MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 13: SỨC MẠNH CỦA ĐẤT VÀ NGƯỜI

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 13: SỨC MẠNH CỦA ĐẤT VÀ NGƯỜI

689 từ · ~4 phút đọc

Cơn bão lòng chưa qua thì bão trời lại đến. Một trận áp thấp nhiệt đới bất ngờ tràn vào thung lũng. Mưa xối xả liên tục hai ngày đêm khiến đất đá trên các sườn đồi bở tơi.

Sáng ngày thứ ba, một tiếng nổ lớn như đại bác vang lên từ phía đỉnh núi. "Sạt lở! Sạt lở rồi!" – Tiếng hô hoán của người dân bản vang động cả một vùng.

Bùn đất tràn xuống, đe dọa nuốt chửng khu vực nền móng của ngôi trường đang xây dở. Lúc này, những người thợ đang đình công bỗng chốc bối rối. Họ muốn chạy thoát thân, nhưng nhìn ngôi trường – hy vọng duy nhất của con em họ – sắp bị chôn vùi, ai cũng chần chừ.

Giữa lúc hỗn loạn nhất, một bóng người lao ra ngoài mưa. Đó là Trình Gia Dương. Anh mang theo xẻng và những tấm ván gỗ lớn, lao thẳng về phía dòng bùn đang tràn xuống.

"Mọi người chạy hết đi! Tôi sẽ chắn ở đây!" – Anh hét lớn, đôi chân lún sâu trong bùn nhão.

Giản Dao cũng lao ra theo. Cô không có sức mạnh như anh, nhưng cô bắt đầu dùng tay không nhặt những hòn đá lớn để gia cố chân giàn giáo. Nước mưa làm cô không mở nổi mắt, cái lạnh làm tay chân cô tê cứng, nhưng cô không dừng lại.

Nhìn thấy hai bóng dáng nhỏ bé đang liều mạng chống chọi với thiên nhiên để bảo vệ ngôi trường, những người thợ và dân bản bỗng khựng lại. A Páo và bố cậu bé là người đầu tiên cầm xẻng lao ra. Rồi đến chú Vương, rồi đến hàng chục người đàn ông khác.

"Xây trường là cho con em chúng ta! Đừng để thầy Trình làm một mình!" – Tiếng một bác thợ vang lên hào hùng.

Trong suốt sáu tiếng đồng hồ, họ đã cùng nhau tạo thành một bức tường người và đá, hướng dòng bùn chảy sang phía khác, cứu được toàn bộ khu vực nền móng và khung thép.

Khi cơn mưa ngớt dần, tất cả mọi người đều thấm đẫm bùn đất, nhưng trên gương mặt ai cũng rạng ngời một niềm tin mới. Trình Gia Dương đứng đó, hơi thở dồn dập, anh nhìn những người dân bản đang vỗ vai mình, nhìn những người thợ đang xin lỗi vì đã nghi ngờ anh.

Giản Dao bước lại gần anh, cô không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đưa cho anh chiếc khăn lau mặt. Gia Dương nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây không còn sự mặc cảm, mà là một sự biết ơn sâu sắc. Anh nhận ra, sự thật không cần phải nói bằng lời, nó hiện hữu trong từng hành động, trong cách mà mọi người cùng nhau vượt qua hoạn nạn.

"Cảm ơn em, Giản Dao." – Anh khẽ nói.

Tối hôm đó, giữa văn phòng tạm bợ, Giản Dao nhận được tin nhắn từ người bạn luật sư. Hồ sơ gốc đã được gửi qua email. Có bằng chứng cho thấy Trình Gia Dương đã bị cấp trên ký giả chữ ký để hợp thức hóa giấy tờ, và kẻ đó hiện đã bị bắt trong một vụ án khác.

Giản Dao đưa điện thoại cho Gia Dương. Anh đọc từng dòng, đôi vai run lên bần bật. Cuối cùng, nỗi oan ức bao năm đã được phơi bày ra ánh sáng.

"Giờ thì anh tin chưa?" – Giản Dao mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn dầu. – "Nơi này không chỉ cho anh một ngôi trường, mà nó cho anh một gia đình thực sự."

Gia Dương không nói gì, anh kéo cô vào lòng, cái ôm chặt đến mức cô nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của anh. Sự khắc nghiệt của vùng cao vẫn còn đó, mùa đông sắp tới sẽ còn lạnh giá hơn, nhưng giữa thung lũng này, hai linh hồn đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất. Họ biết rằng, kể từ nay, dù bão tố có lớn đến đâu, họ cũng sẽ không bao giờ buông tay nhau.