Sáng hôm sau, dư chấn từ cuộc viếng thăm của Khánh Vy vẫn còn âm ỉ. Hoàng Dương lầm lì trong bếp, chặt hành mà tiếng dao gõ xuống thớt nghe chát chúa như đang chém kẻ thù. Nhưng "biến" thực sự ập đến vào đúng 10 giờ sáng, khi Thằng Tèo hớt hải chạy vào, điện thoại trên tay rung bần bật.
"Chết rồi sếp ơi! Chị đại váy đỏ hôm qua chơi sát ván rồi! Báo điện tử vừa đăng bài: 'Góc khuất nhà hàng Bình Yên: Vệ sinh thực phẩm báo động và bếp trưởng ngủ gật trên đồ ăn'. Có cả ảnh chụp lén anh Dương đang gục đầu bên khay cá luôn!"
Bà Tư nghe xong suýt chút nữa là đánh rơi hũ dưa món. Bé Mơ lật ngay một lá bài, mặt cắt không còn giọt máu: "Lá The Devil (Ác quỷ). Có kẻ muốn tuyệt đường sống của mình rồi!"
Chưa đầy 15 phút sau, một đoàn kiểm tra liên ngành xuất hiện trước cửa. Dẫn đầu là một người đàn ông bụng phệ, đeo kính trắng, vẻ mặt quan liêu đến khó chịu. "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo khẩn cấp về việc cơ sở này không đảm bảo điều kiện an toàn vệ sinh thực phẩm. Đề nghị chủ cơ sở cho tạm dừng hoạt động để kiểm tra."
Linh Đan đứng sau quầy, nheo mắt nhìn. Cô nhận ra người này – ông Nghị, một tay thanh tra cấp dưới nổi tiếng là "ăn tạp" và thường xuyên nhận "phong bì" từ những chuỗi nhà hàng lớn. Nhìn cách ông ta xông xông vào bếp, cô biết chắc chắn đây là kịch bản của Khánh Vy nhằm dìm chết Dương trước khi anh kịp ngóc đầu dậy.
Dương đứng sững trong bếp, tay vẫn cầm con dao. Chứng ngủ rũ lại muốn ập đến vì quá áp lực, nhưng Linh Đan đã nhanh hơn. Cô bước ra, chắn ngay trước mặt đoàn kiểm tra, thần thái bỗng chốc thay đổi hoàn toàn: không còn là cô phục vụ lóng ngóng, mà là một người phụ nữ toát ra quyền uy lạnh lùng.
"Thưa ông, theo nghị định 115 về xử phạt vi phạm hành chính trong an toàn thực phẩm, việc đình chỉ chỉ được thực hiện khi có bằng chứng trực tiếp về nguy cơ gây ngộ độc cấp tính hoặc vi phạm có hệ thống đã qua nhắc nhở. Đoàn kiểm tra của ông đã có quyết định bằng văn bản và thẻ ngành chưa?"
Ông Nghị khựng lại, nhìn Linh Đan đầy kinh ngạc: "Cô... cô là ai mà dám dạy đời tôi?"
"Tôi là nhân viên quản lý chất lượng mới của quán." Linh Đan rút trong túi ra một tập hồ sơ mà cô đã chuẩn bị sẵn từ đêm qua (vốn là báo cáo thanh tra bí mật cô định gửi đi, nhưng giờ đã được chỉnh sửa lại). "Đây là nhật ký kiểm soát nhiệt độ tủ đông 4 tiếng một lần, danh sách nguồn gốc nguyên liệu từ chợ đầu mối có hóa đơn đỏ, và đây là chứng chỉ tập huấn vệ sinh của bếp trưởng."
Dương nhìn Linh Đan trân trối. Anh không ngờ cô lại chuẩn bị kỹ đến thế, dù thực tế là anh... chả bao giờ làm mấy cái đó.
Linh Đan không dừng lại, cô tiến sát ông Nghị, hạ thấp giọng nhưng đầy sức nặng: "Và tôi cũng biết, theo quy trình của Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen, các cuộc kiểm tra đột xuất dựa trên tin đồn mạng xã hội mà không qua thẩm định sơ bộ là sai quy tắc. Nếu ông muốn làm đúng luật, hãy bắt đầu từ việc kiểm tra mẫu thực phẩm lưu 24 giờ. Còn nếu ông muốn làm theo đơn đặt hàng của 'ai đó', tôi e là cấp trên của ông sẽ nhận được một bản tường trình không mấy hay ho về quy trình làm việc của ông hôm nay."
Mồ hôi hột bắt đầu lăn trên trán ông Nghị. Ánh mắt của Linh Đan quá sắc sảo, cách cô dùng thuật ngữ chuyên môn không khác gì một thanh tra kỳ cựu. Ông ta lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ làm theo trách nhiệm..."
"Vậy thì mời ông làm cho đúng trách nhiệm." Linh Đan chỉ tay vào bếp. "Bếp trưởng của chúng tôi đang chuẩn bị món kiểm mẫu. Mời ông vào xem, nhưng nhớ đeo bao tay và mũ trùm đầu, nếu không tôi sẽ ghi lại việc ông vi phạm quy tắc vệ sinh ngay trong lúc kiểm tra."
Trong bếp, Dương như được tiếp thêm sức mạnh. Anh hiểu ý Linh Đan, nhanh nhẹn thao tác sạch sẽ đến mức hoàn hảo, trình diễn kỹ thuật xử lý thực phẩm mà ngay cả những đầu bếp khách sạn 5 sao cũng phải ngả mũ.
Sau một giờ đồng hồ "vạch lá tìm sâu" không thành công, đoàn kiểm tra phải rút lui trong hậm hực. Ông Nghị trước khi đi còn liếc nhìn Linh Đan đầy e dè: "Cô... cô giỏi lắm."
Cả nhà hàng Bình Yên vỡ òa trong sung sướng. Bà Tư ôm chầm lấy Linh Đan: "Con ơi, con là quý nhân của tiệm này rồi!" Thằng Tèo thì mắt sáng rực: "Chị Đan ơi, chị ngầu xỉu! Chị vừa nãy như là nữ chính phim luật sư ấy!"
Chỉ có Dương là vẫn đứng tựa cửa bếp, nhìn Linh Đan với ánh mắt đầy nghi hoặc. Đợi khi mọi người đã tản ra, anh mới bước lại gần cô.
"Cô không phải là một phục vụ phá sản bình thường." Dương nói khẽ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hành phi vương trên áo anh. "Kỹ năng đó, kiến thức đó... cô là ai?"
Linh Đan hơi bối rối, cô tránh ánh mắt của anh: "Tôi... tôi từng làm thư ký cho một công ty thực phẩm lớn thôi. Nghe nhiều nên biết."
"Thư ký mà dám đe dọa cả thanh tra liên ngành?" Dương nhướng mày, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi anh. "Dù sao thì... cảm ơn cô. Lần thứ hai cô cứu cái quán này rồi."
Linh Đan định nói gì đó, nhưng điện thoại trong túi cô rung lên. Một tin nhắn từ Hiệp Hội: "Báo cáo số 15 của cô chậm 24 giờ. Tại sao chưa có đề xuất đóng cửa nhà hàng Bình Yên? Hãy giải trình ngay."
Cô nhìn Dương, nhìn vẻ nhẹ nhõm trên gương mặt anh, rồi lại nhìn vào chiếc điện thoại. Cô nhận ra, mình không chỉ đang cứu nhà hàng, mà còn đang tự đẩy mình vào một cái bẫy còn nguy hiểm hơn: Bẫy tình cảm của một nội gián.