MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 4: NGÀY ĐẦU LÀM PHỤ VỤ - KHI THỰC TẾ KHÁC XA TRÊN PHIM

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 4: NGÀY ĐẦU LÀM PHỤ VỤ - KHI THỰC TẾ KHÁC XA TRÊN PHIM

1,436 từ · ~8 phút đọc

Bốn giờ sáng, tiếng chuông điện thoại của Linh Đan reo vang một hồi chuông chói tai. Cô bật dậy trong căn phòng kho trên sân thượng, trán lấm tấm mồ hôi vì cái nóng hầm hập phả ra từ mái tôn. Theo đúng kế hoạch của một thanh tra ẩm thực chuyên nghiệp, cô cần dậy sớm để quan sát quy trình nhập hàng – công đoạn dễ xảy ra sai phạm nhất về vệ sinh an toàn thực phẩm.

Nhưng thực tế đã tát cho Linh Đan một cú đau viếng.

Dưới sân, không có xe tải đông lạnh, không có nhân viên kiểm hàng với bảng kẹp hồ sơ. Chỉ có Hoàng Dương, mặc cái quần đùi hoa và áo ba lỗ rách nách, đang ngồi trên chiếc xe máy cà tàng đời cũ, nổ máy khói bay mù mịt.

"Này tiểu thư phá sản! Có định đi kiếm cơm không hay đợi tôi bưng tận giường?" Dương ngáp một cái dài, tay vỗ vỗ vào yên sau xe máy. "Lên xe. Đi chợ đầu mối. Đi chậm là mấy bà hàng cá lấy hết đồ ngon đấy."

Linh Đan nhìn chiếc xe đầy dầu mỡ, rồi nhìn bộ đồ công sở (cô đã cố tình chọn bộ cũ nhất) của mình, nghiến răng leo lên. Suốt quãng đường, cô phải gồng mình để không chạm vào cái lưng đầy mùi "bếp núc" của Dương. Trong đầu cô bắt đầu nhảy số: “Tiêu chuẩn 1: Phương tiện vận chuyển nguyên liệu. Đánh giá: 0/10. Nguy cơ nhiễm khuẩn chéo từ khói xe và bụi đường.”

Tại chợ đầu mối, Linh Đan được chứng kiến một "Hoàng Dương" hoàn toàn khác. Anh không hề ngủ gật. Ngược lại, đôi mắt anh sắc lẹm, len lỏi qua những sạp hàng rau củ một cách điệu nghệ.

"Bà Tám, cải thảo hôm nay bị dập lá sương, bớt năm giá tui lấy hết!" "Chị Bảy, con cá lóc này hôm qua chị cho nó ăn gì mà bụng sình thế? Đổi con khác, không tui sang sạp bên kia."

Dương giống như một vị vua không ngai trong cái thế giới đầy mùi tanh tao và tiếng chửi thề của chợ búa. Anh có thể phân biệt được đâu là rau trồng hữu cơ "pha trộn" và đâu là cá sông xịn chỉ bằng cách nhìn vào vảy. Linh Đan lẽ đẽo xách xô, xách túi theo sau, mồ hôi chảy ròng ròng xuống kính. Thực tế này khác xa với những bộ phim Hàn Quốc về giới đầu bếp mà cô từng xem. Không có tạp dề trắng tinh, không có ánh đèn neon sang chảnh, chỉ có tiếng mặc cả khàn đặc và đôi giày búp bê của cô đang lún sâu vào vũng nước đục ngầu.

Bảy giờ sáng, họ trở về nhà hàng. Linh Đan tưởng thế là xong, nhưng bà Tư đã chờ sẵn với một đống việc "không tên".

"Đan ơi, con lau sạch mấy cái quạt trần giùm cô nha, bụi đóng thành tảng rồi kìa. Tèo, mày bớt quay TikTok lại, ra khiêng mấy bình nước bình vào kho!"

Linh Đan đứng trên chiếc thang gỗ lung lay, cầm chiếc giẻ lau đen kịt nhìn xuống sàn nhà. Bé Mơ đang ngồi thắp nhang ở góc quán, miệng lẩm bẩm: "Chị Đan ơi, chị cẩn thận, hướng đó đang có sao Thái Bạch, coi chừng té gãy chân là quán mình mất nhân sự đó nha."

"Cảm ơn em, Mơ! Chị sẽ cố không để sao Thái Bạch làm thịt!" Linh Đan nghiến răng đáp.

Đến mười giờ sáng, giờ mở cửa đã đến nhưng bếp trưởng Dương lại... biến mất. Linh Đan đi xuống bếp và phát hiện anh đang nằm gục đầu trên bàn sơ chế, tay vẫn còn cầm con dao thái hành. Tiếng gáy khò khò lại bắt đầu vang lên một cách ổn định.

"Dương! Dậy mau! Khách sắp tới rồi!" Linh Đan đập mạnh xuống bàn.

Dương khẽ hé mắt, nhìn cô bằng ánh mắt lờ đờ: "Năm phút thôi... trong mơ tôi đang thấy một đại dương nước mắm... nó đẹp lắm..."

Linh Đan không chịu nổi nữa. Cô nhớ lại "luật ngầm" mà Tèo đã chỉ. Cô chạy lại quầy, lấy hũ hành phi thơm nức, xịt một chút nước ấm vào rồi đưa sát mũi Dương. Như một liều thuốc kích thích, Dương bật dậy ngay lập tức, tay múa dao thái hành nhanh đến mức chỉ thấy bóng mờ.

"Ai? Ai dám dùng hành phi đánh thức thần linh?" Dương thét lên, nhưng ngay lập tức khựng lại khi thấy Linh Đan đang cầm hũ hành nhìn mình như nhìn một sinh vật lạ.

Lúc này, khách bắt đầu vào. Không phải khách VIP, mà là một nhóm thợ xây vừa tan ca, mồ hôi nhễ nhại và giọng nói sang sảng.

"Bà Tư! Cho năm dĩa cơm sườn, nhiều cơm thêm, ít mỡ hành thôi nha!"

Linh Đan bối rối bưng khay nước ra. Cô cố giữ nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể: "Dạ, quý khách vui lòng đợi trong giây lát ạ."

"Này cô em, phục vụ mới hả? Sao nhìn mặt như đi đòi nợ vậy? Cười lên cái cho món ăn nó ngon xem nào!" Một người thợ trêu chọc.

Tèo từ đâu nhảy ra, điện thoại giơ lên cao: "Dạ đúng rồi anh ơi, chị này là tiểu thư sa cơ lỡ vận đó, ảnh em chụp chị ấy bưng trà đang đạt nghìn tim trên mạng rồi nè!"

Linh Đan chỉ muốn độn thổ ngay lập tức. Cô quay vào bếp, thấy Dương đang tung chảo sườn nướng. Mùi khói thơm nức tỏa ra khiến cái bụng đói meo từ bốn giờ sáng của cô réo lên biểu tình.

"Này!" Dương hất hàm, đưa cho cô đĩa cơm đầu tiên. "Đừng có đứng đó mà mơ mộng làm tiểu thư nữa. Ra ngoài kia bưng cho đúng bàn, đừng có để sao Thái Bạch của con Mơ nó ám rồi đổ hết vào người khách là tôi trừ lương đấy!"

"Tôi không phải tiểu thư!" Linh Đan hầm hừ giật lấy đĩa cơm.

Ngày đầu tiên làm phục vụ trôi qua trong sự hỗn loạn tột độ. Linh Đan bị nhầm đơn hàng ba lần, bị Bé Mơ nhắc nhở vì "đứng chặn đường đi của thần tài", và bị Thằng Tèo lôi vào làm nhân vật phụ trong một clip "Một ngày làm việc của tiểu thư phá sản".

Đến cuối ngày, khi khách đã vãn, Linh Đan ngồi bệt xuống bậc thềm, đôi chân sưng vù. Cô nhìn vào đôi tay mình – đôi tay trước đây chỉ dùng để gõ bàn phím và cầm dĩa bạc trong những nhà hàng năm sao – giờ đây đầy vết xước và mùi dầu mỡ bám chặt vào móng tay.

Hoàng Dương bước ra, thảy cho cô một lon nước ngọt lạnh ngắt.

"Sao? Thấy thực tế nó giống trên phim không?" Anh hỏi, giọng có chút mỉa mai nhưng không còn vẻ gắt gỏng như sáng sớm.

Linh Đan mở lon nước, uống một hơi dài rồi nhìn Dương: "Anh biết tại sao tôi vẫn ở đây không?"

Dương nhún vai: "Vì cô hết tiền chứ gì?"

"Không." Linh Đan nhìn vào gian bếp bừa bộn nhưng vẫn còn phảng phất mùi thơm của món sườn. "Vì tôi muốn xem một người có thể nấu ăn ngon như anh, tại sao lại cam chịu ở trong cái hẻm nhỏ này để ngủ ngày qua đoạn tháng."

Dương khựng lại một chút, nụ cười mỉa mai biến mất. Anh nhìn ra con hẻm tối om, nơi những ánh đèn đường vàng vọt đang hắt xuống vũng nước bẩn.

"Vì ở đây... dù có 'biến' đến mấy, thì ít nhất tôi cũng không phải nấu ăn cho những kẻ chỉ biết ăn bằng mắt."

Dương nói xong liền quay vào, để lại Linh Đan với một dấu hỏi lớn trong đầu. Cô mở sổ tay ra, ghi thêm một dòng: "Ngày đầu tiên: Kiệt sức. Nhưng phát hiện ra bếp trưởng Dương không chỉ mắc chứng ngủ rũ, anh ta còn mắc chứng... tổn thương tâm hồn. Cần điều tra sâu hơn về quá khứ của anh ta trước khi quyết định đóng cửa quán."

Phía sau cô, tiếng Bé Mơ lại vang lên: "Chị Đan ơi, lá bài ngày mai của chị là lá 'The Lovers' (Người tình)... chị chuẩn bị tinh thần nha!"

Linh Đan suýt thì sặc nước ngọt. Người tình? Ở cái nhà hàng bất ổn này á? Cô nhìn Tèo đang múa may, nhìn Dương đang ngủ gục trên bàn ăn, rồi thở dài ngao ngán. Đúng là một ngày dài đằng đẵng.