Cái nắng oi ả của Sài Gòn dường như không nóng bằng bầu không khí hừng hực quyết tâm bên trong nhà hàng Bình Yên sáng nay. Sau khi "nữ thần thanh tra" Linh Đan dẹp loạn đoàn kiểm tra liên ngành, bà Tư phấn khởi đến mức rinh ngay một chậu cây kim tiền to đùng đặt trước cửa, kèm theo một quyết định mang tính "đột phá chiến lược".
"Tụi con nghe cô nói nè, nhà mình vừa qua vận đen, giờ phải đón vận đỏ!" Bà Tư vỗ tay bôm bốp, mắt sáng rực. "Cô mới đi coi thầy về, thầy phán nhà mình có căn tu ẩm thực nhưng phải chiều lòng tinh tú. Kể từ hôm nay, chúng ta sẽ triển khai: Tuần lễ thực đơn cung hoàng đạo!"
Hoàng Dương đang đứng tựa vào kệ bếp, tay cầm củ hành tây định thái nhưng mắt đã bắt đầu díp lại, nghe xong câu đó thì giật mình tỉnh cả ngủ. "Cô Tư, cô bớt mê tín lại giùm con. Bếp chứ có phải đài chiêm tinh đâu?"
"Kệ anh! Trend này đang hot xình xịch trên 'Tóp Tóp' nè sếp!" Thằng Tèo nhanh nhảu đế vào, tay đã lăm lăm chiếc điện thoại để quay clip mới. "Em đặt tiêu đề rồi: Thử thách 7 ngày ăn theo nhân phẩm cùng Bếp trưởng ngủ gật. Đảm bảo lên xu hướng!"
Linh Đan đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sổ tay (giờ đã biến thành sổ order tạm thời), khẽ thở dài: "Bà Tư, việc này sẽ làm loạn quy trình vận hành bếp. Chúng ta không thể biết trước khách thuộc cung nào để chuẩn bị nguyên liệu."
"Lo gì con! Có Bé Mơ đây!" Bà Tư hất hàm về phía quầy thu ngân.
Bé Mơ lúc này trông không khác gì một "pháp sư" thực thụ. Cô nàng đeo cả chục chiếc vòng đá phong thủy kêu lanh lảnh, tay cầm bộ bài Tarot, mặt nghiêm trọng: "Con đã setup xong trạm năng lượng ở cửa. Khách vừa bước vào, con sẽ check bản đồ sao ngay. Cung lửa ăn đồ cay, cung nước ăn hải sản, cung đất ăn rau củ, cung khí ăn... món gì nhẹ nhẹ bay bổng."
Thế là, một ngày làm việc "bất ổn" bắt đầu.
Vị khách đầu tiên là một anh chàng cao to, mặt mũi bặm trợn, trông có vẻ đang rất đói. Vừa bước qua cửa, Bé Mơ đã chặn đường, xòe bộ bài ra: "Dừng lại! Anh thuộc cung gì?"
Anh chàng ngơ ngác: "Hả? Cung... cung quăng? Tôi đi ăn cơm tấm mà?"
"Nhìn lông mày rậm, khí thế hừng hực, chắc chắn là Kim Ngưu!" Bé Mơ phán như đinh đóng cột rồi quay vào hét lớn: "Một phần 'Bò né hỏa hồng' cho Kim Ngưu bàn số 3!"
Trong bếp, Hoàng Dương bắt đầu rơi vào trạng thái "vừa nấu vừa bay". Anh xào nấu trong cơn mộng du, nhưng vị giác thiên tài vẫn điều khiển đôi tay cực kỳ chính xác. Tuy nhiên, rắc rối nảy sinh khi khách kéo đến nườm nượp và ai cũng tò mò về cái thực đơn tâm linh này.
"Cho một phần 'Cua lột sốt trứng muối' cho Cự Giải!" "Một phần 'Gỏi ngó sen cay xé lưỡi' cho Bọ Cạp!"
Bi kịch thực sự ập đến khi một nhóm khách năm người thuộc cung Kim Ngưu bước vào. Theo lý thuyết của Bé Mơ, Kim Ngưu là cung đất, thích sự ổn định và... ăn rất nhiều. Nhưng vì bà Tư muốn tiết kiệm chi phí để bù vào khoản nợ hôm trước, bà đã chỉ đạo Dương làm các phần ăn theo phong cách "fine-dining" – tức là đĩa to nhưng thức ăn chỉ có một nhúm ở giữa để cho nó... nghệ thuật.
Anh chàng Kim Ngưu bàn số 3 nhìn đĩa thịt bò nhỏ xíu trang trí bằng ba cọng măng tây và một vệt nước xốt hình cung quăng, mặt đỏ gay.
"Nè! Các người đùa tôi hả?" Anh ta đập bàn cái rầm, làm Linh Đan đang bưng khay nước suýt té ngã. "Tôi bỏ 150 ngàn ra để ăn cái đĩa mồi cho chim này hả? Kim Ngưu là trâu, mà trâu thì phải ăn cả cánh đồng, các người đưa tôi có ba cọng cỏ là sao?"
Linh Đan vội vàng chạy lại: "Dạ thưa anh, đây là món ăn được thiết kế để cân bằng năng lượng thổ trong người anh..."
"Cân bằng cái con khỉ! Tôi cần cân bằng cái bao tử!" Anh ta gào lên. "Gọi thằng bếp trưởng ra đây!"
Đúng lúc này, Hoàng Dương từ trong bếp bước ra, tay vẫn cầm cái chảo, mắt nhắm tịt nhưng chân vẫn bước đi đều đặn. Anh đang ở trạng thái ngủ sâu nhất trong ngày.
"Nè! Thằng kia! Ngủ gật mà cũng đòi nấu ăn hả?" Anh chàng khách nắm lấy vai Dương lắc mạnh.
Cú lắc mạnh khiến Dương bừng tỉnh theo bản năng phòng vệ. Theo "Luật Ngủ" của nhà hàng, Dương vung cái chảo lên theo hình vòng cung, suýt chút nữa là "táng" thẳng vào mặt vị khách. Linh Đan nhanh như cắt lao vào giữa, dùng tay không đỡ lấy cán chảo, đẩy Dương lùi lại.
"Anh bình tĩnh!" Linh Đan quát khẽ vào mặt Dương, rồi quay sang vị khách với nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh thấu xương. "Thưa anh, chúng tôi vô cùng xin lỗi về sự cố kích thước phần ăn. Để đền bù cho cung Kim Ngưu đáng kính, chúng tôi sẽ tặng anh một phần 'Cơm chiên tràn bờ đê' miễn phí, đảm bảo anh ăn xong là không đứng dậy nổi."
Cô liếc nhìn Dương, ánh mắt ra lệnh: "Vào làm cơm chiên. Ngay. Lập. Tức. Dùng hết số gạo còn lại trong kho!"
Dương gãi đầu, lầm bầm: "Cơm chiên tràn bờ đê... món đó trong thực đơn cung hoàng đạo là thuộc cung nào?"
"Cung... Cung Hết Tiền! Làm mau đi!" Tèo hét lên từ phía sau.
Cái kết đắng cho ngày hôm đó là nhà hàng Bình Yên bị lỗ nặng vì phải tặng thêm cơm chiên cho gần chục vị khách Kim Ngưu đang nổi giận. Bà Tư ngồi nhìn hũ tiền lẻ hụt đi một nửa, mặt thê lương như vừa mất sổ gạo. Bé Mơ thì lủi thủi đi cất bộ bài, miệng lẩm bẩm: "Kỳ quá, sao trong quẻ không nói hôm nay Kim Ngưu đi ăn tập thể ta?"
Tối muộn, khi chỉ còn Linh Đan và Dương ngồi lại dọn dẹp, không khí im lặng đến lạ kỳ.
"Hôm nay cô cứu tôi lần nữa." Dương nói, tay lau chiếc chảo gang. "Nhưng cô đỡ cái chảo đó... tay có sao không?"
Linh Đan nhìn vết đỏ trên lòng bàn tay mình, khẽ giấu ra sau lưng: "Không sao. Chỉ là... tôi bắt đầu thấy cái thực đơn tâm linh này có vấn đề rồi. Anh cũng vậy đúng không?"
Dương nhìn cô, ánh mắt anh không còn lờ đờ nữa. "Linh Đan, cô rất hiểu về tâm lý khách hàng và quy trình xử lý khủng hoảng. Một phục vụ bình thường không ai làm được như cô."
Anh bước lại gần, thu hẹp khoảng cách khiến Linh Đan cảm thấy hơi thở mình hơi loạn nhịp.
"Rốt cuộc cô là ai? Và tại sao cô lại bảo vệ cái nhà hàng nát này đến mức quên cả bản thân mình như vậy?"
Linh Đan cứng người. Đây không phải là câu hỏi bâng quơ, đây là một sự nghi ngờ trực diện. Cuốn sổ đen trong túi áo cô bỗng nhiên trở nên nặng trĩu.