Sau buổi chiều "bắt thóp" được chị dâu cả ở phòng xông hơi, Linh San không hề cảm thấy ghê sợ hay ghê tởm. Ngược lại, trong huyết quản của người đàn bà sắc sảo này đang cuộn trào một sự hưng phấn mãnh liệt. Cô hiểu rõ bản thân mình, và cô cũng hiểu rõ sự thèm khát mà bố chồng Gia Bảo có thể mang lại. Nếu Thu Thủy – một người phụ nữ đoan trang đến thế còn bị khuất phục, thì Linh San tự tin mình sẽ là kẻ làm chủ cuộc chơi này tốt hơn bất kỳ ai.
Cơ hội đến vào một buổi tối muộn, khi Hoàng Nam – chồng cô – lại một lần nữa say xỉn và ngủ gục ngay trên sofa phòng khách. Linh San không gọi chồng dậy, cô chỉ khẽ đắp cho anh ta một tấm chăn mỏng, khóe môi khẽ nhếch lên sự khinh miệt. Cô trở về phòng, trút bỏ bộ đồ thường nhật và khoác lên mình một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm mỏng tang, không nội y. Mục tiêu của cô đêm nay là phòng đọc sách – vương quốc của ông Gia Bảo.
Cô không đi bằng lối hành lang chính mà lách qua lối ban công nối liền các phòng của căn biệt thự. Khi bóng dáng mảnh mai của San xuất hiện bên cửa sổ phòng đọc sách, ông Gia Bảo đang ngồi nhâm nhi ly whisky, ánh sáng từ ngọn đèn bàn hắt lên những đường nét góc cạnh, đầy nam tính trên gương mặt ông.
"Con dâu thứ, con vào phòng bằng đường này sao? Thật là một cách ra mắt thú vị," ông Gia Bảo trầm giọng, ánh mắt ông bình thản như thể đã biết trước cô sẽ đến.
Linh San không hề bối rối, cô bước vào, đôi chân trần giẫm nhẹ lên thảm lông xám. "Bố biết con chứng kiến chuyện ở phòng xông hơi rồi, đúng không?"
Ông Gia Bảo khẽ nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống rồi đứng dậy. Ông bước lại gần cô, uy áp từ cơ thể cao lớn khiến San cảm thấy hơi thở mình bắt đầu trở nên nặng nề. "Con thấy rồi thì sao? Định đi mách lẻo với gã chồng vô dụng của con à?"
Linh San bật cười khanh khách, một nụ cười đầy lả lơi. Cô tiến sát lại, đôi tay nhỏ nhắn luồn vào bên dưới lớp áo sơ mi hững hờ của ông, chạm vào những múi bụng cứng như thép nguội. "Con đâu có ngu ngốc thế. Con chỉ thấy chị cả thật may mắn... và con muốn mình cũng được 'may mắn' như vậy. Nam thực sự không bằng một góc của bố, cả về cái đầu lẫn... cái đó."
Nói đoạn, bàn tay cô táo bạo trượt xuống dưới, chạm vào sự vĩ đại đang lấp ló sau lớp vải quần tây của ông. Cảm nhận được sự cứng cáp, nóng hổi và kích thước kinh người của bố chồng, San không kìm được mà rên nhẹ một tiếng. "Trời ạ, nó thực sự... khủng khiếp như chị cả kể."
Ông Gia Bảo không để cô chờ đợi lâu. Ông nắm lấy mái tóc xoăn của San, kéo ngược đầu cô ra sau và áp sát đôi môi nồng mùi rượu vào cổ cô. "Con là một con ngựa hoang, Linh San. Và con ngựa hoang thì cần một người cầm cương đủ mạnh."
Ông thô bạo nhấc cô lên, đặt cô nằm lên chiếc bàn làm việc gỗ cẩm lai rộng lớn. Những xấp tài liệu bị gạt sang một bên không thương tiếc. Linh San dạng rộng đôi chân, hoàn toàn phơi bày sự thèm khát trước mặt bố chồng. Khi ông giải phóng "cự vật" đen bóng, gân guốc của mình, San phải thốt lên vì kinh ngạc. Nó không chỉ to mà còn toát ra một thứ uy lực khiến người ta muốn quỳ lụy.
Sự thâm nhập diễn ra dứt khoát và đầy quyền lực. Linh San trợn tròn mắt, móng tay cô cắm sâu vào bắp tay cuồn cuộn của bố chồng khi cảm nhận sự "lấp đầy" đến mức nghẹt thở. Khác với sự dịu dàng khi ở cạnh dâu cả, đối với Linh San, ông Gia Bảo lại dùng sức mạnh thô bạo hơn. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ như muốn phá nát sự kiêu ngạo của nàng dâu thứ.
Trong căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn của Linh San và tiếng da thịt va chạm chát chúa. Cô hoàn toàn mê muội trong bản lĩnh của ông. Sự lén lút này không chỉ mang lại khoái lạc, mà còn là một loại chiến thắng tâm lý đối với cô.
Chương 12 kết thúc khi Linh San hoàn toàn gục ngã trên bàn làm việc, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự thỏa mãn tột cùng. Cô đã chính thức bước vào thế giới của ông Gia Bảo, sẵn sàng cho những trò chơi mạo hiểm hơn cùng với chị dâu cả trong những chương sắp tới.