MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 12: KHI NIỀM TIN RẠN NỨT

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 12: KHI NIỀM TIN RẠN NỨT

579 từ · ~3 phút đọc

Sự khắc nghiệt của vùng cao không chỉ nằm ở thời tiết, mà còn ở sự cô lập của thông tin. Nhưng khi thông tin đến, nó thường mang theo sự tàn nhẫn.

Vài ngày sau khi Tống Nghị rời đi, trên thị trấn bỗng lan truyền một tờ báo cũ từ Bắc Kinh được ai đó cố tình gửi đến. Trên trang bìa là ảnh của Trình Gia Dương với dòng tít lớn: "Kiến trúc sư trẻ và vụ bê bối rút lõi công trình nghìn tỷ".

Tin đồn lan đi nhanh hơn cả đám cháy rừng. Những người dân bản vốn hiền lành, những người thợ vốn nể phục Gia Dương, giờ đây bắt đầu nhìn anh với ánh mắt dè chừng. Họ xì xào: "Hóa ra nó là kẻ lừa đảo", "Hèn gì về đây xây trường không công, chắc là để trốn tội".

Chú Vương trưởng ban lo lắng gọi Gia Dương vào phòng. Giản Dao đứng ngoài cửa, tim cô đập thình thịch. Cô nghe thấy giọng chú Vương khàn đặc: "Gia Dương à, tôi tin cậu, nhưng thợ họ đang đình công. Họ nói không muốn làm việc dưới trướng một người có vết nhơ như vậy. Họ sợ ngôi trường này rồi cũng sẽ sụp đổ."

Gia Dương bước ra khỏi phòng, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi tay nắm chặt đến mức run rẩy. Anh nhìn thấy Giản Dao, nhưng lần này anh không dừng lại. Anh chạy thẳng vào rừng.

Giản Dao đuổi theo. Cô chạy qua những bụi gai cào rách cả ống quần, chạy qua đoạn suối nước lạnh buốt. Cô tìm thấy anh ngồi bên vực đá, nơi họ đã cùng ngắm trăng vài ngày trước.

"Gia Dương! Dừng lại đi!" – Cô thở dốc, hét lên.

"Cô cũng thấy rồi đấy," – Gia Dương quay lại, nụ cười của anh đau đớn đến mức khiến Giản Dao thắt lòng. – "Thế giới này không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã ngã xuống. Dù tôi có làm gì, cái vết dơ đó vẫn theo tôi đến tận cùng trời cuối đất."

"Nhưng anh không làm! Anh đã nói anh bị oan mà!" – Giản Dao nắm lấy tay anh.

"Ai tin? Dân bản tin sao? Thợ công trình tin sao? Ngay cả người yêu cũ của cô cũng nói đúng, tôi không có tương lai. Tôi chỉ là một kẻ đang xây lâu đài trên cát."

Anh hất tay cô ra, sự tự trọng bị tổn thương khiến anh trở nên gai góc và đáng sợ. Giản Dao nhìn anh, nước mắt trào ra. Cô nhận ra rằng, sự khắc nghiệt nhất của vùng cao này không phải là đói nghèo, mà là sự cô độc khi không ai tin tưởng mình.

Đêm đó, Gia Dương không về lán. Một mình Giản Dao đứng giữa kho hàng trống trải, cô nhìn những bao xi măng, những thanh xà gồ mà họ đã cùng nhau nâng niu. Cô hiểu rằng, nếu cô không làm gì đó, ngôi trường này sẽ chết yểu, và Gia Dương cũng sẽ chết theo giấc mơ của mình.

Cô lấy điện thoại ra, cố gắng tìm một vạch sóng yếu ớt ở đầu dốc. Cô gọi cho một người bạn cũ ở văn phòng luật tại Thượng Hải. "Lục à, là tôi, Giản Dao đây. Tôi cần cậu giúp tìm lại hồ sơ vụ án của Trình Gia Dương ba năm trước ở Bắc Kinh... Làm ơn, đây là mạng sống của tôi."