Cuộc sống ở vùng cao không chỉ có sự khắc nghiệt của thời tiết mà còn là sự thiếu thốn về thực phẩm. Sau trận mưa lớn, rau xanh trong vườn của Ban quản lý bị nát hết. Bữa cơm chỉ còn cơm trắng với muối vừng và vài miếng măng khô.
Giản Dao bắt đầu bị dị ứng thời tiết. Những nốt mẩn đỏ ngứa ngáy nổi khắp người, cộng với vết thương ở đầu gối bắt đầu mưng mủ do nhiễm trùng bùn đất. Cô sốt li bì suốt hai ngày.
Trong cơn mê sảng, cô thấy mình đang đứng giữa văn phòng ở Thượng Hải, mọi người chỉ trỏ vào cô, người yêu cũ cười nhạo sự thất bại của cô. Cô khóc, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng.
"Giản Dao, tỉnh lại đi. Uống thuốc đi."
Một bàn tay mát lạnh đặt lên trán cô. Giản Dao mở mắt, thấy Gia Dương đang ngồi bên cạnh giường. Anh cầm một bát thuốc đen ngòm, bốc mùi hăng hắc.
"Thuốc của bà cụ Lang đấy. Đắng nhưng tốt. Cô phải uống thì mới hạ sốt được."
Giản Dao lắc đầu, cô ghét nhất là thuốc đắng. Cô quay mặt vào tường, nước mắt trào ra: "Để tôi yên... Tôi muốn về nhà..."
"Về đâu? Về cái nơi mà cô đã chạy trốn sao?" – Giọng Gia Dương bỗng trở nên nghiêm khắc. – "Giản Dao, cô nhìn tôi này. Tôi đã từng mất tất cả, từ tiền bạc đến danh dự. Tôi đã từng muốn đâm đầu xuống vực núi này cho xong. Nhưng tôi vẫn sống. Cô chỉ mới sốt một chút đã đòi bỏ cuộc à?"
Anh đỡ cô ngồi dậy, ép cô dựa vào vai mình. Một tay anh cầm bát thuốc, tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
"Uống đi. Có tôi ở đây rồi."
Câu nói "Có tôi ở đây rồi" như một liều thuốc an thần cực mạnh. Giản Dao nhắm mắt, nén cơn buồn nôn, uống cạn bát thuốc đắng ngắt. Ngay lập tức, anh đưa cho cô một mẩu đường phèn nhỏ để át đi vị đắng.
Đêm đó, Gia Dương không về. Anh ngồi bên cạnh giường cô, thỉnh thoảng lại thay khăn chườm trán cho cô.
Đến sáng, cơn sốt hạ xuống. Giản Dao tỉnh dậy, thấy Gia Dương đã ngủ gục bên mép giường, tay vẫn còn nắm lấy vạt áo của cô như sợ cô biến mất. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sàn gỗ, chiếu lên khuôn mặt đầy mệt mỏi nhưng thanh thản của anh.
Giản Dao đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào những sợi tóc rối của anh. Cô nhận ra một sự thật: Cô không còn muốn chạy trốn nữa. Vùng núi này tuy khắc nghiệt, tuy khổ cực, nhưng ở đây có một người khiến cô cảm thấy mình được trân trọng, được che chở theo cách chân thật nhất.
Vết sẹo ở đầu gối cô có lẽ sẽ để lại sẹo, nhưng vết sẹo trong tim cô, nhờ có người đàn ông này, hình như đang bắt đầu lành lại.
Ngoài kia, tiếng chim rừng bắt đầu hót líu lo. Một ngày mới lại bắt đầu, và Giản Dao biết rằng, con đường phía trước dù vẫn còn nhiều gian nan, nhưng cô sẽ không còn phải đi một mình nữa.