MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 11: KHỦNG HOẢNG TRẢ NỢ BẰNG "HIỆN VẬT"

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 11: KHỦNG HOẢNG TRẢ NỢ BẰNG "HIỆN VẬT"

1,403 từ · ~8 phút đọc

Sau trận ốm "thừa sống thiếu chết", Linh Đan trở lại làm việc với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô không còn nhìn cái bếp bừa bộn của Hoàng Dương như một ổ vi khuẩn, mà bắt đầu nhìn nó như một xưởng chế tác kỳ lạ. Tuy nhiên, sự lãng mạn chớm nở ở chương trước nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tế phũ phàng của nhà hàng Bình Yên: Tài chính đang chạm đáy.

Sáng thứ Hai, bà Tư ngồi bần thần trước quầy thu ngân, tay cầm xấp hóa đơn tiền điện, tiền nước và tiền nhập nguyên liệu. Gương mặt đôn hậu của bà méo xệch.

"Dương ơi, con tính sao thì tính, chứ tiền trong tủ giờ chỉ còn đủ mua... nửa bao gạo với mấy bó hành thôi con ơi!" Bà Tư than thở, tay quẹt nước mắt. "Hay là để cô sang tiệm bà Tám cầm nốt cái vòng xì-men này?"

Dương đang đứng tựa lưng vào cửa bếp, mắt nhắm mắt mở, lầm bầm: "Cô cứ bình tĩnh, con đang tính..."

"Tính gì mà tính? Anh tính ngủ tiếp chứ gì?" Linh Đan vừa lau bàn vừa nói vọng vào. "Muốn có tiền thì phải có khách, mà muốn có khách thì cái thực đơn 'tùy tâm' của anh phải dẹp đi."

Đúng lúc đó, cửa quán đẩy mạnh. Một nhóm thanh niên khoảng năm người, tóc tai nhuộm đủ màu, ăn mặc theo phong cách "hip-hop đường phố" bước vào. Họ gọi món rôm rả, từ sườn kinh đô, lẩu cá đuối đến cả tôm tẩm bột chiên xù. Thằng Tèo vừa ghi order vừa cười hớn hở, tưởng đâu vớ được mánh lớn để quay clip review "Bữa ăn vương giả của dân chơi".

Một tiếng sau, khi mười mấy đĩa thức ăn chỉ còn trơ lại xương và nước xốt, gã cầm đầu – một thanh niên đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái (mà Bé Mơ thầm phán là vàng giả) – vẫy tay gọi tính tiền.

"Dạ, tổng cộng của các anh là hai triệu tám trăm nghìn đồng ạ!" Tèo chìa hóa đơn ra, cười cầu tài.

Gã thanh niên nhìn hóa đơn, rồi nhìn đồng bọn, bỗng dưng cười hô hố. Hắn thọc tay vào túi quần, lôi ra một... con gà chọi đỏ gắt và một chiếc loa kéo cũ mèm.

"Em trai này, anh nói thật, hôm nay tụi anh đi vội quá quên mang ví. Hay là vầy đi, con gà chọi này là 'chiến thần' quận 4, giá thị trường không dưới năm củ. Anh gán nợ cho quán luôn. Còn cái loa kéo này, hàng nội địa xịn, tặng thêm cho tụi em livestream cho máu!"

Cả quán lặng ngắt. Bà Tư xém chút nữa là ngã ngửa khỏi ghế. Bé Mơ đang cầm bộ bài Tarot thì làm rơi luôn lá "The Wheel of Fortune" (Vòng quay số phận).

"Anh giỡn mặt hả? Đây là nhà hàng chứ có phải chợ đồ cũ đâu mà trả bằng gà với loa?" Tèo gào lên, mặt đỏ gay.

"Thì sao? Có lấy không thì bảo? Không lấy thì tụi này đi, gọi công an tới thì tụi này cũng chả có tiền mà trả đâu!" Gã thanh niên bắt đầu lộ vẻ mặt "chí phèo", đồng bọn của hắn cũng đứng dậy, khoanh tay đứng nhìn đầy thách thức.

Linh Đan đứng quan sát, máu thanh tra trong người bắt đầu sôi lên. Cô tiến lại gần, cầm lấy con gà đang kêu "cục tác" loạn xạ. "Gà chọi này... có giấy kiểm dịch không anh?"

"Kiểm... kiểm cái gì? Gà đá chứ có phải gà ăn đâu mà kiểm!" Gã thanh niên lúng túng.

Lúc này, Hoàng Dương lững thững bước ra từ bếp. Anh nhìn con gà, rồi nhìn cái loa kéo, rồi lại nhìn nhóm thanh niên. Mọi người đều nín thở chờ đợi một màn "đại chiến" nổ ra. Linh Đan thầm nghĩ, chắc chắn Dương sẽ đuổi bọn này đi hoặc gọi điện cho hội đòi nợ hôm trước tới "giải quyết hộ".

Nhưng không. Dương ngáp một cái thật dài, rồi chỉ tay vào cái loa kéo: "Cái loa này... còn hát được không?"

"Được chứ! Bass đập rung nhà luôn sếp!" Gã thanh niên hăng hái bật công tắc. Tiếng nhạc sàn nổi lên chát chúa, làm rung cả mấy tấm kính trên cửa sổ.

Dương gật đầu: "Được. Tèo, lấy cái mic ra đây."

"Anh Dương! Anh điên rồi à? Anh định cho tụi nó quỵt nợ thiệt hả?" Tèo ngơ ngác.

Dương không trả lời, anh cầm lấy chiếc mic, rồi quay sang nhóm thanh niên: "Tụi anh ăn hết hai triệu tám. Con gà này tôi giữ, cái loa này tôi mượn. Nhưng không phải gán nợ hoàn toàn. Bây giờ, các anh đứng ra trước cửa quán, cầm cái loa này lên, hát karaoke mời khách vào quán cho tôi trong vòng bốn tiếng đồng hồ. Cứ lôi kéo được một bàn khách vào, tôi trừ cho các anh hai trăm ngàn."

Nhóm thanh niên nhìn nhau trân trối. Linh Đan cũng không tin vào tai mình. Đây là chiêu trò gì đây?

"Còn không làm, thì tôi giao con gà này cho bà Tám tiệm vàng đối diện. Bả đang kiếm gà về nấu lẩu lá giang đó." Dương bồi thêm một câu lạnh lùng.

Nhìn vẻ mặt sắc lạnh của Dương khi nhắc đến "lẩu lá giang", gã cầm đầu xanh mặt. Hắn vội vàng vác loa ra cửa hẻm, bắt đầu màn "liveshow" bất đắc dĩ nhất lịch sử Phan Xích Long.

"Mời quý vị... xơi cơm... Bình Yên... ngon lắm... giá rẻ... có đầu bếp... hay ngủ gật..."

Tiếng hát lạc nhịp, cộng với sự xuất hiện kỳ quặc của nhóm thanh niên "hip-hop" đứng mời chào bằng loa kéo đã thu hút sự chú ý của cả khu phố. Người đi đường tò mò dừng lại xem, khách khứa bắt đầu kéo vào quán nườm nượp để xem "cái quán gì mà phục vụ nhìn như giang hồ vậy".

Thằng Tèo thấy vậy lập tức bắt sóng, nó cầm điện thoại ra livestream ngay: "Bùng nổ rồi mọi người ơi! Chương trình 'Ca sĩ giấu nợ' tại nhà hàng Bình Yên! Ai vào ăn được tặng kèm một bài hát từ nhóm nhạc 'Năm Anh Em Siêu Nhân' ngoài cửa nha!"

Trong bếp, Dương đang điên cuồng nấu nướng vì lượng khách tăng đột biến. Linh Đan chạy đi chạy lại bưng bê, thỉnh thoảng liếc nhìn Dương. Cô nhận ra, gã này không hề khùng. Anh ta đã biến một vụ quỵt nợ thành một chiến dịch marketing đường phố thành công rực rỡ.

Đến tối mịt, khi nhóm thanh niên mồ hôi nhễ nhại, giọng khàn đặc xin tha, bà Tư mới hỉ hả đếm tiền khách vào. Số tiền thu được còn gấp mấy lần cái hóa đơn hai triệu tám ban đầu.

"Thôi, tha cho tụi nó đi con." Bà Tư nói với Dương.

Dương gật đầu, đưa con gà lại cho gã thanh niên. "Cầm lấy chiến thần của anh về đi. Lần sau đi ăn nhớ mang theo tiền, không là tôi bắt đứng hát tám tiếng đó."

Nhóm thanh niên lạy sống lạy chết rồi vác gà chạy mất dép.

Linh Đan ngồi phịch xuống ghế sau ca làm việc mệt nhoài. Cô mở sổ tay ra, lần này không ghi lỗi vi phạm nữa. Cô nhìn sang Dương – lúc này đã leo lên sofa và bắt đầu ngáy khò khò.

"Thông minh đấy chứ." Cô thì thầm.

Bé Mơ đi ngang qua, lén lật một lá bài Tarot rồi cười tủm tỉm: "Chị Đan ơi, lá 'The Magician' (Nhà ảo thuật) ứng nghiệm rồi nha. Anh Dương biến rác thành vàng rồi đó!"

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi mọi người đang định dọn dẹp để nghỉ ngơi, một chiếc xe taxi dừng lại trước cửa. Một người phụ nữ xinh đẹp, kiêu kỳ, mặc bộ váy đỏ rực bước xuống, đôi giày cao gót gõ xuống nền gạch nghe cộp cộp đầy thách thức.

Dương đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc, mũi anh khịt khịt như đánh hơi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng đầy ám ảnh.

"Mùi nước hoa Chanel No.5..." Dương lẩm bẩm, mặt biến sắc.

Linh Đan nhìn người phụ nữ kia, rồi nhìn Dương. Bản năng của một người phụ nữ bảo cô rằng: "Biến" thực sự bây giờ mới tới.