MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 10: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 10: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI

870 từ · ~5 phút đọc

Sáng ngày thứ ba, khi Giản Dao đang giúp các chú công nhân dọn dẹp đống đổ nát sau sạt lở, một chiếc xe bán tải hai cầu mạnh mẽ hú còi inh ỏi từ phía dưới dốc. Con đường đã được thông tạm thời một lối nhỏ.

Bước xuống xe là một người phụ nữ sang trọng với đôi giày cao gót hoàn toàn lạc quẻ giữa bùn đất. Giản Dao sững sờ. Đó là mẹ cô – bà Lâm.

"Trời đất ơi, Giản Dao! Con nhìn con xem, có khác gì một người dân tộc không? Mặt mũi thì gầy rộc, quần áo thì lem luốc!" – Bà Lâm thảng thốt kêu lên khi thấy con gái mình.

Bà mang theo đủ thứ: từ vitamin tổng hợp, đồ ăn hộp cao cấp đến cả... một tờ đơn xin việc vào tập đoàn lớn mà bà đã nhờ vả các mối quan hệ. Bà Lâm nhìn quanh khu công trường rách nát với vẻ ghê tởm: "Về ngay với mẹ! Mẹ đã thu xếp xong rồi, người ta nói con chỉ cần quay về phỏng vấn là được nhận ngay. Đừng có ở đây mà hành hạ bản thân nữa."

Giản Dao cảm thấy một sự ngột ngạt dâng lên. Sự khắc nghiệt của vùng cao chưa bao giờ khiến cô muốn bỏ chạy bằng chính những lời yêu thương mang tính áp đặt này.

"Con không về. Con đã nói là con muốn ở đây ít nhất là đến khi ngôi trường hoàn thành."

"Vì cái gì? Vì một ngôi trường cho lũ trẻ không liên quan gì đến con? Hay vì người đàn ông thợ mộc mà mẹ nghe người ta đồn đại?" – Ánh mắt sắc sảo của bà Lâm nhìn thẳng vào con gái.

Cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm khi bà Lâm định kéo Giản Dao ra xe. Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe máy cũ kỹ vang lên. Trình Gia Dương trở về.

Anh xuất hiện trong bộ dạng thảm hại hơn bao giờ hết: quần áo rách vài chỗ, chân tay đầy những vết xước do phải dắt xe qua đoạn bùn lầy, mặt bám đầy bụi đường. Nhưng trong tay anh, chiếc cặp táp vẫn được giữ gìn khô ráo – đó là tiền công của anh em công nhân và kinh phí vật liệu.

Gia Dương dừng xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh nhanh chóng đoán được danh tính của người phụ nữ sang trọng kia. Anh bước xuống, đứng chắn giữa bà Lâm và Giản Dao, giọng nói trầm ổn nhưng lạnh lùng:

"Thưa bà, tôi không biết bà là ai, nhưng ở đây chúng tôi không tiếp khách lạ trong khu vực thi công. Nếu bà muốn thăm con gái, xin mời về văn phòng Ban quản lý."

Bà Lâm nhìn Gia Dương từ đầu đến chân rồi cười khẩy: "Anh chính là người làm con gái tôi u mê sao? Anh nghĩ một kẻ không tương lai như anh có thể giữ chân nó ở cái xó này mãi à?"

Gia Dương im lặng. Anh nhìn Giản Dao, ánh mắt anh tối sầm lại, một nỗi mặc cảm vụt qua rất nhanh. Anh biết bà ta nói đúng. Anh hiện tại chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng và một công trình chưa hoàn thiện.

Bà Lâm bỏ đi sau khi để lại lời đe dọa sẽ còn quay lại. Không gian trở nên tĩnh lặng và nặng nề.

Đêm đó, trăng trên vùng cao sáng lạ thường. Gia Dương ngồi trên vách đá sau kho hàng, nơi có thể nhìn bao quát cả thung lũng. Giản Dao tìm thấy anh ở đó.

"Anh đừng để tâm đến những gì mẹ tôi nói," – Cô khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh.

Gia Dương nhìn vầng trăng khuyết, giọng anh buồn mênh mông: "Bà ấy nói đúng đấy. Cô không thuộc về nơi này, Giản Dao. Cô thuộc về ánh đèn neon, về những tòa nhà cao tầng. Ở đây... quá cực cho cô."

"Cực hay không là do tôi chọn." – Giản Dao quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên định. – "Anh biết không, ba ngày anh đi, tôi đã rất sợ. Tôi sợ không phải vì thiếu đồ ăn hay lạnh, mà sợ vì nhận ra nếu không có anh, vùng núi này chỉ là một đống gạch đá vô hồn. Có anh, nơi này mới là nhà."

Gia Dương sững người. Anh quay lại nhìn cô, đôi môi khẽ run. Dưới ánh trăng, khuôn mặt Giản Dao thanh tú và đầy lòng tin tưởng. Anh chậm rãi đưa tay ra, lần này không phải để che chở như một người thợ, mà là để nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

"Tôi không hứa được sự giàu sang cho cô," – Anh nói, giọng khàn khàn. – "Nhưng tôi hứa, chừng nào tôi còn ở đây, ngôi trường này sẽ vững chãi, và cô... cô sẽ không bao giờ phải chịu lạnh một mình."

Họ ngồi đó, giữa núi rừng đại ngàn và sự khắc nghiệt của thực tại, nhưng trong lòng mỗi người, một mầm xanh của hy vọng và tình yêu đã bắt đầu đâm chồi, mạnh mẽ hơn cả bất kỳ cơn mưa rừng nào.