Sau màn giải vây đầy kịch tính cho đĩa cơm chiên hải sản, không khí tại nhà hàng Bình Yên vẫn chưa thôi ngột ngạt. Bà Tư ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay vân vê tà áo bộ đồ bộ tím, mắt nhìn Linh Đan từ đầu đến chân như đang thẩm định một miếng ngọc quý vừa rơi xuống từ trên trời.
"Con tên Linh Đan đúng không? Nhìn con... sang quá, chắc không phải người ở khu này?" Bà Tư thăm dò.
Linh Đan khẽ siết nhẹ quai túi xách. Cô biết đây là lúc kỹ năng diễn xuất của một "nội gián" phải phát huy tác dụng. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt sau lớp kính bỗng chốc rưng rưng, bờ môi hơi run rẩy.
"Dạ thưa cô... thật ra con vốn là tiểu thư nhà giàu, nhưng ba con mới phá sản vì đầu tư tiền ảo. Nhà cửa bị xiết nợ, con chẳng còn nơi nào để đi. Con đi dọc con hẻm này, thấy tên nhà hàng mình là 'Bình Yên', con hy vọng tìm được một chốn dừng chân để làm lại cuộc đời..."
Vừa dứt lời, Linh Đan lén nhéo vào đùi mình một cái thật đau để nước mắt trào ra. Hiệu quả tức thì. Bà Tư, một người phụ nữ miền Tây vốn có trái tim như bún đổ nước lèo, lập tức mếu máo theo.
"Trời đất ơi! Tội nghiệp con chưa! Đúng là đời không ai biết được chữ ngờ. Thôi đừng khóc, về đây với cô, có rau ăn rau có cháo ăn cháo. Nhà hàng này tuy có hơi... bất ổn, nhưng tình người thì bao la."
"Ê ê bà Tư, đừng có nhận bừa nha!"
Tiếng của Hoàng Dương vang lên từ phía cầu thang. Anh đã kịp thay một chiếc áo bếp sạch hơn (dù vẫn còn nồng nặc mùi thuốc lá và tiêu rừng). Dương khoanh tay trước ngực, đôi mắt lim dim nhìn Linh Đan đầy nghi hoặc.
"Cái cô này, nhìn đôi tay mịn màng thế kia mà đòi đi rửa bát với bưng bê? Cô có biết nhà hàng này bận đến mức nào không? Lúc nãy chỉ là may mắn thôi, chứ bình thường khách vào là cãi nhau như mổ bò, cô chịu nổi không?"
Thằng Tèo lúc này cũng ló đầu ra khỏi quầy thu ngân, điện thoại vẫn đang ở chế độ quay phim: "Đúng đó chị ơi, làm phục vụ ở đây ngoài việc bưng bê còn phải biết... chạy trốn chủ nợ và có tâm lý vững vàng trước những lời phán của Bé Mơ nữa. Chị chịu nhiệt nổi không?"
Linh Đan nhìn Dương, ánh mắt cô trong phút chốc lấy lại vẻ sắc sảo nhưng nhanh chóng thu về vẻ tội nghiệp: "Con... con sẽ học. Con học rất nhanh. Anh bếp trưởng làm ơn cho con một cơ hội. Con không có chỗ ngủ, con có thể ngủ lại quán, làm thêm giờ không tính lương cũng được ạ!"
Nghe đến hai chữ "không lương", mắt bà Tư sáng lên như đèn pha ô tô. Bà quay sang vỗ bốp vào vai Dương một cái khiến anh suýt thì cắn vào lưỡi.
"Mày khó tính vừa thôi Dương! Có người xinh đẹp, tử tế lại chịu làm không lương mà mày còn chê? Tao quyết định rồi, Linh Đan trúng tuyển! Từ ngày mai con chính thức đi làm."
Dương tặc lưỡi, biết không cãi lại được bà chủ. Anh nhìn Linh Đan một lần cuối, lầm bầm: "Rồi để xem tiểu thư nhà giàu chịu được mấy ngày. Bé Mơ! Coi quẻ cho nó đi!"
Bé Mơ chậm rãi bước tới, mang theo bộ bài Tarot đã sờn cũ. Cô trải bài ra chiếc bàn gỗ vẫn còn dính chút dầu mỡ từ đĩa cơm lúc nãy. Linh Đan hơi hồi hộp, cô vốn không tin vào bói toán, nhưng lại sợ những kẻ "hệ tâm linh" này có giác quan thứ sáu phát hiện ra thân phận thật của mình.
Bé Mơ rút ra một lá bài. Hình ảnh một người phụ nữ cầm thanh kiếm sắc nhọn.
"Lá 'Queen of Swords' (Nữ hoàng Kiếm)." Bé Mơ phán, giọng đều đều như tiếng chuông chùa. "Chị này không phải dạng vừa đâu. Chị ấy đến đây mang theo sự thật và sự cắt đứt. Nhà hàng mình sắp có một cuộc thanh trừng lớn. Bà Tư coi chừng, phúc hay họa là do cách mình đối xử với thanh kiếm này."
Không khí bỗng chốc im phăng phắc. Bà Tư rùng mình, Thằng Tèo ngừng quay TikTok, còn Hoàng Dương thì nhướng mày nhìn Linh Đan.
Linh Đan cười gượng: "Dạ... chắc là vì con đang quyết tâm kiếm tiền trả nợ cho ba nên lá bài nó mới hiện ra thanh kiếm mạnh mẽ vậy thôi ạ."
"Thôi thôi, giải tán đi!" Bà Tư xua tay. "Đan này, tối nay con có thể ngủ tạm ở cái phòng kho nhỏ trên sân thượng. Hơi nóng một chút nhưng được cái thoáng. Tèo, dẫn chị lên nhận chỗ."
Đêm đó, trong căn phòng kho nhỏ hẹp trên sân thượng, Linh Đan ngồi dưới ánh đèn leo lét, mở cuốn sổ tay thanh tra ra. Cô không viết về thực đơn hay vệ sinh nữa, mà viết về những con người ở đây.
"Nhà hàng Bình Yên: Một bà chủ mê tín nhưng tốt bụng đến mức khờ khạo. Một nhân viên Gen Z nghiện mạng xã hội. Một cô phục vụ mê tâm linh. Và... một gã bếp trưởng quái đản có đôi bàn tay của một nghệ sĩ nhưng tâm hồn của một kẻ lười biếng. Mục tiêu đóng cửa nhà hàng này có lẽ dễ dàng hơn tôi tưởng, nhưng tại sao đĩa cơm chiên lúc chiều vẫn còn ám ảnh vị giác của mình mãi thế này?"
Cô nhìn xuống sân nhỏ phía dưới, thấy Hoàng Dương đang ngồi một mình trên bậc thềm bếp, tay cầm một điếu thuốc lá, mắt nhìn đăm đăm vào bóng tối của con hẻm. Trông anh lúc này không còn vẻ ngái ngủ hay nhát gan, mà cô tịch đến lạ lùng.
Bất chợt, Dương ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía cửa sổ của Linh Đan. Cô giật mình lùi lại, tim đập nhanh một nhịp.
"Biến lớn thật rồi..." Linh Đan thì thầm, không rõ cô đang nói về nhà hàng hay về chính lòng mình.