Mùa mưa chưa hoàn toàn chấm dứt, nhưng nó đã kịp để lại những hậu quả nặng nề. Con đường độc đạo nối từ huyện vào công trường bị sạt lở nghiêm trọng ở đoạn Cổng Trời. Điều này đồng nghĩa với việc xe chở vật liệu không thể vào, và tồi tệ hơn, nguồn kinh phí bổ sung cho dự án đang bị kẹt lại do thủ tục giấy tờ tại tỉnh lỵ gặp trục trặc.
Sáng sớm, Giản Dao thấy Trình Gia Dương đứng lặng lẽ bên bờ vực, mắt nhìn về phía con đường bị chia cắt bởi hàng tấn đất đá. Gương mặt anh phảng phất một nỗi lo âu mà anh cố tình giấu kín trước mặt các công nhân.
"Anh định đi tỉnh à?" – Giản Dao bước tới, đưa cho anh một củ khoai nướng nóng hổi, thứ lương thực hiếm hoi còn lại trong bếp.
Gia Dương đón lấy, hơi ấm từ củ khoai không làm giãn đi đôi chân mày đang nhíu chặt của anh. "Tôi phải đi. Nếu không có tiền thanh toán đợt này, thợ sẽ bỏ về hết. Công trình đang đổ dở, để lâu mưa nắng sẽ hỏng hết khung thép."
"Nhưng đường sạt lở như thế, anh đi bằng cách nào?"
"Đi bộ qua đoạn sạt, rồi mượn xe máy của dân bản ở phía bên kia núi. Nếu suôn sẻ, ba ngày tôi sẽ về."
Giản Dao nhìn xuống đôi giày leo núi đã mòn vẹt của anh, lòng dâng lên một nỗi bất an lạ kỳ. Ba ngày ở thành phố chỉ là một cái chớp mắt, nhưng ba ngày ở vùng núi biệt lập này, khi không có sóng điện thoại, không có tin tức, nó dài như cả một thế kỷ.
"Anh... nhớ cẩn thận. Tôi sẽ trông kho và chăm sóc lũ trẻ giúp anh."
Gia Dương nhìn cô, ánh mắt anh bỗng trở nên mềm mại hơn. Anh đưa tay định xoa đầu cô nhưng rồi khựng lại, chỉ khẽ gật đầu: "Ở nhà đừng có bướng bỉnh. Nếu thấy sương mù dày quá thì tuyệt đối không được vào rừng."
Anh đi rồi. Bóng dáng cao lớn ấy nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút sau khúc quanh đầy sương trắng. Giản Dao đứng đó cho đến khi đôi chân tê dại. Cảm giác cô đơn ập đến nhanh hơn cô tưởng. Hóa ra, từ bao giờ, sự hiện diện lầm lì của người đàn ông ấy đã trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô ở nơi thâm sơn cùng cốc này.
Ngày thứ nhất trôi qua trong im lặng. Giản Dao vùi đầu vào việc kiểm kê lại từng chiếc đinh, cái vít trong kho. Cô lau chùi những dụng cụ bám bụi, sắp xếp lại đống hồ sơ sổ sách. Cô làm việc như một cái máy để không có thời gian nghĩ ngợi. Nhưng khi đêm về, tiếng gió hú qua khe cửa gỗ lại khiến cô giật mình. Cô thắp ngọn đèn dầu, nhìn cái bóng của mình đổ dài trên vách, bỗng thấy nhớ mùi thuốc lá nhạt và mùi nắng gắt trên chiếc áo khoác của Gia Dương đến nao lòng.
Sự khắc nghiệt của vùng cao bắt đầu lộ rõ khi nguồn dự trữ lương thực cạn dần. Bữa cơm của cô và những người thợ còn lại chỉ còn là bát canh rau rừng nhạt nhẽo. Cái đói không sợ bằng cái lạnh và sự chờ đợi. Giản Dao nhận ra, ở đây, con người ta nhỏ bé đến tội nghiệp trước sự ngăn cách của thiên nhiên. Một đoạn đường sạt lở cũng đủ để cắt đứt mọi hy vọng.