Cái nắng quái ác của khu Phan Xích Long dường như dịu đi sau trận càn quét của đoàn kiểm tra, nhưng bầu không khí bên trong nhà hàng Bình Yên thì lại đặc quánh sự nghi ngại.
Hoàng Dương không còn lăn ra sofa ngủ ngay sau ca làm như mọi khi. Anh đứng ở góc bếp, tay cầm chiếc khăn lau một chiếc đĩa sứ trắng tinh đến mức có thể soi gương được. Qua kẽ hở của tấm rèm bếp ám khói, đôi mắt sắc lẹm của anh không rời khỏi Linh Đan.
"Tèo, ra đây anh bảo." Dương khẽ gọi, giọng trầm thấp.
Thằng Tèo đang mải mê edit cái clip "Chị đẹp phục vụ mắng xối xả thanh tra dỏm", nghe sếp gọi liền hớt hải chạy lại: "Gì dạ đại ca? Anh định cấp vốn cho em mua cái đèn livestream mới hả?"
"Livestream cái đầu mày. Mấy ngày nay cô Đan có gì lạ không?"
Tèo gãi đầu, vẻ mặt suy tư của một Gen Z chính hiệu: "Lạ hả? Có chứ sếp! Bữa em thấy bả cầm cái điện thoại xịn xò lắm, không giống đồ của người phá sản đâu. Với lại, bả hay lén ra sau hẻm nghe điện thoại, mặt nghiêm trọng như đang bàn chuyện quốc gia đại sự vậy á. À, em còn nghe bả nhắc tới 'Thìa Đen' hay 'Thìa Muối' gì đó."
Dương khựng tay lại. Thìa Đen. Cái tên đó như một tia chớp rạch ngang trí nhớ của anh. Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen – những kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong giới ẩm thực, những kẻ đã từng đánh trượt anh trong cuộc thi tầm cỡ năm xưa chỉ vì anh lỡ ngủ gật mười giây trước khi trình bày món ăn.
"Cô ấy nói về Chiếc Thìa Đen à?" Dương nheo mắt.
"Dạ, hình như vậy. Mà sếp nghi bả là nội gián hả? Nhìn bả cũng giống mấy bà đặc vụ trong phim hành động thiệt, nhất là cái lúc bả quát ông thanh tra kia, ngầu lòi!" Tèo vừa nói vừa múa may quay cuồng.
Dương không nói gì thêm, anh lẳng lặng cởi tạp dề, bước ra khỏi bếp.
Lúc này, Linh Đan đang ở góc khuất gần kho chứa gạo. Cô tin chắc rằng mọi người đang bận rộn dọn dẹp sau ca trưa nên mới dám lôi chiếc điện thoại mã hóa ra.
"Tôi đã nói rồi, nhà hàng này không tệ đến mức phải đóng cửa!" Linh Đan thì thầm vào ống nghe, giọng đầy vẻ kiên định. "Vệ sinh thực phẩm đạt chuẩn, quy trình tuy hơi... kỳ lạ, nhưng chất lượng món ăn của Hoàng Dương là đẳng cấp thế giới. Tôi cần thêm thời gian để đánh giá lại."
Đầu dây bên kia là giọng nam lạnh lùng: "Đan, cô quên nhiệm vụ của mình rồi sao? Hiệp hội cử cô đi để tìm lỗi, không phải để làm luật sư bào chữa cho một tên đầu bếp hết thời mắc bệnh ngủ rũ. Báo cáo số 15 của cô là một đống rác. Nếu trong 48 giờ tới cô không đưa ra được bằng chứng để thu hồi giấy phép của Bình Yên, chúng tôi sẽ cử người khác thay thế cô. Và cô biết quy tắc rồi đấy, kẻ thất bại sẽ không có chỗ đứng trong ngành thanh tra."
"Tôi sẽ..."
Rắc!
Tiếng một cành củi khô gãy nát dưới chân ai đó khiến Linh Đan giật mình quay phắt lại. Hoàng Dương đang đứng đó, tựa lưng vào vách tường cũ kỹ, hai tay khoanh trước ngực, ánh nhìn xoáy sâu vào chiếc điện thoại trên tay cô.
"Thư ký của công ty thực phẩm nào mà lại có phong cách báo cáo gắt gao với 'Hiệp hội' như vậy?" Dương bước tới từng bước một, áp lực tỏa ra khiến Linh Đan bất giác lùi lại cho đến khi lưng chạm vào đống bao gạo.
Linh Đan nhanh chóng giấu điện thoại ra sau lưng, lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo: "Anh Dương, anh có thói quen nghe lén nhân viên từ bao giờ vậy? Tôi chỉ đang nói chuyện với... chủ nợ cũ thôi."
"Chủ nợ cũ dùng mã định danh của Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen sao?" Dương cười khẩy, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một sải tay. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: "Cô là Thanh tra ẩm thực bí mật, đúng không?"
Không gian rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Tiếng quạt trần quay cọc cạch trên đầu như càng làm tăng thêm sự căng thẳng.
Linh Đan biết mình không thể chối cãi được nữa. Cô hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người dậy, ánh mắt không hề né tránh: "Phải. Tôi là thanh tra của Chiếc Thìa Đen. Và nhà hàng của anh đang đứng đầu danh sách đen cần loại bỏ."
Dương khựng lại, đôi mắt anh thoáng qua một tia thất vọng xen lẫn chua chát. "Hóa ra, những gì cô làm... bảo vệ tôi trước Khánh Vy, giải vây trước đoàn kiểm tra... đều là để giữ lấy cái nhà hàng này để tự tay cô phá hủy nó?"
"Tôi làm vậy vì tôi công bằng!" Linh Đan gắt lên. "Tôi không muốn thấy anh bị hủy hoại bởi những trò bẩn thỉu. Nếu nhà hàng này phải đóng cửa, nó phải được đóng cửa bởi một bản báo cáo minh bạch về chuyên môn, chứ không phải vì sự trả thù cá nhân của ai đó!"
Dương im lặng hồi lâu. Anh đột nhiên lùi lại, quay lưng về phía cô. "Vậy thì làm đi. Viết đi. Tìm cái gì đó để đóng cửa cái nơi rách nát này đi. Để tôi còn được ngủ mà không phải lo ngày mai có ai đến đòi nợ hay đòi quán."
Giọng anh không giận dữ, nhưng nó chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm khiến tim Linh Đan thắt lại. Cô nhìn bóng lưng cô độc của anh, bàn tay cầm điện thoại run lên.
Đúng lúc đó, bà Tư hớt hải chạy ra, tay cầm một cái bì thư màu vàng: "Dương ơi! Con ơi! Có khách VIP! Có một ông lão mặc đồ vest chỉnh tề lắm, đi xe hơi xịn, bảo là sư phụ cũ của con đến tìm kìa!"
Dương và Đan cùng lúc nhìn ra phía sảnh. Một ông cụ tóc bạc trắng, khí chất tinh anh nhưng đôi mắt u buồn đang đứng giữa căn phòng lụp xụp.
Bé Mơ đứng cạnh ông cụ, tay run rẩy lật lá bài Tarot. Lá bài rơi xuống đất: The Hermit (Nhà ẩn dật).
"Thầy..." Dương thốt lên, giọng lạc đi.
Người đàn ông đó chính là Bếp trưởng Minh – người từng là huyền thoại của giới ẩm thực Việt Nam, người đã biến mất bí ẩn mười năm trước ngay sau khi Hoàng Dương bắt đầu mắc chứng ngủ rũ. Sự xuất hiện của ông không chỉ mang theo quá khứ, mà còn mang theo một bí mật có thể đảo lộn tất cả những gì Linh Đan đang cố gắng thực thi.
Linh Đan nhìn ông cụ, rồi nhìn Dương. Cô nhận ra, cuộc thanh tra này không còn đơn thuần là công việc nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến giành lại linh hồn của một thiên tài.