MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 5: VỊ KHÁCH ĐẶC BIỆT VÀ GÓI MÌ TÔM "QUÝ TỘC"

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 5: VỊ KHÁCH ĐẶC BIỆT VÀ GÓI MÌ TÔM "QUÝ TỘC"

1,338 từ · ~7 phút đọc

Mưa Sài Gòn ập xuống bất ngờ vào giữa trưa, biến con hẻm nhỏ trước nhà hàng Bình Yên thành một dòng sông thu nhỏ. Trong khi bà Tư đang cuống cuồng bê mấy chậu cây phong thủy vào trong tránh ngập, còn Thằng Tèo thì hì hục lấy xô hứng nước dột từ mái tôn, một chiếc xe hơi đen bóng loáng bất ngờ đỗ xịch trước cửa.

Một người đàn ông bước xuống. Ông ta mặc bộ vest may đo chuẩn chỉnh, tóc chải ngược bóng lộn, tay đeo đồng hồ Rolex lấp lánh và chân đi đôi giày da cá sấu đắt tiền. Ông ta bước vào quán với vẻ mặt nghiêm nghị như thể đang chuẩn bị ký kết một hợp đồng triệu đô.

"Dạ, chào đại gia! Đại gia đi mấy người ạ?" Tèo dẹp ngay cái điện thoại đang quay cảnh nước dột, nhảy xổ ra chào đón với nụ cười "chuẩn Gen Z".

Vị khách không thèm nhìn Tèo, ông ta dùng khăn tay lụa lau nhẹ chiếc bàn gỗ vẫn còn hơi ẩm, rồi ngồi xuống như một vị vua. Linh Đan đứng gần đó, tim bỗng đập thình thịch. Cô nhận ra người này. Đó là ông Trần, một tay "trùm" bất động sản nổi tiếng là sành ăn và khó tính nhất thành phố.

"Tôi nghe nói ở đây có đầu bếp thiên tài?" Ông Trần lên tiếng, giọng trầm và đầy uy lực.

"Dạ đúng rồi! Bếp trưởng nhà em là thần nấu nướng đó ạ!" Bà Tư chạy ra nịnh bợ.

Ông Trần gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu: "Tốt. Vậy hãy mang cho tôi một gói mì Hảo Hảo vị tôm chua cay. Nhưng tôi yêu cầu nó phải được chế biến sao cho xứng tầm với vị thế của tôi. Nếu không ngon, tôi sẽ mua lại cái hẻm này và san phẳng cái quán của bà."

Cả nhà hàng rơi vào trạng thái đóng băng. Tèo rơi cả chiếc menu. Bà Tư suýt thì ngất xỉu. Bé Mơ lén rút bài Tarot ra, mặt tái mét thì thầm: "Lá 'The Tower' lại hiện ra rồi, quán mình sắp thành bình địa thiệt rồi bà Tư ơi!"

Linh Đan đứng sững người. Một yêu cầu oái oăm! Nấu mì tôm cho một đại gia? Đây rõ ràng là một cú "test" đẳng cấp hoặc một màn gây hấn chủ đích. Cô vội vã chạy vào bếp.

"Anh Dương! Dậy mau! Có biến cực lớn!"

Hoàng Dương lúc này đang nằm vắt vẻo trên chiếc sofa rách, miệng ngậm một cọng cỏ khô, mắt nhắm nghiền. Nghe tiếng Linh Đan, anh chỉ khẽ nhếch mép: "Mì tôm à? Bảo ông ta sang tiệm tạp hóa đầu hẻm, tôi đang bận đi du lịch trong mơ."

"Anh điên rồi sao? Ông ta là đại gia Trần đó! Ông ta dọa san phẳng cái quán này kìa!" Linh Đan nắm cổ áo anh lôi dậy.

Dương mở một mắt, nhìn vẻ mặt hớt ha hớt hải của Linh Đan rồi lại nhìn ra ngoài sảnh qua khe cửa bếp. Ánh mắt anh đột ngột thay đổi, một tia sáng sắc sảo hiện lên rồi biến mất. Anh ngồi dậy, chậm rãi phủi bụi trên áo bếp.

"Mì Hảo Hảo vị tôm chua cay quý tộc à? Thú vị đấy."

Dương bước tới kệ bếp, cầm gói mì tôm màu đỏ quen thuộc lên. Nhưng thay vì xé ra và đổ nước sôi như cách mọi người vẫn làm, anh bắt đầu một quy trình khiến Linh Đan phải há hốc mồm.

Đầu tiên, anh lấy bộ xương gà cam kết là "gà chạy bộ" mà anh vừa nhập sáng nay, ninh lấy nước dùng trong vắt. Tiếp theo, anh lấy ra một nhúm nhụy hoa nghệ tây (Saffron) quý hiếm – không ai biết anh giấu nó ở đâu trong cái bếp bừa bộn này. Anh bắt đầu làm "xốt tôm chua cay" thủ công từ những con tôm càng xanh còn nhảy tanh tách, giã nhuyễn vỏ tôm để lấy tinh chất, rồi phi thơm với sả, ớt và lá chanh rừng.

Sợi mì tôm được anh chần qua nước sôi đúng 45 giây để giữ độ dai, sau đó lập tức ngâm vào nước đá lạnh.

Linh Đan quan sát từng động tác của anh. Đôi tay của Dương di chuyển như một nhạc trưởng đang điều khiển một bản giao hưởng. Sự lôi thôi biến mất, thay vào đó là một sự tập trung tuyệt đối.

"Mang cái này ra cho ông ta." Dương đẩy một chiếc bát sứ cao cấp (mà bà Tư chỉ dùng để cúng tổ nghề) về phía Linh Đan.

Trong bát, sợi mì tôm vàng óng nằm cuộn tròn giữa làn nước dùng màu hổ phách, phía trên là hai con tôm càng xanh khổng lồ nướng mỡ hành, điểm xuyết bằng vài lá ngò rí và những sợi nhụy hoa nghệ tây vàng rực. Mùi thơm chua cay nồng nàn nhưng thanh tao đến lạ kỳ lan tỏa khắp gian phòng.

Linh Đan bưng bát mì ra sảnh. Cả nhà hàng nín thở. Ông Trần nhìn bát mì, đôi lông mày nhíu lại. Ông cầm đôi đũa bạc riêng của mình, gắp một sợi mì đưa vào miệng.

Cả quán im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng nước mưa rơi ngoài hiên.

Ông Trần nhai chậm rãi, rồi nhắm mắt lại. Một giây, hai giây... mười giây trôi qua. Bất ngờ, ông ta đặt đũa xuống, đôi mắt nhìn thẳng vào Hoàng Dương lúc này đang đứng tựa lưng vào cửa bếp, tay vẫn khoanh trước ngực.

"Sợi mì dai vừa đủ để không làm hỏng vị nước dùng gà. Vị chua không phải từ chanh sấy khô trong gói gia vị, mà là từ khế ngọt và me rừng. Nhưng cái hay nhất..." Ông Trần dừng lại, mỉm cười. "Là cậu đã dùng nhụy hoa nghệ tây để nâng tầm màu sắc của dầu tôm. Cậu là ai?"

"Tôi là đầu bếp ngủ ngày." Dương đáp cụt ngủn.

Ông Trần cười lớn, một nụ cười sảng khoái hiếm thấy: "Khá lắm! Lâu rồi tôi mới được ăn một bát mì Hảo Hảo trị giá triệu đô như thế này. Bà Tư, quán bà có một kho báu đấy."

Ông ta đặt lên bàn một sấp tiền – chắc chắn là nhiều hơn gấp trăm lần giá trị bát mì – rồi đứng dậy bước thẳng ra xe trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Bà Tư mừng đến mức phát khóc, vơ lấy sấp tiền: "Tổ đãi rồi! Dương ơi, mày đúng là thần tài của tao!"

Tèo thì quay cuồng: "Cháy máy rồi mọi người ơi! Video 'Đại gia ăn mì tôm quý tộc' của em đang lên xu hướng rồi! Quán mình sắp nổi tiếng rồi!"

Chỉ có Linh Đan là vẫn đứng lặng lẽ. Cô nhìn Hoàng Dương, người vừa lập công lớn xong đã ngay lập tức ngáp một cái và lững thững đi về phía sofa.

"Này..." Cô gọi nhỏ.

Dương dừng bước, không quay đầu lại: "Gì nữa? Muốn xin chữ ký à?"

"Tại sao anh lại có Saffron? Thứ đó đắt hơn cả cái quán này cộng lại đấy."

Dương khựng lại, rồi thản nhiên đáp: "Quà chia tay của một người cũ. Để trong tủ lâu cũng hỏng, dùng đại cho xong."

Dương đi tiếp, nhưng Linh Đan kịp nhìn thấy một thoáng buồn trên gương mặt anh. Cô mở cuốn sổ tay ra, xóa đi dòng chữ "nhát gan" và thay bằng: "Hoàng Dương: Một thiên tài ẩn dật với quá khứ đầy bí ẩn. Có khả năng biến những thứ bình dân nhất thành nghệ thuật. Ghi chú: Cần tìm hiểu về 'người cũ' của anh ta."

Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong nhà hàng Bình Yên, một luồng sinh khí mới đang bắt đầu nhen nhóm. Linh Đan nhận ra, công việc đóng cửa quán này có lẽ sẽ khó khăn hơn cô tưởng, vì dường như cô đã bắt đầu bị mùi hương của bát mì tôm ấy... bỏ bùa.