MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản NăngChương 10: Thu Thủy - Tiếng gọi của bản năng người đàn bà

Bố Chồng Quyền Uy: Tiếng Gọi Bản Năng

Chương 10: Thu Thủy - Tiếng gọi của bản năng người đàn bà

934 từ · ~5 phút đọc

Đêm thứ ba kể từ khi ông Gia Bảo trở về, căn biệt thự dường như bị bao trùm bởi một thứ từ trường đặc quánh. Thu Thủy đứng trong bếp, đôi bàn tay thanh mảnh hơi run rẩy khi rót dòng trà sâm vàng óng vào chiếc tách sứ cao cấp. Lời dặn của bố chồng trong bữa ăn như một sắc lệnh treo lơ lửng trong đầu cô. Đã mười một giờ đêm, Minh Triết đã ngủ say sau một ngày dài vùi đầu vào đống sổ sách kinh doanh, tiếng ngáy đều đặn của anh chính là tấm giấy phép để cô rời khỏi căn phòng tẻ nhạt này.

Thủy nhìn mình trong gương bếp. Cô vẫn mặc bộ váy lụa dài qua gối màu kem, nhưng chiếc cúc cổ áo đã khẽ mở, lộ ra vùng xương quai xanh trắng ngần. Cô hít một hơi thật sâu, bưng khay trà bước lên tầng ba – nơi tọa lạc của phòng đọc sách biệt lập của ông Gia Bảo.

Hành lang tối mờ, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng ông. Thủy khẽ gõ cửa, tiếng tim đập còn lớn hơn cả tiếng gõ.

"Vào đi." Giọng ông Gia Bảo trầm thấp, đầy nội lực vang lên.

Bước vào bên trong, mùi gỗ đàn hương và hương xì gà thượng hạng bao vây lấy khứu giác của Thủy. Ông Gia Bảo không ngồi ở bàn làm việc mà đang tựa lưng vào chiếc ghế bành lớn, đôi chân dài vắt chéo đầy uy quyền. Ông chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, để hở khuôn ngực rộng với những lọn lông ngực xám bạc đầy nam tính.

"Trà của con đây ạ," Thủy lí nhí, cô tiến lại gần và đặt khay trà xuống chiếc bàn thấp ngay cạnh ông.

Do cúi người, cổ áo lỏng lẻo của Thủy vô tình để lộ một phần bầu ngực căng tròn, trắng muốt chưa từng được ai trân trọng đúng mực. Ánh mắt ông Gia Bảo không hề né tránh, ông nhìn thẳng vào sự hớ hênh đó với vẻ thâm trầm của một kẻ bề trên.

"Lại đây, Thủy. Ngồi xuống cạnh ta." Ông vỗ nhẹ vào phần nệm ghế bên cạnh.

Thủy không thể cưỡng lại, cô như một quân cờ bị điều khiển bởi luồng uy áp tỏa ra từ người ông. Khi cô vừa ngồi xuống, ông Gia Bảo đã đặt tách trà sang một bên và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Bàn tay ông to lớn, thô ráp nhưng lại mang tới một hơi ấm mãnh liệt mà Thủy chưa bao giờ cảm nhận được từ Minh Triết.

"Con đang run sao?" Ông Gia Bảo khẽ hỏi, ngón tay cái chậm rãi vuốt ve mu bàn tay cô. "Triết nó thực sự bỏ bê con đến mức này sao?"

Nhắc đến chồng, nỗi tủi thân bấy lâu nay trong lòng Thủy bỗng vỡ òa. Đôi mắt cô hoe đỏ: "Anh ấy chỉ biết công việc thôi bố... con cảm thấy mình như người dưng trong chính căn phòng của mình."

"Đáng thương thay cho một đóa hoa xinh đẹp như con lại bị đặt vào tay một gã thợ làm vườn vụng về." Ông Gia Bảo cúi sát lại, khoảng cách gần đến mức Thủy có thể thấy rõ những tia máu trong đôi mắt quyền lực của ông. "Con có muốn biết thế nào mới là sự trân trọng của một người đàn ông thực sự không?"

Trước khi Thủy kịp phản ứng, bàn tay ông đã trượt từ vai xuống, ôm trọn lấy vòng eo thon thả của cô và kéo mạnh cô vào lòng. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Thủy thốt lên một tiếng nhỏ. Cô cảm nhận được khối cơ bắp rắn chắc của ông đè nặng lên người mình, và bên dưới lớp áo choàng mỏng, một sự tồn tại vĩ đại, cứng cáp đang trực tiếp ép sát vào đùi cô.

"Bố... đừng... chúng ta không nên..." Thủy thốt lên yếu ớt, nhưng đôi tay cô lại không hề đẩy ông ra, trái lại còn bám chặt vào bắp tay cuồn cuộn của ông như tìm điểm tựa.

"Trong căn phòng này, không có đúng hay sai. Chỉ có bản năng của một người đàn bà đang khát khao và một người đàn ông đủ bản lĩnh để lấp đầy nó."

Ông Gia Bảo cúi xuống, hôn mạnh vào cổ cô. Nụ hôn của ông mang theo sự chiếm đoạt thô bạo nhưng đầy kinh nghiệm, khiến Thủy hoàn toàn tan chảy. Sự đoan trang cuối cùng bị đánh sập khi ông Gia Bảo dứt khoát vén tà váy lụa của cô lên. Đôi mắt Thủy trợn tròn khi nhìn thấy sự vĩ đại của ông lộ ra – thứ "vũ khí" gân guốc, đen bóng và mang đầy hơi thở nam tính mạnh mẽ.

So với sự yếu ớt, qua loa của chồng mình, Thủy nhận ra đây mới chính là thứ cô hằng tìm kiếm. Tiếng gọi bản năng đã hoàn toàn lấn át lý trí. Cô run rẩy dang rộng đôi chân, đón nhận sự thâm nhập đầy uy lực của bố chồng. Mỗi cú thúc của ông đều như muốn chạm đến tâm hồn cô, lấp đầy mọi khoảng trống cô độc bấy lâu.

Chương 10 khép lại với tiếng thở dốc nồng nàn và hình ảnh nàng dâu cả thục nữ đang hoàn toàn gục ngã dưới sự quyền uy của người bố chồng "hàng khủng". Bí mật của gia tộc họ Trần lại thêm một vết son tội lỗi nhưng đầy mê đắm.