Sáng hôm sau, mưa ngớt nhưng sương mù và hơi lạnh vẫn bao trùm. Đường lên công trường bị sạt lở một đoạn nhỏ, vật liệu không thể vận chuyển lên được. Công trường phải tạm nghỉ.
Giản Dao quyết định đi theo Gia Dương đến bản làng phía trên đỉnh dốc – nơi những đứa trẻ sẽ theo học ngôi trường này khi nó hoàn thành.
Cuộc hành trình chỉ dài ba cây số nhưng khiến Giản Dao kiệt sức. Con đường đất đỏ sau cơn mưa trơn trượt như bôi mỡ. Cô ngã đến lần thứ ba, quần áo lấm lem bùn đất, đầu gối trầy xước.
Gia Dương đi phía trước, anh dừng lại, thở dài rồi đưa tay ra: "Nắm lấy tay tôi. Đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ ở đây."
Bàn tay anh to, thô ráp và rất ấm. Khi tay hai người chạm vào nhau, Giản Dao cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua tim. Anh dắt cô đi qua những đoạn lầy lội nhất như dắt một đứa trẻ.
Bản làng hiện ra với những nếp nhà sàn xiêu vẹo, mái lá đã mục nát. Những đứa trẻ ở đây gầy gò, má đỏ ửng vì nẻ, quần áo rách rưới không đủ ấm. Thấy Gia Dương, chúng reo hò ầm ĩ: "Thầy Trình! Thầy Trình đến rồi!"
Gia Dương lấy từ trong ba lô ra những phong kẹo nhỏ và vài cuốn vở cũ. Anh ngồi bệt xuống đất, vây quanh là đám trẻ nhỏ. Anh hỏi han từng đứa một, kiểm tra xem vết thương trên chân của một cậu bé đã lành chưa.
Giản Dao đứng nhìn từ xa, cô chưa bao giờ thấy một Trình Gia Dương dịu dàng đến thế. Người đàn ông lầm lì, gai góc trên công trường giờ đây trông như một người anh lớn, một người cha.
"Cô Giản, cô biết chữ, hay là cô dạy chúng nó hát một bài đi?" – Gia Dương ngước lên nhìn cô, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi.
Giản Dao bối rối, cô bước lại gần. Cô dạy lũ trẻ hát một bài nhi đồng đơn giản. Tiếng hát trong trẻo của cô vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, hòa cùng tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Trong khoảnh khắc đó, Giản Dao thấy mọi mệt mỏi, đau khổ ở Thượng Hải dường như chưa từng tồn tại. Cô nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những thành tựu lớn lao, mà nằm ở việc thấy mình vẫn còn có ích cho một ai đó.
Khi quay về, trời đã về chiều. Sương muối bắt đầu xuống, lạnh thấu xương. Gia Dương cởi chiếc khăn len của mình, quấn quanh cổ cho Giản Dao.
"Lạnh đấy, đừng để ốm. Ở đây bác sĩ duy nhất là bà cụ Lang ở đầu bản, thuốc của bà ấy đắng lắm, cô không uống nổi đâu."
Giản Dao nhìn anh, mỉm cười: "Anh có vẻ rất sợ tôi ốm nhỉ? Sợ không có ai trông kho à?"
Gia Dương không trả lời, anh quay mặt đi chỗ khác, bước chân nhanh hơn một chút để giấu đi sự bối rối. Nhưng Giản Dao thấy rõ vành tai anh đỏ lên, không biết là vì lạnh hay vì điều gì khác.