MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG - BÁT CHÁO TRẮNG DƯỚI ÁNH ĐÈN KHUYA

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 10: KHOẢNH KHẮC RUNG ĐỘNG - BÁT CHÁO TRẮNG DƯỚI ÁNH ĐÈN KHUYA

1,027 từ · ~6 phút đọc

Mưa Sài Gòn đêm nay không còn là những cơn mưa rào bóng mây, mà là một trận cuồng phong trút nước trắng xóa cả con hẻm Phan Xích Long. Linh Đan nằm co quắp trên chiếc giường xếp trong căn phòng kho chật hẹp ở tầng lửng. Cơ thể cô nóng rực như lửa đốt, nhưng từng đợt gió lùa qua khe cửa mục nát lại khiến cô run cầm cập vì lạnh.

Có lẽ cái giá phải trả cho màn "anh hùng cứu quán" trước nhóm Reviewer bẩn và những ngày dầm mưa chạy việc là một trận sốt ra trò. Đầu cô đau như có ai cầm búa gõ, và cổ họng thì khô khốc, không thể thốt nên lời.

Trong cơn mê man, Linh Đan thấy mình lại trở về căn hộ cao cấp ở quận 1, đứng giữa hội đồng thanh tra của "Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen". Những gương mặt lạnh lùng chỉ trích cô: "Tại sao cô lại bảo vệ một kẻ nợ nần? Tại sao cô lại bao che cho một nhà hàng bẩn?". Linh Đan muốn cãi lại, nhưng bóng tối ập đến, nhấn chìm cô vào một khoảng không vô định.

Cạch.

Tiếng cửa mở nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Một mùi hương thanh khiết, dìu dịu của lá dứa và gạo mới lan tỏa vào không gian ẩm mốc. Linh Đan hé mắt, ánh sáng từ chiếc đèn dầu cũ kỹ trên tay ai đó làm cô chói mắt.

"Dậy ăn chút gì đi, tiểu thư phá sản. Cô định biến nhà hàng tôi thành hiện trường vụ án thật đấy à?"

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút ngái ngủ đặc trưng nhưng lại ấm áp lạ kỳ. Là Hoàng Dương. Anh không mặc áo đầu bếp, chỉ mặc chiếc áo thun xám giản dị, đôi mắt lờ đờ thường ngày giờ đây lại mang một vẻ lo lắng mà anh cố tình che giấu.

Dương đặt khay gỗ lên chiếc ghế nhựa cạnh giường. Trên khay là một bát cháo trắng tinh khôi, khói bốc lên nghi ngút. Không có tôm càng xanh triệu đô, không có nhụy hoa nghệ tây quý hiếm, chỉ là cháo trắng. Nhưng khi Linh Đan nhìn kỹ, cô thấy những hạt gạo được nấu nở bung như hoa, điểm xuyết vài sợi gừng thái chỉ mỏng như tóc và một chút hành lá xanh mướt.

Dương đỡ cô ngồi dậy. Đôi tay thô ráp đầy vết sẹo của anh chạm vào vai cô, khiến Linh Đan khẽ rùng mình.

"Ăn đi. Tôi ninh nồi cháo này từ lúc cô bắt đầu lịm đi đấy. Cháo trắng nấu với lá dứa và gừng già, giải cảm tốt nhất."

Linh Đan run rẩy cầm chiếc thìa sứ. Vị cháo ngọt thanh từ gạo ngon, vị cay nồng của gừng hòa quyện với mùi thơm thanh tao của lá dứa xộc thẳng vào cánh mũi, đánh thức mọi giác quan đang rệu rã. Cô ăn từng thìa một, cảm nhận luồng hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống bụng, xoa dịu cơn đau buốt.

"Sao... sao anh không ngủ?" Linh Đan thào thào hỏi, giọng khản đặc.

Dương ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào chồng thùng carton cũ, khẽ nhếch mép: "Đang ngủ thì nghe tiếng cô rên hừ hừ như mèo hen, ai mà ngủ cho nổi. Với lại... chủ nợ hôm nay chưa gọi, nên tôi tỉnh táo bất thường."

Anh nói đùa, nhưng Linh Đan biết anh đang nói dối. Quầng thâm dưới mắt anh sâu hơn mọi ngày. Anh đã thức cả đêm chỉ để canh nồi cháo và trông chừng cô.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng mưa rơi trên mái tôn không còn ồn ã mà nghe như một bản nhạc đệm cho sự im lặng giữa hai người. Linh Đan nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh mình – kẻ mà cô từng định ghi vào sổ đen để tiêu diệt sự nghiệp. Trong khoảnh khắc này, cô không thấy một "thần ngủ" lười biếng hay một con nợ bị rượt đuổi, cô chỉ thấy một người đầu bếp thực thụ, người dùng món ăn để chữa lành vết thương cho người khác.

"Dương này..." Linh Đan ngập ngừng, "Nếu một ngày cái quán này không còn nữa... anh sẽ làm gì?"

Dương im lặng một lúc lâu, tay vân vê cọng hành thừa trên khay. "Thì lại đi tìm một cái sofa rách khác để ngủ thôi. Nhưng có lẽ... tôi sẽ nhớ cái giẻ lau của cô. Nó sạch hơn của Thằng Tèo nhiều."

Linh Đan bật cười, dù nụ cười khiến cô hơi đau ngực.

"Đồ điên."

"Ăn xong thì nằm xuống ngủ đi." Dương đứng dậy, bưng bát cháo đã cạn sạch. Anh bước ra đến cửa thì dừng lại, không quay đầu lại nhưng giọng nói rất khẽ: "Linh Đan, dù cô là ai, hay cô đến đây với mục đích gì... bát cháo đó là thật lòng tôi nấu cho cô. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá."

Cánh cửa khép lại. Linh Đan nằm xuống, hơi ấm của bát cháo vẫn còn vương vấn. Cô với tay lấy cuốn sổ đen dưới gối. Cô định ghi thêm gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cô nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy mình được ngủ một giấc thật sự bình yên giữa một nơi đầy biến động.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng len lỏi qua khe cửa, Linh Đan tỉnh dậy thấy mình đã hạ sốt. Trên bàn gỗ cạnh giường, bên cạnh khay cháo đã được lấy đi, là một lá bài Tarot mà Bé Mơ đã lén để lại từ lúc nào.

Lá bài The Lovers (Người tình).

Linh Đan đỏ mặt, vo tròn lá bài ném vào góc phòng, nhưng khóe môi cô lại khẽ cong lên một nụ cười mà chính cô cũng không nhận ra.

Phần 1 kết thúc tại đây, khi những kẻ khốn khổ bắt đầu nhận ra họ không chỉ gặp nhau vì duyên nợ, mà còn vì những mảnh vỡ tâm hồn cần được hàn gắn bằng hương vị của sự chân thành.