Tiếng gót giày cao gót nện xuống nền gạch nghe khô khốc, mỗi nhịp gõ như một mũi tên đâm thẳng vào sự yên tĩnh vừa mới được vớt vát lại của nhà hàng Bình Yên. Người phụ nữ đứng đó, toàn thân toát ra mùi tiền và sự sang chảnh lạc quẻ hoàn toàn với những chiếc bàn gỗ khập khiễng.
"Ồ, Bình Yên? Cái tên nghe vẫn mỉa mai như chính chủ nhân của nó vậy."
Người phụ nữ tháo chiếc kính râm to bản, để lộ đôi mắt sắc sảo được trang điểm cầu kỳ. Bà Tư đứng hình, Thằng Tèo quên luôn cả việc bấm nút kết thúc livestream, còn Bé Mơ thì lí nhí: "Chị này mang theo quẻ Thất Thoát, khí trường mạnh quá, đá thạch anh của con nứt luôn rồi!"
Hoàng Dương, người vốn vừa mới chìm vào giấc ngủ ngắn trên sofa, bỗng bật dậy như bị điện giật. Gương mặt anh không còn vẻ lờ đờ thường thấy mà trở nên trắng bệch, rồi nhanh chóng chuyển sang một sự khó chịu rõ rệt.
"Khánh Vy? Cô đến đây làm gì?"
Khánh Vy – cái tên này Linh Đan đã nghe loáng thoáng trong những câu chuyện vỉa hè của bà Tám tiệm vàng. Hóa ra đây chính là "nàng thơ" một thời của Dương, người đã cùng anh du học tại Pháp nhưng sau đó chọn con đường trở thành giám đốc sáng tạo cho một chuỗi khách sạn 5 sao danh tiếng, bỏ lại Dương với đống nợ và một giấc mơ ẩm thực bình dân vụn vỡ.
"Tôi đến để xem thử thiên tài vị giác của Đông Nam Á giờ đang 'vẫy vùng' thế nào trong cái xó xỉnh này." Khánh Vy lướt ngón tay sơn đỏ chót lên mặt bàn, rồi nhăn mặt rút khăn giấy lau đi vết bụi tưởng tượng. "Nghe nói anh vừa nổi tiếng trên TikTok nhờ màn rượt đuổi đòi nợ và nấu mì tôm cho đại gia? Rẻ tiền quá, Dương ạ."
Linh Đan đứng bên cạnh, cảm thấy một luồng điện xẹt qua giữa hai người phụ nữ. Cô không hiểu sao mình lại thấy khó chịu khi thấy Khánh Vy nhìn Dương với ánh mắt vừa khinh miệt vừa có chút gì đó chiếm hữu.
"Khách hàng là thượng đế, nhưng khách không mời mà đến thì chúng tôi không có bàn." Linh Đan bước lên phía trước, tay cầm thực đơn chắn ngang tầm mắt của Khánh Vy. "Chào chị, nếu chị muốn ăn, vui lòng đợi xếp hàng. Còn nếu chị đến để khảo sát khảo cổ thì mời chị đi chỗ khác."
Khánh Vy nhướng mày, nhìn Linh Đan từ đầu đến chân bằng nửa con mắt. "Cô phục vụ này... có vẻ sắc sảo nhỉ? Nhưng gu thẩm mỹ hơi kém." Cô ta quay lại nhìn Dương, mỉm cười đầy ác ý: "Dương này, tôi sắp khai trương một nhà hàng Fusion cao cấp trên đường Lê Thánh Tôn. Tôi thiếu một bếp trưởng có thể 'làm trò' để thu hút truyền thông. Nếu anh đồng ý đóng cửa cái tiệm rách này, tôi sẽ trả hết nợ cho anh, và cho anh một vị trí xứng đáng."
Cả quán im bặt. Bà Tư nhìn Dương với đôi mắt van nài xen lẫn lo sợ. Thằng Tèo thì nín thở, nó biết chỉ cần Dương gật đầu, cái "động" Bình Yên này sẽ tan đàn xẻ nghé ngay lập tức.
Dương im lặng. Anh nhìn Khánh Vy, rồi nhìn sang Linh Đan – người đang siết chặt mép thực đơn đến trắng bệch cả đầu ngón tay. Anh bước lại gần Khánh Vy, mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nặc khiến anh muốn hắt hơi.
"Tôi nhớ là mình đã nói rõ từ hai năm trước rồi." Dương giọng khàn đặc. "Đồ ăn của tôi không phải để làm trò, và giấc mơ của tôi không nằm trong cái lồng kính của cô."
"Anh vẫn bướng bỉnh như vậy." Khánh Vy cười lạnh. "Được thôi, để xem cái lòng tự trọng của anh đáng giá bao nhiêu. Tôi sẽ ngồi đây, gọi món. Nếu món ăn của anh không thuyết phục được tôi, tôi sẽ viết một bài đánh giá gửi cho Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen – nơi bạn cũ của tôi đang nắm quyền. Anh biết hậu quả rồi đấy."
Linh Đan giật mình. Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen? Khánh Vy có quan hệ với cấp trên của cô?
"Cho tôi món: 'Hương vị của sự phản bội'." Khánh Vy ngồi xuống chiếc bàn trung tâm, bắt chéo chân đầy quyền lực. "Làm đi, Bếp trưởng. Đừng để tôi phải đợi lâu đến mức anh lại lăn ra ngủ gật."
Dương quay lưng bước vào bếp, bóng lưng anh run nhẹ. Linh Đan lo lắng chạy theo. Trong bếp, Dương đứng thẫn thờ trước dàn dao thớt. Chứng ngủ rũ lại trỗi dậy, nhưng lần này không phải vì mệt mỏi, mà là vì áp lực tâm lý quá lớn. Mắt anh bắt đầu díp lại ngay khi tay vừa chạm vào cán dao.
"Dương! Tỉnh lại!" Linh Đan nắm chặt lấy tay anh. "Anh định để cô ta thắng sao? Anh định để cô ta sỉ nhục cái nhà hàng mà anh đã đánh đổi cả cuộc đời để giữ lại à?"
Dương lầm bầm trong cơn mê màng: "Cô ta nói đúng... tôi là kẻ thất bại... vị giác của tôi đang chết dần..."
"Không! Vị giác của anh không chết, chỉ có lòng tin của anh đang ngủ quên thôi!" Linh Đan nhìn quanh, rồi cô quyết định làm một điều điên rồ. Cô cầm lấy hũ ớt hiểm đỏ rực trên kệ, đưa ngay sát mũi Dương. "Ngửi đi! Đây mới là hương vị cuộc sống của anh nè!"
Mùi cay nồng xộc thẳng vào não bộ làm Dương hắt hơi liên tục, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng đã lấy lại được tiêu cự. Anh nhìn Linh Đan, thấy sự kiên định trong mắt cô, bỗng nhiên một luồng cảm hứng kỳ lạ ập đến.
"Hương vị của sự phản bội à? Được."
Dương bắt đầu múa dao. Lần này không phải là những món Pháp cầu kỳ, anh chọn nguyên liệu dân dã nhất: Khổ qua, cá thác lác và một chút mật ong rừng.
Tiếng dao băm trên thớt nhịp nhàng như một bản nhạc hành quân. Tiếng nước sôi sùng sục, tiếng mỡ reo trên chảo. Linh Đan đứng cạnh phụ giúp, cô kinh ngạc thấy Dương không hề ngủ gật một giây nào. Anh đang chiến đấu.
Ba mươi phút sau, một đĩa thức ăn được mang ra. Đó là món: Khổ qua nhồi chả cá hầm mật ong, trang trí bằng những sợi ớt đỏ rực như máu.
Khánh Vy cầm thìa, nếm thử một miếng. Ngay lập tức, gương mặt cô ta biến đổi. Đầu tiên là vị đắng ngắt của khổ qua rừng khiến cô ta nhăn mặt, nhưng ngay sau đó là vị ngọt thanh của mật ong và sự dai giòn, đậm đà của cá thác lác. Cuối cùng, một vị cay xé lưỡi hậu vị làm nước mắt cô ta trào ra.
"Đắng ở đầu lưỡi, ngọt ở cuống họng, và cay đắng ở lúc kết thúc." Dương đứng khoanh tay, nhìn thẳng vào mắt người yêu cũ. "Đó là hương vị của sự phản bội mà cô muốn. Nó không sang chảnh, nó đau lòng."
Khánh Vy buông thìa, đôi môi run rẩy. Cô ta không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ đứng dậy, đeo kính râm che đi đôi mắt đã đỏ hoe, rồi bước nhanh ra khỏi quán.
Bà Tư thở phào nhẹ nhõm, Thằng Tèo nhảy cẫng lên ăn mừng. Chỉ có Linh Đan là thấy lòng mình nặng trĩu. Cô nhìn Dương, thấy anh đổ gục xuống chiếc sofa ngay sau khi Khánh Vy rời đi, lần này anh ngủ thật, một giấc ngủ sâu và mệt mỏi.
Linh Đan bước lại gần, đắp cho anh một chiếc khăn sạch. Cô rút cuốn sổ đen ra, nhưng lần này cô không ghi chép gì. Cô chỉ nhìn ra cửa, nơi bóng dáng Khánh Vy đã biến mất, và tự hỏi: "Nếu mình nộp báo cáo, mình có khác gì cô ta không?"