Kể từ đêm định mệnh tại phòng đọc sách, thế giới của Thu Thủy hoàn toàn đảo lộn. Người đàn bà vốn dĩ chỉ biết đến tòng phu, kính trên nhường dưới ấy giờ đây lại mang trong mình một bí mật động trời. Sáng hôm sau, khi nhìn thấy Minh Triết vội vã ăn bát cháo rồi xách cặp đi làm, Thủy bỗng thấy một sự khinh thường lạ lùng dâng lên trong lòng. Ánh mắt cô vô thức hướng về phía cầu thang, nơi ông Gia Bảo vừa bước xuống với phong thái của một vị vua vừa chinh phục được một vùng đất mới.
Sự lén lút luôn có một ma lực kích thích. Thu Thủy bắt đầu thay đổi. Cô không còn mặc những bộ váy kín cổng cao tường mà bắt đầu chọn những chất liệu lụa mỏng manh, ôm sát lấy những đường cong mà bấy lâu nay Minh Triết chưa từng khai phá hết. Mỗi khi ông Gia Bảo đi qua hành lang, cô lại cố tình đứng ở vị trí để ông có thể nhìn thấy sự hớ hênh đầy dụng ý của mình.
Chiều hôm đó, cả nhà đi vắng, chỉ còn Thủy và ông Gia Bảo ở nhà. Cô biết ông đang ở trong phòng xông hơi phía sau biệt thự. Sau một lúc đấu tranh nội tâm dữ dội, tiếng gọi của bản năng đã chiến thắng. Thủy quấn nhẹ một chiếc khăn tắm trắng muốt, để lộ bờ vai trần và đôi chân dài mượt mà, chậm rãi bước về phía phòng xông hơi.
Làn hơi nước mờ ảo che phủ không gian. Thủy bước vào, thấy ông Gia Bảo đang ngồi tựa lưng vào thành gỗ, đôi mắt nhắm hờ. Cơ thể ông trần trụi, những khối cơ bắp sạm màu đồng bóng loáng dưới ánh đèn mờ và làn hơi nước. Sự vĩ đại của ông – "cự vật" đen bóng, gân guốc mà đêm qua đã chiếm trọn lấy cô – giờ đây đang nằm đó đầy uy quyền.
"Con dâu, con cũng muốn xông hơi sao?" Giọng ông trầm thấp, vang vọng trong không gian kín mít.
"Dạ... con thấy trong người hơi mệt, muốn vào đây một chút." Thủy lí nhí, cô ngồi xuống băng gỗ đối diện, nhưng đôi mắt không thể rời khỏi hình thể vạm vỡ của bố chồng.
Ông Gia Bảo mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm của ông như lột trần lớp khăn tắm mỏng manh trên người cô. Ông không nói gì, chỉ khẽ ngoắc tay. Thủy như bị thôi miên, cô đứng dậy, bước đến quỳ sụp xuống giữa hai chân ông. Cô chủ động buông rơi chiếc khăn tắm, để mặc cơ thể trắng ngần của mình đối diện với sự thô ráp, mạnh mẽ của ông.
"Triết nó có bao giờ chăm sóc con như thế này không?" Ông Gia Bảo vừa nói vừa luồn đôi bàn tay to lớn vào mái tóc cô, ép đầu cô sát vào vùng bụng cứng như thép của mình.
"Anh ấy... anh ấy chưa bao giờ làm con thấy mình là một người đàn bà đúng nghĩa như bố đã làm." Thủy thốt lên, giọng run rẩy. Cô bắt đầu dùng đôi môi mềm mại của mình để chăm sóc "vũ khí" của ông. Sự tương phản giữa nét thục nữ của chị dâu cả và hành động táo bạo lúc này tạo nên một sức hút nghẹt thở.
Trong lúc đó, ở phía cửa phòng xông hơi, một bóng người vừa trở về sớm đã vô tình nhìn thấy tất cả qua khe cửa khép hờ. Đó là Linh San. Nàng dâu thứ đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt sắc sảo của cô giãn ra vì kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là một nụ cười đầy ẩn ý. Cô không hề tức giận hay định đi tố cáo, ngược lại, trái tim cô đập thình thịch vì sự kích thích.
"Chị cả đoan trang mà cũng chịu không nổi bản lĩnh của bố sao?" San thầm nghĩ, bàn tay cô vô thức siết chặt lấy túi xách.
Trong phòng xông hơi, tiếng thở dốc nồng nàn của Thu Thủy hòa cùng tiếng va chạm da thịt tạo nên một bản nhạc đầy tội lỗi. Cô hoàn toàn đắm chìm trong sự chiếm hữu thô bạo của bố chồng, mặc kệ danh dự, mặc kệ người chồng đang hì hục kiếm tiền ngoài kia. Với Thủy bây giờ, thế giới chỉ thu nhỏ lại bằng sự lấp đầy tuyệt đối của người đàn ông quyền lực trước mặt.
Chương 11 kết thúc khi Linh San lặng lẽ lùi lại, bắt đầu lên kế hoạch cho màn "bắt thóp" để cùng gia nhập vào cuộc chơi đầy mê hoặc này.