MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Minh Ở Bản XaChương 15: TIẾNG GỌI TỪ PHỒN HOA

Bình Minh Ở Bản Xa

Chương 15: TIẾNG GỌI TỪ PHỒN HOA

534 từ · ~3 phút đọc

Giữa lúc cả thung lũng đang gồng mình chống chọi với cái lạnh kỷ lục, một chiếc radio cũ kỹ trong văn phòng bỗng phát ra những tiếng rè rè khó nhọc. Nhờ một chút sóng yếu ớt truyền qua đỉnh núi, Giản Dao nhận được một tin nhắn khẩn cấp từ người bạn thân ở Thượng Hải qua dịch vụ nhắn tin vệ tinh của đội cứu hộ: "Mẹ cậu bị đột quỵ, đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Bà ấy gọi tên cậu suốt. Về ngay nếu có thể."

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Giản Dao, vùi sâu trong tuyết trắng.

Thế giới quanh cô như sụp đổ. Những ký ức về sự áp đặt của mẹ, những trận cãi vã nảy lửa bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước nỗi sợ hãi mất mát. Dù bà có cay nghiệt, dù bà có ép buộc cô, thì bà vẫn là người thân duy nhất còn lại trên đời này.

Gia Dương tìm thấy cô khi cô đang đứng thẫn thờ giữa sân công trường, nước mắt đã đóng thành băng trên má. Sau khi nghe cô kể lại, anh im lặng rất lâu. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, rồi nhìn về phía con đường độc đạo đang bị tuyết lấp kín.

"Em phải về," – Gia Dương nói, giọng anh trầm thấp nhưng kiên quyết.

"Nhưng về bằng cách nào? Đường đóng băng rồi, xe không đi được..." – Giản Dao nghẹn ngào.

"Tôi sẽ dắt em đi bộ qua đèo Cổng Trời. Qua bên kia đèo, sang phía sườn nắng tuyết sẽ mỏng hơn, có thể mượn được xe của trạm kiểm lâm."

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa hửng nắng, hai bóng người liêu xiêu bắt đầu cuộc hành trình sinh tử. Gia Dương dùng một sợi dây thừng buộc vào thắt lưng mình và thắt lưng Giản Dao để tránh bị lạc hoặc trượt chân xuống vực trong màn sương mù dày đặc.

Mỗi bước đi là một sự tra tấn. Tuyết ngập đến đầu gối. Gió từ khe núi thổi vào như những nhát dao cắt vào da thịt. Giản Dao cảm thấy phổi mình như bị đông cứng mỗi khi hít thở. Có những lúc cô muốn quỵ xuống, muốn nói với anh rằng cô không đi nổi nữa. Nhưng mỗi khi cô chùn bước, sợi dây thừng lại căng lên, và bóng lưng vững chãi của Gia Dương phía trước lại kéo cô đi tiếp.

Anh không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng quay lại, dùng đôi bàn tay nứt nẻ xoa mạnh vào hai má cô để giữ nhiệt. Trong sự im lặng khắc nghiệt ấy, Giản Dao cảm nhận được một tình yêu sâu sắc hơn bất kỳ lời thề thốt nào. Anh đang dùng cả mạng sống của mình để đưa cô về với gia đình, dù anh biết rằng nếu cô đi, có thể cô sẽ không bao giờ quay lại nơi nghèo khó này nữa.

Sau sáu tiếng đồng hồ vật lộn với tử thần, họ cũng lên đến đỉnh đèo. Phía xa xa, những mái nhà phía bên kia núi hiện ra thấp thoáng. Trạm kiểm lâm đã ở ngay trước mặt.