Sau đêm định mệnh tại phòng bố chồng, Lan Anh trở về phòng mình khi đồng hồ đã điểm ba giờ sáng. Bước chân của nàng dâu út vốn dĩ luôn vững chãi, nay lại có chút run rẩy, không phải vì kiệt sức mà vì dư chấn của những khoái cảm quá đỗi mãnh liệt vẫn còn chạy dọc sống lưng. Cô khẽ khàng mở cửa, hơi lạnh từ điều hòa phả vào mặt, cắt đứt bầu không khí nóng bỏng mà cô vừa trải qua.
Trên giường, Quốc Huy vẫn nằm đó, tư thế ngủ hớ hênh với cái bụng mỡ phập phồng theo từng nhịp ngáy kéo gỗ. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi đồ ăn nhanh vương vãi trên bàn cạnh giường tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu. Lan Anh đứng lặng ở mép giường, ánh mắt cô nhìn chồng mình đầy sự ghê tởm xen lẫn thương hại.
Mới chỉ cách đây vài giờ, cô còn nằm dưới thân ông Gia Bảo, cảm nhận sức nặng của một khối cơ bắp tạc bằng đá tảng, cảm nhận sự xâm chiếm mạnh mẽ và bản lĩnh của một người đàn ông quyền uy. Còn người đang nằm đây, kẻ được gọi là chồng cô, lại chỉ là một gã đàn ông chưa trưởng thành, yếu ớt và vô dụng.
Lan Anh nằm xuống cạnh Huy, nhưng khi bàn tay của anh ta vô tình quàng qua eo cô trong cơn mê ngủ, cô bất giác rùng mình đẩy ra. Sự tiếp xúc nhão nhèo, thiếu sinh lực của Huy lúc này giống như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của cô. Cô nhớ lại "cự vật" vĩ đại của bố chồng – thứ sức mạnh đã khiến một huấn luyện viên thể hình như cô phải khuất phục, phải van nài. So với sự vĩ đại đó, Quốc Huy chẳng khác nào một đứa trẻ đang tập chững bước đi.
Sáng hôm sau, cả gia đình tập trung dùng bữa sáng. Thu Thủy, Linh San và Thanh Tú đều nhận ra sự thay đổi lạ lùng ở Lan Anh. Gương mặt cô hồng hào một cách bất thường, ánh mắt luôn lén lút hướng về phía đầu bàn, nơi ông Gia Bảo đang điềm tĩnh nhâm nhi tách trà đặc.
"Lan Anh, hôm nay con có vẻ tươi tỉnh quá nhỉ?" Linh San khẽ nhếch mép, đôi mắt sắc sảo không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. "Huy nó lại làm con hài lòng à?"
Quốc Huy nghe thấy thế thì cười hì hì, gãi đầu đầy tự mãn: "Thì vợ chồng em lúc nào chẳng mặn nồng hả chị hai?"
Lan Anh không đáp, cô cúi đầu cắt miếng trứng ốp la, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự khinh bỉ tột độ. Cô thầm nghĩ: "Mặn nồng ư? Anh còn không bằng một phần mười của bố."
Ông Gia Bảo vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng dưới gầm bàn, mũi giày da bóng loáng của ông vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào bắp chân săn chắc của Lan Anh. Một cái chạm nhẹ nhưng chứa đựng sự sở hữu tuyệt đối, khiến Lan Anh suýt chút nữa đánh rơi chiếc dĩa bạc xuống sàn.
Sự so sánh phũ phàng ấy không chỉ diễn ra trong đầu Lan Anh. Thu Thủy và Linh San cũng bắt đầu để ý đến phong thái của bố chồng. Họ nhìn thấy những người chồng của mình đang héo mòn, gầy gò hoặc béo phệ ngay cạnh một ông Gia Bảo càng lúc càng phong độ, mạnh mẽ. Sự tương phản này như một liều thuốc độc, gieo vào lòng những nàng dâu khác một sự tò mò và khao khát cháy bỏng.
"Đàn ông nhà này, dường như chỉ có bố là giữ được phong độ nhất," Linh San bỗng lên tiếng, giọng nói mang đầy ẩn ý khiến không khí bàn ăn bỗng chốc đông cứng lại.
Ông Gia Bảo hạ tách trà xuống, ánh mắt thâm trầm quét qua một lượt bốn nàng dâu. "Đó là vì ta biết cách trân trọng những gì mình có. Các con trai của ta... có lẽ cần phải học hỏi nhiều hơn."
Lan Anh khẽ liếc nhìn bố chồng, đôi môi cô bất giác nở một nụ cười kín đáo. Cô hiểu rõ "bài học" mà ông vừa nhắc tới. Sự so sánh đã hoàn tất, và giờ đây trong mắt cô, Quốc Huy chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt. Mục tiêu duy nhất của cô lúc này là làm sao để có thêm nhiều buổi "tập luyện" đêm khuya trong căn phòng quyền lực ở cuối hành lang kia.