Tiếng còi xe inh ỏi từ đường Phan Xích Long vọng vào con hẻm nhỏ như một bản nhạc nền không bao giờ dứt. Ở cái hẻm mà người ta vẫn bảo nhau là "chỉ cần sơ hở là có quán ăn mới mọc lên" này, nhà hàng Bình Yên đứng đó, trầm mặc và có phần... rệu rã. Tấm biển hiệu bằng gỗ thông bị mối ăn mất một góc, khiến chữ "Bình Yên" trông giống như "Bình Tửu", nhưng bà Tư – chủ quán – vẫn nhất quyết không thay. Bà bảo, đó là "cái lộc" trời ban, thay đi là mất phong thủy.
"Bé Mơ! Sao hôm nay con lại đặt chậu lưỡi hổ ở hướng Tây Bắc? Đã bảo là hướng đó xung khắc với tuổi của Bếp trưởng mà!"
Tiếng bà Tư oanh vàng từ dưới bếp vọng lên. Bà hôm nay diện một bộ đồ bộ màu tím hoa sen, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái – thứ mà cứ cách vài tuần lại "biến mất" một lần để sang tiệm vàng bà Tám đối diện làm "con tin" cho đống hóa đơn điện nước.
Bé Mơ, cô nàng phục vụ có đôi mắt luôn lờ đờ như đang kết nối với vũ trụ, chậm rãi đặt lá bài Tarot xuống bàn. Cô thở dài, giọng trầm bổng như đang tụng kinh:
"Bà Tư ơi, hướng Tây Bắc hôm nay có sao Kế Đô chiếu. Nếu không đặt chậu cây ở đó, con sợ lát nữa bếp trưởng Dương nhà mình không chỉ ngủ gật đâu, mà còn ngủ gục luôn vào nồi nước lèo đó."
Vừa nhắc đến tên, một âm thanh lạ kỳ vang lên từ tầng lửng.
Khò... khò... khò... khò...
Tiếng gáy đều đặn, vang vọng và có nội lực thâm hậu đến mức làm rung rinh cả mấy cái bát sứ sứt mẻ trên kệ. Đó là Hoàng Dương – bếp trưởng thiên tài, niềm hy vọng duy nhất của nhà hàng Bình Yên, và cũng là gánh nặng lớn nhất của nó. Dương đang nằm vắt vẻo trên chiếc sofa rách, một chân gác lên bao tải hành tây, tay vẫn còn nắm chặt cái vá múc canh như thể đó là thanh kiếm của một hiệp sĩ đang nghỉ ngơi sau trận chiến.
"Tèo! Thằng Tèo đâu rồi? Lên lôi cái 'ông nội' đó dậy cho tao!" Bà Tư hét lên.
Ở góc sảnh, một cậu thanh niên tóc nhuộm highlight màu xanh neon, tay cầm chiếc iPhone đời mới nhất đang múa may quay cuồng. Tèo không thèm nhìn bà Tư, miệng vẫn lầm bầm theo nhịp nhạc:
"Ghé môi vào đây... dạ vâng em đang quay... Bếp trưởng đang gáy, view đang lên mây..."
"Thằng Tèo!" Bà Tư quát.
"Dạ dạ con đây bà Tư!" Tèo giật mình, tay vẫn nhanh nhẹn bấm nút dừng livestream. "Bà thông cảm, con đang làm marketing 'không đồng' cho quán mà. Clip 'Bếp trưởng gáy như sấm' của con đang đạt mười nghìn lượt xem rồi đấy. Khách người ta tò mò sắp kéo tới nơi rồi!"
Bà Tư tặc lưỡi, chưa kịp mắng thêm câu nào thì tiếng chuông ở cửa kính rung lên. Kính coong.
Một cô gái bước vào. Cô mặc một bộ đồ công sở màu kem thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt kính gọng đen toát lên vẻ tri thức và... sát khí. Cô nhìn quanh một lượt, từ cái bàn gỗ khập khiễng được lót bằng một tờ báo cũ, đến chậu cây lưỡi hổ đặt sai vị trí của Bé Mơ, rồi dừng lại ở đống dây điện chằng chịt trên trần nhà.
Linh Đan khẽ nhíu mày. Trong cuốn sổ tay nhỏ giấu trong túi xách, cô thầm ghi lại: Điểm ấn tượng đầu tiên: 1/10. Vệ sinh: Đáng báo động. Không khí: Giống một ổ tà đạo hơn là nhà hàng.
"Chào quý khách!" Tèo nhảy bổ ra, nụ cười công nghiệp rạng rỡ. "Chị đi mấy người ạ? Hôm nay nhà hàng Bình Yên chúng em có món đặc sản là 'Sườn heo bóng đêm' do bếp trưởng vừa nấu vừa ngủ tạo ra, chị có muốn thử không?"
Linh Đan nhìn Tèo bằng ánh mắt sắc lẹm khiến cậu chàng rùng mình. Cô bình thản đáp:
"Tôi đến đây để xin việc phục vụ bán thời gian."
Bà Tư nghe thấy thế thì mắt sáng rực như bắt được vàng. Quán đang nợ lương phục vụ cũ khiến họ nghỉ sạch, giờ có người tự dẫn xác đến, lại còn trông tử tế thế này thì đúng là tổ đãi.
"Chào con, chào con! Trời ơi nhìn cái mặt là thấy hiền hậu, siêng năng rồi. Vào đây ngồi đi con, nhà hàng Bình Yên của cô là môi trường làm việc năng động, hòa đồng, bếp trưởng là thiên tài, nhân viên là gia đình..."
RẦM!
Một tiếng động cực lớn vang lên từ tầng lửng. Có vẻ như Hoàng Dương đã lăn từ sofa xuống đất. Ngay sau đó, gã đàn ông đầu tóc bù xù, áo bếp trắng đã ngả sang màu cháo lòng hiện ra ở đầu cầu thang. Dương dụi mắt, ngáp một cái dài đến mức tưởng chừng như có thể nuốt chửng cả cái sảnh.
"Bà Tư... có ai đòi nợ à? Sao ồn thế?"
Dương vừa nói vừa bước xuống, chân nọ đá chân kia. Khi nhìn thấy Linh Đan, anh khựng lại một giây, vị giác nhạy bén của anh đột ngột ngửi thấy một mùi hương lạ. Không phải mùi nước hoa rẻ tiền, mà là mùi của... giấy tờ, mực in và sự khắt khe.
"Ai đây?" Dương hỏi, giọng ngái ngủ.
"Nhân viên mới, phục vụ mới của con đó Dương!" Bà Tư hớn hở.
Linh Đan đứng dậy, đối diện với gã bếp trưởng trông chẳng khác gì kẻ vô gia cư. Cô chìa tay ra, giọng lạnh lùng:
"Chào anh, tôi là Linh Đan. Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác... êm đẹp."
Dương nhìn bàn tay cô, rồi lại nhìn khuôn mặt lạnh như tiền ấy. Anh không bắt tay, mà chỉ lầm bầm:
"Lại thêm một đứa phiền phức. Nhìn là biết không biết ăn hành rồi."
Nói xong, anh quay lưng đi thẳng vào bếp, để lại Linh Đan với bàn tay chơi vơi giữa không trung và một ngọn lửa giận dữ bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Cô siết chặt cuốn sổ tay. "Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen" cử cô đến đây quả không sai. Cái nhà hàng này không chỉ bất ổn, mà là một thảm họa cần được quét sạch.
"Bình Yên hả?" Cô lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. "Tôi sẽ cho các người biết thế nào là sóng gió."
Đúng lúc đó, Bé Mơ đi ngang qua, lật một lá bài Tarot lên và thảng thốt:
"Chết rồi bà Tư ơi! Lá 'The Devil' (Ác quỷ). Nhà hàng mình sắp có biến lớn rồi!"
Bà Tư luống cuống tháo sợi dây chuyền vàng ra: "Tèo! Sang tiệm bà Tám cầm ngay sợi dây này cho tao, mua gấp một con gà về cúng giải hạn! Mau lên!"
Trong không gian hỗn loạn ấy, mùi khói bếp bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với tiếng cãi vã của Tèo và tiếng lẩm bẩm của Bé Mơ. Chương đầu tiên của nhà hàng Bình Yên chính thức bắt đầu, bằng một cơn bão mang tên Linh Đan.