Sáng thứ Ba, không khí tại nhà hàng Bình Yên đặc quánh mùi trầm hương và tiếng gõ mõ lốc cốc phát ra từ phía sau quầy thu ngân. Bà Tư hôm nay không mặc bộ đồ bộ tím hoa sen thường ngày mà thay bằng một chiếc áo dài gấm vàng rực, tay cầm cành dương liễu nhúng nước lã vẩy vẩy khắp nơi.
"Bà Tư ơi, bà làm gì mà như đang thanh tẩy hiện trường vụ án vậy?" Thằng Tèo vừa bước vào cửa đã bị một tia nước bắn thẳng vào mặt, nó nhăn nhó quẹt mũi.
"Mày im miệng! Sáng sớm Bé Mơ nó gieo quẻ, bảo hôm nay nhà hàng mình bị sao Quả Tạ chiếu ngay đỉnh nóc. Không cúng giải hạn thì có mà dẹp tiệm sớm!" Bà Tư vừa nói vừa vẩy nước lia lịa vào chiếc iPhone đang cầm trên tay của Tèo.
Linh Đan bước xuống từ tầng lửng, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng vì đống báo cáo đêm qua. Cô nhìn khung cảnh hỗn độn: Bé Mơ đang quỳ giữa sảnh, vây quanh bởi bảy bảy bốn chín viên đá phong thủy đủ màu sắc, tay lật bài Tarot liên tục.
"Chị Đan đừng bước qua vạch đá này!" Bé Mơ hét lên, mắt vẫn dán vào lá bài The Tower vừa lật. "Vận khí của chị đang rất 'hắc', nếu chạm vào trận pháp này là sao Quả Tạ nó rơi trúng đầu chị trước đó!"
Linh Đan thở dài, cô bắt đầu cảm thấy sứ mệnh thanh tra của mình không chỉ là về an toàn thực phẩm mà còn là về an toàn... thần kinh. Cô mở cuốn sổ đen, thầm ghi: "Tiêu chuẩn 7: Môi trường làm việc mang tính mê tín dị đoan thái quá. Nguy cơ: Gây hoang mang cho nhân viên và khách hàng."
"Cái ông nội bếp trưởng đâu rồi?" Bà Tư hét lên khi thấy kim đồng hồ đã chỉ 10 giờ sáng mà khói bếp vẫn chưa bay lên.
"Dạ, ảnh đang ngồi thiền... hoặc là ngủ gật trong tư thế thiền ở trên sân thượng ấy ạ." Tèo báo cáo, tay vẫn không quên tranh thủ quay một đoạn clip ngắn với tiêu đề: "Khi sếp bạn là hệ tâm linh và đồng nghiệp là thánh ngủ".
Linh Đan xung phong lên "triệu hồi" Hoàng Dương. Khi cô bước lên sân thượng, cô thấy Dương đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây khế lưa thưa lá. Gió thổi qua làm tóc anh rối tung, trông anh lúc này có vẻ thanh thản lạ kỳ, nếu không tính đến tiếng ngáy nhỏ xíu phát ra từ mũi.
"Anh Dương! Dậy ngay! Sao Quả Tạ tới rồi kìa!" Linh Đan hét vào tai anh.
Dương mở choàng mắt, suýt chút nữa là lộn nhào xuống đất. Anh nhìn Linh Đan, mặt đầy vẻ oán trách: "Cô có thể dùng cách thức tỉnh nào nó... dịu dàng hơn không? Tôi vừa thấy mình đang nấu món súp bào ngư trên một đám mây, cô hét một cái là tôi rớt xuống hố phân luôn rồi."
"Dưới nhà đang loạn lắm rồi, bà Tư đang cúng giải hạn, Bé Mơ thì bảo anh sắp gặp đại nạn. Xuống bếp mau!"
Dương tặc lưỡi, đứng dậy phủi quần. "Cái quán này từ ngày đặt tên 'Bình Yên' là tôi đã biết đời mình hết bình yên rồi."
Vừa bước xuống sảnh, "biến" đầu tiên đã xuất hiện. Một đoàn khách du lịch nước ngoài, khoảng 10 người, bước vào quán với vẻ mặt hào hứng. Họ nhìn thấy bà Tư cầm cành dương liễu và Bé Mơ đang lầm rầm khấn vái thì tưởng đây là một dạng "nhà hàng văn hóa tâm linh" nên vỗ tay rào rào.
"Oh! Amazing! Authentic Vietnamese culture!" (Ồ! Tuyệt quá! Văn hóa Việt Nam thuần túy!) Một ông tây râu bắp reo lên.
Bà Tư thấy khách tây thì cuống cuồng, vốn tiếng Anh của bà chỉ gói gọn trong ba chữ: "Hello, Eat, Pay". Bà quay sang Linh Đan: "Đan ơi, cứu cô! Tiếp khách tây giùm cô!"
Linh Đan thở hắt ra, cô sử dụng vốn tiếng Anh chuẩn Oxford của mình để giải thích rằng đây chỉ là... một buổi dọn dẹp định kỳ. Nhưng đoàn khách không nghe, họ đòi ăn món gì đó thật "bùng nổ".
Dương đứng trong bếp nhìn ra, khẽ nhếch môi. "Muốn bùng nổ à? Được."
Anh bắt đầu làm món cá lóc hỏa tiễn – một món ăn cần kỹ thuật dùng lửa cực cao. Nhưng đúng lúc anh đang đổ rượu vào chảo để tạo ngọn lửa lớn bùng lên làm mãn nhãn khách tây, thì tiếng chuông điện thoại của anh reo vang.
Trên màn hình hiện lên hai chữ: "CHỦ NỢ".
Tiếng chuông như một lời nguyền, ngay lập tức kích hoạt chứng ngủ rũ của Dương. Anh bỗng thấy tay chân bủn rủn, mắt nhắm nghiền ngay khi ngọn lửa vừa bùng lên cao. Cái chảo lửa khổng lồ bắt đầu nghiêng về phía rèm cửa bằng tre.
"CHÁY! CHÁY QUÁN!" Thằng Tèo hét lên.
Đoàn khách tây tưởng đây là một phần của buổi biểu diễn, tiếp tục hò reo: "Wow! Fire show! So cool!" (Chà! Múa lửa! Đỉnh quá!)
Bé Mơ tung nắm đá phong thủy ra sàn: "Sao Quả Tạ giáng thế rồi! Chạy đi mọi người!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Linh Đan lao vào bếp. Cô không tạt nước đá nữa. Cô chộp lấy cái nắp vung lớn, dập mạnh xuống chảo để dập tắt ngọn lửa, đồng thời dùng chân đá mạnh vào bắp chân Dương.
"HOÀNG DƯƠNG! NỢ CỦA ANH ĐẾN ĐÒI KÌA!"
Câu nói "chạm vào huyệt đạo" khiến Dương bật dậy như người chết sống lại. Anh chụp lấy cán chảo, xoay một vòng điệu nghệ để hất bỏ phần dầu thừa, giữ lại con cá vàng ươm thơm nức.
"Nợ? Đâu? Ai đòi?" Anh ngơ ngác nhìn quanh.
Linh Đan thở dốc, mặt bám đầy muội than nhưng đôi mắt sáng quắc: "Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì nấu cho xong đi, không là tôi cho anh biết thế nào là 'đại nạn' thật sự!"
Trận "Quả Tạ" hôm đó kết thúc bằng việc đoàn khách tây trả tiền gấp đôi vì quá ấn tượng với màn "trình diễn mạo hiểm". Bà Tư cười tít mắt, quên luôn cả việc Bé Mơ phán xấu. Chỉ có Dương là ngồi thẫn thờ nhìn cái điện thoại vẫn đang nháy máy cuộc gọi lỡ.
Linh Đan bước lại gần, đặt một ly trà đá lên bàn bếp. "Sao chủ nợ lại biết số anh ở đây?"
Dương im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài: "Bình Yên... thật ra là tên mẹ tôi. Tôi nợ không phải chỉ là tiền, mà là nợ bà ấy một lời hứa. Cái quán này là tất cả những gì tôi còn lại để giữ lấy lời hứa đó."
Linh Đan khựng lại. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Hoàng Dương thật lòng, không ngủ gật, không tấu hài. Cô nhìn vào đôi bàn tay đầy vết bỏng của anh, rồi lặng lẽ mở sổ tay ra. Lần này, cô không ghi tiêu chuẩn nào cả, mà chỉ vẽ một hình tròn nhỏ bao quanh tên nhà hàng.
Bên ngoài, Thằng Tèo lại hét lên: "Mọi người ơi! Clip 'Bếp trưởng đốt quán' của em đạt triệu view rồi! Bình Yên sắp thành ngôi sao rồi!"
Bé Mơ lại rút một lá bài, lần này là lá The Moon (Mặt trăng). "Sắp có người cũ quay về đòi nợ tình rồi... Biến này còn to hơn Quả Tạ nữa!"
Linh Đan nhìn Dương, Dương nhìn cái chảo. Cả hai đều biết, "Bình Yên" chỉ là cái tên trên biển hiệu, còn thực tế, sóng gió mới chỉ bắt đầu.