MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 9: NHỮNG LỚP HỌC TRÊN NỀN ĐẤT ĐỎ

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 9: NHỮNG LỚP HỌC TRÊN NỀN ĐẤT ĐỎ

542 từ · ~3 phút đọc

Ngày thứ hai Gia Dương đi vắng, trời bỗng hửng nắng. Một cái nắng hanh hao và yếu ớt, nhưng đủ để làm dịu đi cái ẩm ướt của những ngày mưa.

Vì công trường tạm dừng, Giản Dao quyết định mang mấy cuốn vở và bút chì còn sót lại trong kho đến lán trại cũ – nơi lũ trẻ bản địa vẫn hay tụ tập. Cô không phải là giáo viên chuyên nghiệp, nhưng những gì cô biết đủ để mở mang cho những tâm hồn bé nhỏ chưa bao giờ bước chân ra khỏi rặng núi này.

Lũ trẻ ngồi bệt trên nền đất đỏ, đôi mắt to tròn đen lánh nhìn cô đầy ngưỡng mộ. Giản Dao dạy chúng vẽ những ngôi nhà có cửa sổ lớn, dạy chúng viết tên của chính mình lên cát.

"Cô Dao ơi, thầy Trình bao giờ mới về ạ?" – Một cậu bé tên A Páo ngước lên hỏi, tay vẫn đang loay hoay với mẩu bút chì ngắn ngủn.

"Thầy đi lấy 'phép màu' về để xây trường cho các em đấy. Vài ngày nữa thầy sẽ về." – Cô mỉm cười, lòng bỗng thấy ấm áp.

Dạy học cho lũ trẻ khiến Giản Dao nhận ra một chân lý đơn giản mà bấy lâu nay cô bỏ lỡ ở Thượng Hải. Những đứa trẻ này không có đồ chơi đắt tiền, không có iPad, bữa cơm đôi khi chỉ là mèn mén khô khốc, nhưng nụ cười của chúng lại rực rỡ hơn bất kỳ ai cô từng gặp. Chúng trân trọng từng mẩu bút chì, từng mẩu giấy vụn.

Buổi chiều, bà cụ Lang ở đầu bản mang đến cho cô một nắm lá rừng. Bà không nói được tiếng phổ thông nhiều, chỉ ra hiệu cho cô vò lá lấy nước tắm để chữa nốt dị ứng. Sự quan tâm chân chất, mộc mạc ấy khiến Giản Dao xúc động. Ở thành phố, hàng xóm sống cạnh nhau cả năm có khi chưa biết tên nhau, nhưng ở đây, ai cũng biết "cô gái thành phố" đang bị ốm.

Tối hôm đó, khi đang ngồi bên bếp lửa cùng chú Vương trưởng ban, Giản Dao nghe chú kể về Gia Dương.

"Cậu ấy về đây gần hai năm rồi cô Dao ạ. Hồi mới về, trông cậu ấy như một xác không hồn. Đêm nào cũng ngồi uống rượu ngô một mình ngoài vách đá. Tôi hỏi thì cậu ấy bảo: 'Cháu muốn tìm một nơi mà lương tâm cháu không bị làm phiền'. Mãi đến khi bắt tay vào xây ngôi trường này, tôi mới thấy cậu ấy sống lại."

Giản Dao lặng người nhìn ngọn lửa nhảy múa. Hóa ra, Gia Dương không chỉ xây trường cho lũ trẻ, mà anh đang xây dựng lại đức tin cho chính mình. Ngôi trường này là cách anh chuộc lỗi với cuộc đời, sau những đổ vỡ và oan ức mà anh đã gánh chịu ở phương xa.

Cô nhận ra mình và anh giống nhau đến lạ kỳ. Cả hai đều là những kẻ mang thương tích trong lòng, chọn cách dạt về vùng biên viễn này để tự chữa lành. Nhưng nếu cô chọn cách "trốn", thì anh chọn cách "đối mặt" bằng hành động.