Sau đêm "giao lưu" đầu tiên đầy kịch tính trên bàn làm việc, Linh San không còn giữ vẻ khách sáo thường ngày với bố chồng nữa. Ở cô dâu thứ này, sự sắc sảo đã biến thành một loại vũ khí khiêu khích công khai. Cô hiểu rằng, trong ngôi nhà này, ai nắm giữ được sự ưu ái của ông Gia Bảo, kẻ đó sẽ có quyền lực tối thượng.
Hoàng Nam, chồng cô, vẫn mải mê với những con số ảo và những buổi tiệc tùng xã giao để mong tìm được chỗ đứng trong công ty. Anh ta không hề hay biết rằng, ngay dưới mũi mình, người vợ xinh đẹp đang dần bị "nuốt chửng" bởi chính người cha mà anh ta hằng kính sợ.
Tối thứ sáu, một cơn mưa tầm tã trút xuống biệt thự. Không gian trong phòng đọc sách của ông Gia Bảo trở nên riêng tư hơn bao giờ hết dưới ánh đèn vàng mờ ảo và tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ. Linh San bước vào, trên tay là xấp hồ sơ dự án của Hoàng Nam như đã hẹn. Nhưng thay vì mặc đồ công sở, cô diện một bộ váy ngủ lụa hai dây màu đỏ rượu chát, đường xẻ đùi cao đến tận hông, phô diễn trọn vẹn đôi chân dài mướt mắt mỗi khi di chuyển.
"Bố xem giúp con, dự án này của nhà con có sơ hở gì không?" San tiến lại gần, cố tình đặt xấp hồ sơ lên bàn rồi tựa sát người vào vai ông Gia Bảo.
Ông Gia Bảo buông cây bút máy, ngả người ra sau ghế bành. Ánh mắt ông không nhìn vào đống giấy tờ khô khanh mà dán chặt vào đôi gò bồng đảo căng đầy đang phập phồng ngay sát cánh tay mình.
"Dự án của nó thì nhiều sơ hở, nhưng sơ hở lớn nhất là để một người đàn bà như con phải đi chạy vạy thế này." Ông Gia Bảo trầm giọng, bàn tay to lớn, gân guốc bất ngờ vươn ra, luồn vào khe hở của đường xẻ váy, vuốt ve làn da đùi mịn màng của nàng dâu thứ.
Linh San khẽ rùng mình, nhưng cô không lùi lại mà trái lại còn táo bạo ngồi hẳn lên đùi ông. Cô vòng tay qua cổ người bố chồng quyền lực, cảm nhận rõ rệt sự cứng cáp của cơ bắp và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ khuôn ngực vạm vỡ kia.
"Vậy... bố có sẵn lòng lấp đầy những 'sơ hở' đó cho con không?" San thì thầm, hơi thở nồng mùi nước hoa đắt tiền phả vào tai ông.
Ông Gia Bảo khẽ cười nhếch mép, nụ cười của một kẻ chinh phục vĩ đại. Ông đứng phắt dậy, nhấc bổng Linh San lên và ép mạnh cô vào kệ sách cao ngất. Những cuốn sách dày cộp bị xô lệch, tạo ra một không gian chật hẹp nhưng vô cùng kích thích.
"Con muốn ta giúp kiểu gì? Kiểu tài chính, hay kiểu... sức mạnh?"
Nói rồi, ông không để cô trả lời mà thô bạo vén cao tà váy lụa lên. Sự giải phóng "cự vật" vĩ đại diễn ra ngay sau đó. Linh San trợn tròn mắt khi nhìn thấy sự gân guốc và uy mãnh của nó dưới ánh đèn – một thứ vũ khí của bậc đế vương mà bất cứ người đàn bà nào cũng phải khuất phục.
Sự thâm nhập diễn ra đầy uy lực. Linh San thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, móng tay cô cắm sâu vào bắp tay cuồn cuộn của ông để giữ thăng bằng. Khác với Thu Thủy dịu dàng, Linh San phối hợp đầy nhịp nhàng và mãnh liệt. Mỗi cú thúc của ông Gia Bảo đều như muốn nghiền nát sự sắc sảo của cô, khiến cô chỉ còn biết bám víu vào ông như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão biển.
"Mạnh hơn nữa... thưa bố... lấp đầy con đi!" San rên rỉ, cô hoàn toàn mê muội trong cảm giác bị chiếm hữu bởi người đàn ông quyền lực nhất gia tộc.
Trong căn phòng tràn ngập mùi da thuộc và gỗ đàn hương, tiếng va chạm da thịt chát chúa vang lên đều đặn, át cả tiếng mưa bên ngoài. Linh San nhận ra rằng, tất cả những gã đàn ông cô từng gặp đều chỉ là những kẻ nghiệp dư trước sự bền bỉ và bản lĩnh kinh người của ông Gia Bảo.
Chương 13 khép lại khi Linh San hoàn toàn gục đầu lên vai bố chồng, hơi thở đứt quãng. Cô đã chính thức trở thành "quân bài" sắc sảo nhất trong hậu cung bí mật này. Nhưng cô không hề biết rằng, từ phía ngoài khe cửa khép hờ, một đôi mắt khác đang lặng lẽ quan sát cuộc vui này với một sự ghen tị cháy bỏng – đó chính là Lan Anh, người không muốn chia sẻ "nguồn năng lượng" này với bất kỳ ai.