Sự xuất hiện của bà Lâm không chỉ để lại những lời chỉ trích, mà còn kéo theo một "vị khách" không mời khác mà Giản Dao chưa bao giờ muốn gặp lại: Tống Nghị.
Sáng sớm hôm đó, khi sương mù còn đang giăng kín những bụi tầm xuân dại, một chiếc xe địa hình sang trọng lách qua những hố bùn để đỗ trước cổng Ban quản lý. Tống Nghị bước xuống, áo măng tô phẳng phiu, tay xách một giỏ quà đắt tiền. Anh ta chính là hình ảnh phản chiếu hoàn hảo của cuộc đời cũ mà Giản Dao đã cố công trốn chạy.
"Giản Dao, đủ rồi đấy. Em định hành hạ bản thân và mẹ đến bao giờ?" – Tống Nghị nhìn Giản Dao, ánh mắt pha trộn giữa sự thương hại và tính chiếm hữu.
Giản Dao đứng giữa sân, đôi tay cô vẫn còn dính bùn đất vì vừa giúp dân bản thu hoạch ngô sớm. Cô nhìn người đàn ông từng là hôn phu của mình, bỗng thấy anh ta thật xa lạ, như một nhân vật bước ra từ một bộ phim cũ kỹ mà cô đã quên mất kịch bản.
"Anh đến đây làm gì?" – Giản Dao hỏi, giọng cô bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.
"Đưa em về. Anh đã chia tay cô ta rồi. Anh nhận ra không ai hiểu anh bằng em. Thượng Hải đang chờ em, dự án mới đang chờ em. Em nhìn chỗ này xem..." – Tống Nghị hất hàm về phía những ngôi nhà sàn cũ kỹ – "Nó có xứng với tài năng của em không?"
Đúng lúc đó, Trình Gia Dương bước ra từ kho hàng. Anh đang vác trên vai một bó thép nặng, mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy Tống Nghị, bước chân anh khựng lại một nhịp. Sự tương phản giữa hai người đàn ông trở nên nực cười: một người bóng bẩy, thơm mùi nước hoa đắt tiền; một người phong trần, đầy mùi mồ hôi và bụi đá.
Tống Nghị nhìn Gia Dương với vẻ khinh khỉnh: "Anh là ai? Công nhân ở đây à? Giản Dao, em vì một người như thế này mà bỏ cả tương lai sao?"
Gia Dương không nói gì. Anh lẳng lặng đặt bó thép xuống, ánh mắt anh nhìn Giản Dao như muốn hỏi cô có cần anh giúp gì không. Nhưng sự im lặng của anh lúc này lại khiến Giản Dao thấy đau lòng. Cô biết, sâu trong lòng Gia Dương, nỗi mặc cảm về một kẻ "thân bại danh liệt" vẫn còn đó.
"Tống Nghị, anh đi đi." – Giản Dao bước tới đứng cạnh Gia Dương, không hề ngần ngại vết dầu mỡ trên áo anh dính vào mình. – "Tương lai của tôi nằm ở nơi tôi thấy mình có giá trị, chứ không phải ở nơi tôi có nhiều tiền. Và người đàn ông này... anh ấy có thứ mà anh chưa bao giờ có: đó là sự chân thật."
Tống Nghị cười nhạt, ánh mắt lóe lên sự tức giận: "Chân thật sao? Để rồi xem sự chân thật có nuôi nổi em qua mùa đông này không."
Anh ta bỏ lại giỏ quà rồi lái xe đi, để lại một làn khói đen kịt giữa thung lũng xanh. Giản Dao quay sang nhìn Gia Dương, nhưng anh đã lảng tránh ánh mắt cô. Anh nhặt bó thép lên, bước đi lầm lũi. Cơn gió núi thổi qua, mang theo cái lạnh len lỏi vào từng kẽ xương. Giản Dao nhận ra, những bóng ma từ quá khứ không dễ dàng biến mất chỉ bằng vài câu nói, chúng như những vết nứt, khi có cơ hội sẽ lại xé toạc sự bình yên ít ỏi mà họ đang có.