MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 2: BẾP TRƯỞNG NGỦ QUÊN TRONG KHO, KHÁCH CHỜ MÓN ĐẾN BẠC ĐẦU

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 2: BẾP TRƯỞNG NGỦ QUÊN TRONG KHO, KHÁCH CHỜ MÓN ĐẾN BẠC ĐẦU

1,634 từ · ~9 phút đọc

Mười một giờ trưa. Cái nắng của Sài Gòn hắt vào con hẻm nhỏ khiến không khí trong nhà hàng Bình Yên càng thêm oi nồng. Mùi hành phi thơm nức mũi từ sáng sớm đã bay đi đâu mất, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ phát ra từ phía sau cánh cửa bếp.

Linh Đan đứng ở sảnh, đôi chân mỏi nhừ vì đứng đợi suốt hai tiếng đồng hồ mà chẳng thấy một bóng khách nào, cũng chẳng thấy bóng dáng vị bếp trưởng "thiên tài" đâu. Cô lén lấy chiếc điện thoại nhỏ ra, mở ghi chú bí mật: "Ngày làm việc chính thức đầu tiên: Bếp trưởng vắng mặt không lý do. Quản lý nhân sự lỏng lẻo. Nguy cơ phá sản: 95%."

"Bà Tư ơi! Khách... khách tới!"

Tiếng Thằng Tèo hét lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh Đan. Nó lao từ ngoài cửa vào, mặt mũi hớt ha hớt hải, suýt chút nữa là tông sầm vào chồng ghế nhựa dựng ở góc tường. Theo sau Tèo là một vị khách trung niên, bụng phệ, mặc bộ vest xám trông có vẻ rất quyền lực nhưng mồ hôi thì nhễ nhại.

"Nóng quá! Quán xá gì mà điều hòa không có, quạt thì kêu như trực thăng thế này?" Vị khách vừa ngồi xuống vừa cầm tờ thực đơn quạt lấy quạt để. "Cho tôi một phần cơm chiên hải sản đặc biệt. Làm nhanh lên, tôi có cuộc họp lúc mười hai giờ."

Bà Tư từ trong buồng chạy ra, miệng cười giả lả: "Dạ dạ, có ngay đại gia ơi! Tèo, lấy nước trà đá cho khách mau. Bé Mơ đâu, vào báo bếp làm món!"

Linh Đan nhanh nhẹn đi vào phía sau cánh cửa bếp. Cô cứ ngỡ sẽ thấy một khung cảnh nấu nướng bận rộn, khói nghi ngút như trong phim. Nhưng không. Gian bếp trống trơn. Trên bếp, chiếc chảo gang vẫn còn lạnh ngắt, một con gián đang thong dong đi dạo trên thớt gỗ.

"Anh Dương đâu?" Linh Đan quay sang hỏi Bé Mơ đang loay hoay với mấy viên đá phong thủy trên kệ bát.

Bé Mơ không ngẩng đầu lên, tay cầm con lắc thạch anh hơ qua hơ lại trên một rổ tôm đông lạnh: "Hồi nãy tui thấy ảnh bảo vào kho tìm hũ tiêu rừng, xong rồi không thấy ra nữa. Để tui xem... Cung Thiên Yết của ảnh hôm nay rơi vào cung ngủ nướng, chắc là lại 'về với tổ tiên' rồi."

Linh Đan sững sờ. Cô lập tức đẩy cửa kho thực phẩm ở góc bếp. Một cảnh tượng hiện ra khiến cô suýt thì ngất xỉu vì tăng xông máu. Hoàng Dương đang nằm cuộn tròn trên đống bao tải gạo, đầu gối lên một thùng nước mắm, miệng há hốc và phát ra tiếng gáy đều đặn như tiếng máy cày đại tu. Trên tay anh vẫn còn cầm chặt hũ tiêu rừng như báu vật.

"Anh Dương! Thức dậy ngay! Có khách gọi món!" Linh Đan hét lên, tiến tới lay mạnh vai anh.

Không một phản ứng. Dương chỉ lầm bầm gì đó về việc "thêm chút muối vào mây cho đậm đà" rồi lại xoay người ngủ tiếp.

Bên ngoài sảnh, tiếng vị khách bắt đầu gắt gỏng: "Này! Cơm chiên của tôi đâu? Mười lăm phút rồi đấy! Các người bắt tôi chờ đến khi tóc bạc trắng mới cho ăn à?"

Bà Tư cuống cuồng chạy vào bếp, thấy Dương vẫn đang ngủ thì mặt cắt không còn giọt máu. Bà rút ngay một chai xịt phòng hương... hành phi (vũ khí bí mật chuyên dụng của nhà hàng) xịt thẳng vào hướng mũi của Dương.

"Cháy bếp! Dương ơi cháy bếp!" Bà Tư gào lên.

Như một phản xạ tự nhiên, Hoàng Dương bật dậy như lò xo. Đôi mắt anh vẫn còn mờ đục vì sương mù của giấc chiêm bao, nhưng tay đã vung hũ tiêu lên như tư thế chuẩn bị chiến đấu.

"Đâu? Ai cháy? Muối đâu? Nước mắm đâu?"

"Món cơm chiên hải sản cho khách! Mười lăm phút rồi ông nội ơi!" Bà Tư nghiến răng nói nhỏ.

Dương dụi mắt, nhìn thấy Linh Đan đang nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ thì tỉnh cả ngủ. Anh hừ lạnh một tiếng, lảo đảo bước tới bồn rửa mặt, tạt gáo nước lạnh vào mặt rồi cầm lấy chiếc chảo gang.

"Linh Đan! Chuẩn bị tôm, mực, cơm nguội. Thằng Tèo vào phụ băm hành!" Dương ra lệnh, giọng nói đột nhiên trở nên uy lực lạ kỳ, khác hẳn với vẻ lờ đờ vài giây trước.

Linh Đan dù tức giận nhưng vì muốn quan sát kỹ năng của anh nên cũng lăng xăng làm theo. Cô nhìn đôi tay của Dương. Thật kỳ lạ, khi cầm vào cán chảo, gã đàn ông lôi thôi này dường như biến thành một người khác. Anh tung chảo điệu nghệ, những hạt cơm nguội nhảy múa trên lửa hồng như những vũ công thực thụ. Mùi thơm của hải sản quyện với tiêu rừng bắt đầu bốc lên, len lỏi qua khe cửa bếp, tỏa ra tận sảnh ngoài.

Vị khách đang định đứng dậy bỏ về thì mũi bỗng giật giật. Ông ta hít một hơi thật sâu, cơn giận đột ngột dịu xuống: "Cái mùi gì mà... lạ thế này?"

Trong bếp, Dương đang nêm nếm. Anh không dùng muỗng, chỉ cần ngửi hơi nước bốc lên là biết thiếu bao nhiêu hạt muối, dư bao nhiêu giọt nước mắm. Nhưng đúng lúc món ăn sắp hoàn thiện, tai Dương bỗng giật nảy lên.

"Bà Tư! Có tiếng xe máy phanh gấp trước cửa. Tiếng pô này là của thằng Hùng 'xăm trổ' chuyên đòi nợ thuê..." Dương nói, mặt tái mét.

"Hả? Sao nó tới sớm vậy? Nó bảo thứ Tư mới tới mà!" Bà Tư hốt hoảng nhìn lên lịch tường, hôm nay mới là thứ Hai.

"Bé Mơ phán đúng rồi, sao quả tạ chiếu ngay đỉnh đầu nhà hàng!" Tèo la lên rồi chui tọt xuống gầm bàn.

Tiếng rầm rầm trước cửa vang lên. Vị khách ngoài sảnh chưa kịp ăn cơm thì đã thấy hai gã thanh niên to béo, bặm trợn, mặc áo thun ba lỗ xông vào.

"Bà Tư! Thằng Dương đầu bếp đâu? Trốn kỹ quá ha! Tiền lãi tháng này đâu?"

Dương đang cầm chảo cơm, nghe thấy tiếng thét thì tay run cầm cập. Cơn buồn ngủ chết tiệt lại ập tới như một cơ chế tự vệ của não bộ trước nỗi sợ hãi. Anh gục đầu xuống ngay cạnh cái bếp ga đang cháy phừng phừng.

"Anh Dương! Cháy cơm bây giờ!" Linh Đan hét lên, cô lao tới đỡ lấy cái chảo, một tay xách cổ áo Dương kéo dậy. "Anh là bếp trưởng hay là con rùa rụt cổ hả? Nấu xong món này rồi tôi xử lý bọn đòi nợ cho!"

Sự quyết liệt của Linh Đan làm Dương tỉnh táo đôi chút. Anh nhìn cô, ánh mắt sắc sảo của cô khiến anh cảm thấy hổ thẹn hơn cả việc bị đòi nợ. Dương nghiến răng, trút toàn bộ cơn giận vào cái chảo cơm. Anh đảo mạnh đến mức lửa bùng lên cao tận trần nhà.

"Cơm của khách đây! Đan, mang ra đi!"

Linh Đan bưng đĩa cơm vàng ruộm, thơm nồng ra sảnh. Cô lách qua khe hở giữa hai gã đòi nợ đang hầm hố, đặt đĩa cơm trước mặt vị khách.

"Xin lỗi vì sự chậm trễ. Chúc quý khách ngon miệng. Còn hai anh..." Linh Đan quay sang nhìn gã Hùng xăm trổ bằng ánh mắt của một thanh tra cấp cao. "Hai anh vào nhà hàng mà không gọi món, lại gây rối trật tự công cộng, tôi đã ghi hình lại toàn bộ và gửi cho công an phường rồi đấy. Họ ở ngay đầu hẻm thôi."

Gã Hùng nhìn cô gái xinh đẹp nhưng thần thái "không phải dạng vừa" thì hơi khựng lại. Đúng lúc đó, vị khách trung niên xúc một muỗng cơm đưa vào miệng. Ông ta đứng hình mất vài giây, rồi đập bàn cái "rầm".

"Ngon! Quá ngon! Đây mới là cơm chiên chứ!" Ông ta quay sang nhìn bọn đòi nợ. "Này mấy chú, để yên cho tôi ăn. Phá hỏng bữa trưa của tôi là tôi báo sếp các chú đấy. Biết tôi là ai không?"

Bọn đòi nợ nhìn thấy vị khách này thì dường như nhận ra "người quen" máu mặt nào đó, lầm bầm vài câu rồi hậm hực rút lui ra cửa.

Bà Tư thở phào nhẹ nhõm, Bé Mơ thì lẩm bẩm cảm ơn các vì sao. Trong bếp, Hoàng Dương ngồi bệt xuống đất, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập. Anh nhìn ra sảnh, thấy Linh Đan đang điềm nhiên lau bàn như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Này..." Dương gọi nhỏ khi Linh Đan bước vào bếp lấy thêm nước trà. "Cảm ơn... vì chuyện lúc nãy."

Linh Đan không nhìn anh, chỉ lạnh lùng đáp: "Tôi cứu đĩa cơm, không phải cứu anh. Đừng có mà ngủ gật trong kho nữa, lần sau tôi sẽ đốt kho cho anh tỉnh hẳn đấy."

Dương nhìn theo bóng lưng cô, khẽ tặc lưỡi: "Con gái gì mà dữ như bà chằn. Chắc chắn là chưa có người yêu nên mới khó tính như vậy."

Anh không hề biết rằng, trong túi tạp dề của Linh Đan, cuốn sổ tay đã có thêm một dòng mới: "Bếp trưởng Dương: Kỹ năng nấu nướng xuất sắc, tính cách nhát gan, có dấu hiệu mắc chứng ngủ rũ. Cần quan sát thêm về nhân phẩm."

Hôm đó, nhà hàng Bình Yên bán được đúng một đĩa cơm chiên, nhưng lại là đĩa cơm chiên "sóng gió" nhất từ trước đến nay.