt tiền. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu tôi làm thế, liệu tôi có ngủ ngon được không? Hay mỗi đêm đều mơ thấy tòa nhà mình xây sụp xuống?"

Anh nhìn Giản Dao, ánh mắt trong veo đến lạ: "Ở đây, tuy nghèo, tuy khổ, nhưng mỗi tối tôi nằm xuống là ngủ được ngay. Cô thì sao? Giản Dao, cô trốn cái gì mà về tận đây?"

Giản Dao cúi đầu, ngón tay mân mê gấu áo. "Tôi trốn một cuộc đời mà tôi không còn nhận ra chính mình nữa. Tôi trốn một người đàn ông từng hứa hẹn đủ điều nhưng lại sẵn sàng bỏ rơi tôi để lấy con gái của tổng giám đốc. Tôi trốn những nụ cười giả tạo của mẹ tôi khi bà ép tôi phải sống theo ý bà."

Lần đầu tiên, cô nói ra những điều này một cách nhẹ nhàng như vậy. Có lẽ vì bóng tối che khuất đi vẻ mặt của cô, hoặc có lẽ vì người đàn ông trước mặt khiến cô cảm thấy những tổn thương đó trở nên thật nhỏ bé trước sự hùng vĩ và khắc nghiệt của núi rừng.