MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!Chương 9: "SỔ ĐEN" VÀ NHỮNG MÂU THUẪN NGÀY CÀNG LỚN

Bình Yên Thôi, Đừng Biến Biến!

Chương 9: "SỔ ĐEN" VÀ NHỮNG MÂU THUẪN NGÀY CÀNG LỚN

1,257 từ · ~7 phút đọc

Sau vụ rượt đuổi náo loạn hẻm nhỏ, nhà hàng Bình Yên bỗng dưng... đắt khách lạ thường. Người ta đến không chỉ để ăn món "mì tôm quý tộc" mà còn để xem tận mắt "bếp trưởng ninja" và "nàng thơ giải vây" Linh Đan. Nhưng đối với Linh Đan, sự nổi tiếng bất đắc dĩ này chỉ khiến công việc nội gián của cô thêm phần khó khăn.

Cô ngồi ở chiếc bàn góc khuất nhất, danh nghĩa là đang kiểm kê khăn trải bàn, nhưng thực chất là đang viết báo cáo gửi về Hiệp Hội Chiếc Thìa Đen.

BÁO CÁO GIÁM SÁT BÍ MẬT - NGÀY THỨ 5 Đối tượng: Nhà hàng Bình Yên. Tình trạng: Hỗn loạn có hệ thống.

Vệ sinh: Bếp trưởng có thói quen ngủ gật trên thớt sơ chế. Dù anh ta thề rằng mình chỉ "ngửi mùi để phân tích độ tươi", nhưng đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy tắc an toàn.

An ninh: Nhà hàng thường xuyên có các đối tượng xăm trổ viếng thăm. Nhân viên phục vụ (Thằng Tèo) có dấu hiệu lợi dụng khủng hoảng để trục lợi trên mạng xã hội.

Tâm lý khách hàng: Khách phải ăn trong tình trạng vừa chờ món vừa xem bói bài Tarot. Điều này gây nhiễu loạn trải nghiệm ẩm thực. Kết luận sơ bộ: Đề xuất đánh dấu "Thìa Đen" và đình chỉ hoạt động.

Linh Đan vừa đặt bút xuống thì một bóng đen đổ ập lên trang giấy. Cô giật mình gập mạnh sổ lại, ngẩng lên thấy Hoàng Dương đang đứng đó, tay cầm một củ cà rốt đang gọt dở.

"Viết nhật ký hay viết thư tình cho đại gia nào mà mặt mũi căng thẳng thế, tiểu thư phá sản?" Dương nheo mắt, ánh nhìn lờ đờ thường ngày bỗng trở nên sắc lẹm như dao cạo.

"Tôi... tôi đang ghi chép chi tiêu để còn trả nợ cho bà Tư. Liên quan gì đến anh?" Linh Đan vội vã nhét cuốn sổ vào túi tạp dề.

Dương cười nhạt, tựa lưng vào cột gỗ: "Nhìn cô không giống người đang nợ tiền. Cô cầm cái giẻ lau mà như cầm bảo kiếm, nhìn đĩa cơm tôi nấu mà như nhìn vật thể lạ từ hành tinh khác. Cô đến đây để làm gì, Linh Đan?"

Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Tiếng xèo xèo của chảo mỡ từ trong bếp và tiếng cãi nhau của bà Tám tiệm vàng bên kia đường như lùi xa. Linh Đan cảm thấy mồ hôi lạnh thấm ra sau gáy. Cô biết mình không được phép lộ sơ hở trước gã bếp trưởng có giác quan nhạy bén này.

"Tôi đến đây để sống sót. Anh cũng vậy mà, đúng không? Một thiên tài trốn nợ." Cô phản đòn, đánh thẳng vào tử huyệt của anh.

Dương khựng lại, ánh mắt tối sầm đi. Anh định nói gì đó thì tiếng hét của Thằng Tèo cắt ngang: "Ê ê! Có khách đặc biệt! Mọi người ơi, chuẩn bị lên sóng!"

Một nhóm thanh niên tự xưng là "Hội Reviewer Công Tâm" bước vào. Họ mang theo chân máy, đèn LED rực rỡ và những gương mặt kênh kiệu. Kẻ dẫn đầu – một gã tóc xoăn tít với chiếc kính gọng đỏ – gõ gõ xuống bàn:

"Nghe nói ở đây có món bò né 'cháy cạnh' nổi tiếng TikTok hả? Cho chúng tôi thử tất cả những món gọi là 'best seller' ở đây. Nếu dở, chúng tôi sẽ 'phốt' cho quán này bay màu luôn!"

Bà Tư run rẩy chạy ra: "Dạ dạ, các cậu cứ tự nhiên. Mơ ơi, xem quẻ cho các cậu ấy đi con."

"Không cần!" Gã tóc xoăn gạt tay Bé Mơ ra. "Chúng tôi tin vào lưỡi, không tin vào bài."

Linh Đan quan sát từ xa, mày cô nhíu lại. Cô nhận ra gã này. Đây là "Thánh Chê" – một reviewer chuyên nhận tiền của các đối thủ để đi phá hoại các quán nhỏ. Rõ ràng, quán cà phê "sống ảo" cạnh bên đã bắt đầu ra tay.

Hoàng Dương bước vào bếp, lần này anh không ngủ. Anh nấu với một thái độ lầm lì, lạnh lùng. Nhưng Linh Đan nhận ra bàn tay anh hơi run. Vụ rượt đuổi ban chiều đã rút cạn sức lực của anh. Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến như một cơn thủy triều không thể ngăn cản.

"Anh Dương, tỉnh táo lại! Bọn họ đang tìm sơ hở đấy!" Linh Đan thì thầm bên tai anh khi vào lấy món.

"Biết rồi... phiền quá..." Dương lẩm bẩm, mắt đã bắt đầu díp lại.

Và chuyện gì đến cũng đến. Khi món bò kho truyền thống được bưng ra, gã reviewer chỉ mới nếm một muỗng đã nhổ toẹt ra sàn:

"Mặn chát! Đây mà là đồ ăn 5 sao hả? Đúng là treo đầu dê bán thịt chó! Mọi người nhìn đi, đây là bộ mặt thật của nhà hàng Bình Yên!"

Gã vừa nói vừa hướng ống kính điện thoại về phía gian bếp, nơi Hoàng Dương đang gục đầu ngủ quên bên cạnh nồi nước dùng đang bốc khói.

Linh Đan đứng sững lại. Trái tim cô giằng xé giữa hai thái cực. Một bên là nhiệm vụ: Đây chính là bằng chứng đanh thép nhất để cô đóng cửa cái quán "bất ổn" này. Một bên là cảm giác bất công khi thấy công sức của Dương bị vùi dập bởi những kẻ bẩn thỉu.

Cô nhìn bà Tư đang mếu máo, nhìn Tèo đang cố gắng giải thích trong bất lực, và nhìn Dương – gã bếp trưởng tội nghiệp đang ngủ mơ về một "Bình Yên" không có thực.

Linh Đan bước tới, giật lấy cái thìa trên tay gã reviewer. Cô nếm thử một chút. Mặn thật. Dương đã bỏ muối hai lần trong cơn ngái ngủ.

"Mặn là vì..." Linh Đan dõng dạc nói, mắt nhìn thẳng vào ống kính livestream của gã tóc xoăn. "...đây là món Bò Kho Cô Đặc dùng để ăn kèm với cháo trắng cho những người đang bị cảm. Các anh gọi món mà không hỏi cách dùng, đó là lỗi của các anh, không phải của đầu bếp."

Cô quay ngoắt vào bếp, xách cổ áo Dương dậy: "Dậy! Nấu lại cho tôi! Ngay lập tức!"

Dương bừng tỉnh, nhìn thấy vẻ mặt kiên định và có phần... dữ dằn của Linh Đan, anh bỗng thấy tỉnh cả ngủ.

Đêm đó, sau khi nhóm reviewer bị Linh Đan dùng kiến thức ẩm thực uyên thâm "dạy dỗ" cho một bài về khẩu vị và phải ra về trong hậm hực, nhà hàng Bình Yên đóng cửa muộn hơn thường lệ.

Linh Đan ngồi lại trên bậc thềm, tay cầm cuốn sổ đen. Cô nhìn dòng chữ "Đề xuất đình chỉ" rồi thở dài, lấy bút gạch một đường dài qua nó.

"Tại sao cô lại giúp tôi?" Dương bước ra, tay cầm hai ly trà đá.

"Tôi không giúp anh. Tôi chỉ bảo vệ sự thật ẩm thực thôi." Linh Đan lạnh lùng đáp, nhưng đôi tai cô hơi ửng đỏ dưới ánh đèn đường.

Dương ngồi xuống cạnh cô, im lặng hồi lâu rồi nói khẽ: "Sổ đen của cô... có thể ghi thêm một dòng: Bếp trưởng cảm ơn phục vụ Đan. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình không cô đơn trong cái bếp này."

Linh Đan không trả lời, cô đứng dậy đi thẳng lên lầu, nhưng trong túi áo cô, cuốn sổ đen dường như không còn nặng nề như trước.