MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 6: HOÀNG DƯƠNG TRỔ TÀI VÀ CÁI NGỦ GẬT ĐỊNH MỆNH

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 6: HOÀNG DƯƠNG TRỔ TÀI VÀ CÁI NGỦ GẬT ĐỊNH MỆNH

1,242 từ · ~7 phút đọc

Sau khi tiễn vị đại gia Trần cùng bát mì tôm “triệu đô” ra khỏi cửa, nhà hàng Bình Yên như vừa trải qua một cơn sang chấn tâm lý nhẹ. Bà Tư nhìn xấp tiền trên bàn, vừa cười vừa khóc, lầm bầm khấn vái cảm ơn tổ nghề đã không để cái quán bị san phẳng. Thằng Tèo thì tay bấm điện thoại lia lịa, đăng ngay một cái clip với tiêu đề: "Sốc: Bếp trưởng ngủ gật biến mì gói thành cực phẩm cho tài phiệt!" chỉ trong mười phút đã nhảy lên hàng chục nghìn lượt xem.

Duy chỉ có Linh Đan là vẫn giữ thái độ cảnh giác. Cô đứng tựa lưng vào cột nhà, tay cầm bút gõ nhẹ vào cuốn sổ thanh tra. “May mắn thôi. Chỉ là một bát mì tôm. Tài năng thực thụ không thể đo lường bằng một tình huống ngẫu hứng.”

Nhưng dường như vũ trụ – hoặc ít nhất là Bé Mơ – không muốn để cô yên.

“Chị Đan, đừng có nhìn anh Dương bằng ánh mắt hình viên đạn nữa.” Bé Mơ vừa lắc xí ngầu phong thủy vừa lẩm bẩm. “Hào quang của anh ấy hôm nay đang ở cung ‘Tỏa Sáng’, nhưng lại bị một đám mây đen hình cái gối che khuất. Coi chừng, món tiếp theo mới là món định mệnh.”

Đúng lúc đó, chuông cửa lại rung lên. Kính coong.

Lần này không phải xe hơi sang trọng, mà là một nhóm thực khách mặc đồ thể thao sành điệu, nhìn là biết dân văn phòng cao cấp từ các tòa nhà phía đường Phan Xích Long sang đổi gió. Họ gọi một lúc mười món, từ gỏi ngó sen tôm thịt đến bò kho bánh mì, yêu cầu món nào cũng phải “đúng chuẩn truyền thống nhưng phá cách hiện đại”.

Trong bếp, Hoàng Dương đang ở trạng thái “thức tỉnh” đỉnh cao sau khi hít hà mùi tiền của bà Tư. Anh xắn tay áo bếp, đôi mắt sắc lẹm, đôi tay múa may giữa dàn dao thớt. Linh Đan đứng một bên phụ việc, không khỏi kinh ngạc trước tốc độ của anh. Dương thái thịt bò mỏng như tờ giấy, tẩm ướp gia vị không cần đong đếm nhưng mùi hương thoát ra lại cân bằng đến hoàn hảo.

“Này, đứng ngây ra đó làm gì? Lấy cho tôi hũ rượu mai quế lộ trên kệ cao!” Dương ra lệnh, mắt vẫn không rời chảo lửa đang bùng lên rực rỡ.

Linh Đan hậm hực bắc ghế trèo lên. Trong lúc cô loay hoay, Dương đã hoàn thành xong món gỏi và đang bắt tay vào món bò né. Mùi bơ tỏi quyện với thịt bò thượng hạng tỏa ra thơm nức lòng người. Đám thực khách bên ngoài bắt đầu xì xào tán thưởng khi nhìn qua khe cửa bếp thấy ngọn lửa bùng cháy điêu luyện.

Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc kịch tính nhất – khi món bò đang ở độ chín tái hoàn hảo, cần một cú lật chảo cuối cùng để giữ độ mọng nước – thì thảm họa xảy ra.

Một sự im lặng đột ngột bao trùm gian bếp. Ngọn lửa trên chảo vẫn cháy, nhưng đôi tay cầm cán chảo của Dương bỗng dừng lại. Đầu anh gục xuống ngực, đôi mắt nhắm nghiền, và một tiếng ngáy nhẹ bẫng phát ra: “Khò...”

Chứng ngủ rũ định mệnh đã quay trở lại ngay vào phút 89 của trận đấu.

“Anh Dương! Dương!” Linh Đan suýt té khỏi ghế, cô lao tới lay mạnh vai anh.

Dương vẫn đứng vững như một pho tượng, nhưng tâm hồn anh đã bay về một miền cực lạc nào đó nơi chỉ có mền và gối. Thịt bò bắt đầu cháy xém, mùi khét bốc lên nồng nặc. Thực khách bên ngoài bắt đầu nhăn mũi hỏi nhau: “Cái mùi gì cháy thế?”

“Tiêu rồi! Sao quả tạ chiếu trực diện rồi!” Tèo hét lên qua khe cửa.

Bà Tư từ ngoài chạy vào, tay cầm cái quạt nan quạt lấy quạt để: “Dương ơi là Dương! Thức dậy con ơi! Cháy nhà tới nơi rồi!”

Linh Đan nhìn cái chảo đang bốc khói, nhìn gã bếp trưởng đang ngủ gật giữa trận tiền, cơn giận trong cô bùng lên. Không kịp suy nghĩ, cô cầm lấy chiếc thìa bạc vẫn dùng để thử vị, múc một chút nước đá lạnh ngắt từ xô trà đá cạnh đó, vẩy thẳng vào mặt Dương.

“TỈNH LẠI ĐI ĐỒ ĐẦU BẾP LƯỜI BIẾNG!”

Dương giật nảy mình, đôi mắt trợn ngược. Theo bản năng của một thiên tài vị giác, ngay khi vừa tỉnh, anh cảm nhận được mùi khét. Không cần ai nhắc, Dương thực hiện một cú xoay chảo cực mạnh, hất toàn bộ phần thịt cháy ra ngoài trong chớp mắt, giữ lại những miếng thịt ở giữa vẫn còn mọng nước, rồi nhanh tay đổ một chút rượu mai quế lộ vào để dập tắt mùi khét bằng hương nồng của thảo mộc.

Xèo!!! Một làn khói trắng bốc lên, mang theo hương vị đậm đà và tinh tế đến mức lấp đầy cả gian bếp.

Dương thở hồng hộc, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Anh quay sang nhìn Linh Đan, người vẫn đang cầm chiếc thìa bạc với vẻ mặt không biết là nên giận hay nên cười.

“Cô... cô vừa tạt nước vào mặt tôi?”

“Nếu tôi không tạt, anh đã thiêu rụi cái nhà hàng này cùng với sự nghiệp của anh rồi!” Linh Đan nói, giọng run vì giận.

Dương không cãi lại. Anh nhìn đĩa bò vừa được cứu vãn một cách thần kỳ, rồi lặng lẽ trút ra đĩa, trang trí thêm một nhành ngò rí. Anh đẩy đĩa thức ăn về phía cô, giọng trầm xuống:

“Mang ra đi. Bảo với họ... đây là món bò né hương thảo mộc cháy cạnh đặc biệt.”

Linh Đan bưng đĩa thức ăn ra ngoài. Nhóm thực khách ăn thử, ai nấy đều trầm trồ vì vị đắng nhẹ của cạnh cháy lại quyện hoàn hảo với vị ngọt của rượu, tạo nên một hương vị "phá cách" đúng như họ mong đợi.

Cuối ngày hôm đó, khi quán đã vắng bóng người, Linh Đan ngồi lại một mình dưới ánh đèn hiên vàng vọt. Cô mở sổ tay, tay run run viết thêm một đoạn:

“Hôm nay, tôi thấy một thiên tài suýt bị hủy diệt bởi chính bản thân mình. Anh ta có thể biến thảm họa thành nghệ thuật trong vòng một giây tỉnh táo ngắn ngủi. Nhưng tại sao một người như thế lại mang trong mình sự mệt mỏi cùng cực đến mức có thể ngủ quên ngay giữa đống lửa? Có lẽ, 'Bình Yên' không phải là cái tên của nhà hàng, mà là thứ anh ta đang tuyệt vọng tìm kiếm để trốn tránh một điều gì đó đáng sợ hơn cả sự phá sản.”

Phía sau, bóng của Hoàng Dương đổ dài trên sàn. Anh đứng đó từ lúc nào, nhìn Linh Đan, miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh quay người, lặng lẽ đi về phía sofa rách, lần này anh không ngủ ngay, mà chỉ nằm nhìn trần nhà đầy vết ố.

Trong bóng tối, Bé Mơ đi ngang qua, lật lá bài Tarot cuối cùng trong ngày: Lá "The Hermit" (Ẩn sĩ). Cô thở dài: "Bếp trưởng à, cái bóng của anh lớn quá, chị Đan sắp nhìn thấy rồi đó..."