MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 14: TUYẾT TRẮNG

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 14: TUYẾT TRẮNG

594 từ · ~3 phút đọc

Vùng cao không có khái niệm chuyển mùa dịu dàng. Sau những trận mưa rào cuối thu, cái lạnh ập đến chỉ trong một đêm. Sáng sớm, Giản Dao thức dậy bởi một sự im lặng lạ kỳ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng suối chảy róc rách, mọi âm thanh đều như bị nuốt chửng bởi một lớp màn dày đặc.

Cô đẩy cửa sàn gỗ, và một luồng khí lạnh buốt như hàng ngàn cây kim đâm vào da thịt tràn vào. Trước mắt cô là một thế giới hoàn toàn khác: tuyết đã rơi.

Những hạt tuyết đầu mùa ở vùng núi này không trắng ngần, xốp mịn như trong những tấm bưu thiếp Thượng Hải. Chúng xám đục, nặng nề và mang theo hơi ẩm của sương muối, bám chặt lấy những cành cây khô khốc và phủ một lớp dày trên mái tôn của khu công trường. Đây là trận tuyết lớn nhất trong vòng mười năm qua tại vùng này, và đối với những người đang xây dựng, nó là một thảm họa báo trước.

Giản Dao run cầm cập, cô vội vã khoác thêm chiếc áo bông cũ của Gia Dương rồi chạy ra phía kho hàng. Trên đường đi, cô thấy những người dân bản đang hối hả che chắn cho đàn gia súc. Những đứa trẻ vốn hay cười đùa giờ đây co quắp trong những chiếc áo mỏng manh, môi tím tái vì lạnh. Sự khắc nghiệt của thiên nhiên lúc này hiện hình một cách tàn nhẫn nhất.

Tại công trường, Trình Gia Dương đang cùng chú Vương kiểm tra lại những bao xi măng. Tuyết tan thấm qua mái lán rách, nếu không xử lý kịp, toàn bộ vật liệu sẽ biến thành đá.

"Gia Dương, tay anh..." – Giản Dao thốt lên khi thấy đôi bàn tay anh đỏ lựng, những vết nứt nẻ do khô hanh và lạnh giá bắt đầu rỉ máu.

Gia Dương ngước lên, hơi thở anh hóa thành làn khói trắng xóa trong không khí. Anh khẽ mỉm cười để trấn an cô, nhưng nụ cười ấy cũng cứng đờ vì lạnh. "Không sao, tôi quen rồi. Chỉ lo là tuyết dày thế này, đường lên huyện sẽ đóng băng hoàn toàn. Chúng ta sẽ bị cô lập ít nhất là hai tuần."

Bị cô lập. Hai chữ đó vang lên như một bản án. Lương thực dự trữ chỉ còn lại gạo và muối. Rau xanh hoàn toàn biến mất dưới lớp tuyết. Đêm đó, trong gian bếp nhỏ của Ban quản lý, mọi người quây quần bên đống lửa duy nhất còn sót lại. Bữa cơm chỉ có cơm trắng trộn với mỡ lợn và chút nước mắm gừng để giữ ấm.

Giản Dao ngồi cạnh Gia Dương, cô lén nắm lấy bàn tay thô ráp của anh dưới gầm bàn. Cái lạnh khiến người ta xích lại gần nhau hơn, nhưng cũng khiến nỗi lo âu trở nên rõ rệt hơn. Trong ánh lửa bập bùng, cô thấy những nếp nhăn trên trán Gia Dương hằn sâu hơn. Anh không chỉ lo cho công trình, mà còn lo cho cái đói, cái rét của hàng trăm con người trong bản.

Sự khắc nghiệt của vùng cao lúc này không còn là một khái niệm trừu tượng, nó là cảm giác tê dại ở đầu ngón chân, là tiếng mái tôn rên rỉ dưới sức nặng của tuyết, và là hơi ấm yếu ớt mà hai con người đang cố san sẻ cho nhau để không bị cái lạnh nuốt chửng.